“Không cần , khi con đời em cứ loanh quanh gần nhà thôi, chỗ khác nữa.” Giản Thư liên tục lắc đầu từ chối.
Một nguy hiểm thể ngăn chặn từ , nhưng một chuyện bất ngờ xảy căn bản thể tránh khỏi.
Giống như chuyện hôm nay, Cố Minh Cảnh ở đây thì thể gì? Cô một va chạm hai gặp nguy hiểm, thấy cảnh tượng sinh con kinh sợ chuyện tránh ?
Chỉ thể vận khí của cô thực sự , ngoài lúc nào , đúng lúc .
Muốn ngăn chặn loại tai bay vạ gió , cách nhất chính là ít khỏi cửa.
Cố Minh Cảnh cũng hiểu đạo lý , vì an cũng tiện khuyên nữa, dù con thể ngăn cản khác chuyện ngu xuẩn gì, chỉ thể kiềm chế bản .
“Như thì , chỉ là tủi cho em .”
Giản Thư khẽ, “Có gì mà tủi ? Anh còn em , vốn dĩ em cũng là thích chạy ngoài, cũng chỉ là mấy ngày nay thời tiết em mới ngoài dạo, đổi là mùa đông, kéo em em cũng khỏi cửa .”
Cố Minh Cảnh rũ mắt gì, tuy là , nhưng chủ động và động vẫn sự khác biệt.
“Được , đừng vui nữa, hơn nữa, cơ thể em bây giờ càng ngày càng nặng nề , xa cũng mệt mỏi, gần nhà một chút còn thể nghỉ ngơi bất cứ lúc nào, mấy.” Giản Thư dáng vẻ của liền là vui , kéo tay khuyên nhủ.
Trong lòng Cố Minh Cảnh chủ ý, cũng thuận nước đẩy thuyền bước xuống bậc thang, “Chẳng em ăn nho ? Anh rửa cho em.”
Bưng nho rửa sạch tới, Cố Minh Cảnh nghiêm túc bóc vỏ cho cô.
Giản Thư ăn nho, nhớ tới bé gái sơ sinh chào đời hôm nay, “Haiz, đầu t.h.a.i một gia đình như , cũng thật đáng thương, e là những ngày tháng sẽ dễ sống.”
Vốn dĩ trong nhà trọng nam khinh nữ, đầu cô bé còn hai chị, lúc đời cả nhà đều đặt kỳ vọng cực lớn t.h.a.i , kỳ vọng càng lớn, khi tan vỡ thất vọng càng nhiều.
Có thể tưởng tượng , bé gái sinh trong cảnