“…Thư Thư là một đứa trẻ hiểu chuyện, con bé sẽ trách ông .” Triệu Minh Trạch chỉ thể khó khăn khuyên giải ông .
Đối với suy nghĩ của ông , ông đại khái thể đoán vài phần, chẳng qua là sự vắng mặt những năm nay, trong lòng hổ thẹn. Lại sợ con cái sẽ oán hận .
Giản Dục Thành gì, đây là vấn đề tha thứ tha thứ. Con cái của ông, ông tự nhiên hiểu rõ. sự hiểu chuyện của con cái là lý do để ông thể coi như tất cả những chuyện từng xảy .
Triệu Minh Trạch u ám thở dài một tiếng, cuối cùng thêm gì nữa. Đây là chuyện giữa hai cha con, tâm kết của Giản Dục Thành, cũng chỉ Giản Thư mới giải .
“Nào, uống rượu!” Triệu Minh Trạch nâng bát lên, lật qua chủ đề .
Giản Dục Thành im lặng theo.
Hai ở bên uống rượu trò chuyện, ăn vài hạt lạc, bên Triệu Thiên Duệ xổm bàn mặt đỏ bừng, thở phả đều mang theo vài phần rượu.
Rượu trong bát sớm uống hết, bé chút choáng váng liền lấy nước rượu, tự cạn ly với chính , từ lúc nào, liền gục sô pha ngủ khò khò.
“Chuyện trở về ông đừng gọi điện thoại thông báo cho bên đó vội.” Giản Dục Thành đột nhiên lạnh lùng nhắc đến chuyện .
Triệu Minh Trạch sửng sốt, “Không thể ? Ông còn ?”
Giản Dục Thành lắc đầu, “Không , thể đến gặp ông, liền chứng tỏ nhiệm vụ kết thúc .”
“Vậy thì tại ?”
“ thủ trưởng , Thư Thư m.a.n.g t.h.a.i .” Giản Dục Thành đột nhiên sang một chủ đề khác.
Triệu Minh Trạch gật đầu, “ , em dâu ông dẫn Nguyệt Linh qua bên đó hơn một tháng , gọi điện thoại tới, ngày dự sinh chắc cũng mấy ngày nay thôi. Đợi lúc ông gặp Thư Thư, chỉ thể gặp con gái, chừng còn thể gặp cháu ngoại nữa đấy!” Nói xong ông nhịn cảm thán một câu, “Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái, chúng cũng đều sắp ông ngoại .”
Khuôn mặt Giản Dục Thành nhịn vặn vẹo một lát, về phát hiện con gái lấy chồng , ngay cả con cũng sắp sinh , ai mà chịu nổi?
Trong mắt nhịn lóe lên một tia bùi ngùi, thời gian tám năm, thực sự là quá lâu.
Đời thể mấy cái tám năm?
Khoảng thời gian quan trọng nhất của con gái ông đều ở bên cạnh con bé, cha như ông quá tròn trách nhiệm .
“Cảm ơn!”
“Cái gì?” Triệu Minh Trạch nhất thời phản ứng .
Giản Dục Thành nghiêm túc ông mở miệng cảm ơn, “Cảm ơn!” Cảm ơn ông những năm nay cha tròn trách nhiệm như tất cả chuyện.
Triệu Minh Trạch rõ , nhanh hiểu ý của ông , bật , “Khách sáo cái gì? Từ nhỏ coi Thư Thư như con gái ruột mà nuôi, những việc đều là nên .”
“Dù thế nào, vẫn nên cảm ơn ông.” Nói xong đợi Triệu Minh Trạch khách sáo thêm, Giản Dục Thành sang một chuyện khác, “ mua vé ngày mai .”
“Đi gặp Thư Thư?” Triệu Minh Trạch lập tức đoán .
“Ừ.” Giản Dục Thành gật đầu, nhấp một ngụm rượu, “Thủ trưởng cho nghỉ phép mấy tháng, bảo nhân thời gian nghỉ ngơi chỉnh đốn cho .”
Sáng nay báo cáo xong nhiệm vụ những năm nay, xử lý thỏa xong ông liền lập tức mua vé, đến tìm Triệu Minh Trạch cũng là vì vé ngày mai, khi rời ôn chuyện với ông một chút. Nếu , lúc ông chắc ở tàu hỏa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-khong-gian-xuyen-ve-thap-nien-60-toi-ke-thua-gia-san-hang-ty/chuong-752-dem-tam-su-cua-nhung-nguoi-anh-em.html.]
Triệu Minh Trạch gật đầu, “Vậy , nhân thời gian , hai cha con ông cũng ở chung nhiều hơn, Thư Thư con bé chắc chắn sẽ vui khi gặp ông.”
Tính toán ngày tháng, đứa trẻ cũng chỉ sinh trong mấy ngày , hai chuyện gộp cùng một lúc, giống như , song hỷ lâm môn.
“Ừ, cũng nghĩ . Tin ông đừng , Thư Thư đang mang thai, cảm xúc d.a.o động quá lớn cũng , đợi đến nơi hẵng .” Giản Dục Thành tạo bất ngờ gì, chủ yếu vẫn là suy nghĩ cho Giản Thư.
Gọi một cuộc điện thoại đầu đuôi qua đó, bên đó chẳng sẽ luôn nhớ thương ? Thai phụ quan trọng nhất là giữ tâm thái bình tĩnh. Vẫn là đợi gặp , yên tâm , mới hơn.
Triệu Minh Trạch cũng nhanh nghĩ thông suốt mấu chốt trong đó, gật đầu, “Vậy cứ theo ý ông, nhưng khéo vặn gặp lúc đứa trẻ đời.”
“Chuyến xe mấy giờ ngày mai?” Triệu Minh Trạch nâng bát chạm ly với ông , dò hỏi.
Giản Dục Thành uống cạn chút rượu cuối cùng trong bát, “Mười giờ.”
“Vậy đến lúc đó đưa ông ga.” Triệu Minh Trạch ăn từng hạt lạc, “Vừa , mang thêm chút quần áo cho bà xã nhà , thời tiết ngày càng lạnh , mặc dày một chút.”
Giản Dục Thành quen với dáng vẻ của ông, gật đầu cũng cũng , “Ông nhớ dọn đồ là .” Cũng chỉ là tiện đường.
“Thư Thư những năm nay…”
Chủ đề của hai phần lớn thời gian đều xoay quanh Giản Thư, Giản Dục Thành chăm chú, dường như từ những lời miêu tả chắp vá thời gian tám năm thiếu vắng của .
Bữa cơm ăn đến khuya khuya, một vò rượu đều uống hết, thức ăn cũng sớm nguội lạnh, cho lên nồi hâm một , mới ăn cùng bánh bao, lấp đầy ngũ tạng của .
Nhìn thiếu niên ngủ khò khò sô pha, Giản Dục Thành khép hờ mắt, “Đứa trẻ t.ửu lượng nha, uống một chút say thành thế , kém xa Thiên Lỗi hồi nhỏ.”
Triệu Minh Trạch cũng ghét bỏ oán giận, “Thằng nhóc thối chính là t.ửu lượng kém còn nghiện, nào uống rượu cũng đòi uống, hai ngụm say , vẫn cứ như , đều lười nó . Mỗi cứ cho một chút xíu đuổi là xong, cho yên tĩnh.”
“ thấy nó cũng ăn bao nhiêu, tối đói ?”
“Không cần quản, trong phòng nó bánh quy điểm tâm đấy, đói tỉnh tự nhiên sẽ tìm ăn, c.h.ế.t đói .” Triệu Minh Trạch mang dáng vẻ đầy kinh nghiệm.
Giản Dục Thành thấy cũng thêm gì nữa. Con trai đói một bữa cũng chẳng gì to tát, rượu tự uống, tự chịu đói .
“ bế thằng nhóc thối , ông tắm , đợi ngày mai lên tàu hỏa, tắm rửa sẽ tiện .” Triệu Minh Trạch xong bế thốc Triệu Thiên Duệ đang ngủ say sô pha lên, bế về phòng.
Giản Dục Thành tìm quần áo , quen cửa quen nẻo tắm.
Nhà họ Triệu đây ông ít đến, cứ như nhà , quen thuộc lắm. Những năm nay trong nhà ngoài việc thêm chút đồ đạc, tổng thể cũng đổi gì lớn.
Tắm xong , Triệu Minh Trạch chỉ một căn phòng đang khép hờ cửa, “Phòng của Thiên Lỗi đang trống, giường trải xong , chăn trong tủ quần áo, lạnh thì tự lấy đắp.”
“Đồng chí Mạnh Oánh dạy dỗ phương pháp nha, ông ngược càng ngày càng giống một vợ hiền đảm đấy.” Giản Dục Thành nhịn trêu chọc.
Cả Triệu Minh Trạch cứng đờ, bực tức ném chiếc gối trong tay ông , “Cút !”
Người , nhiều năm gặp, vẫn tồi tệ như .
“Ha ha ha ——” Giản Dục Thành đón lấy chiếc gối, cầm lên vẫy vẫy, “ ngủ đây!”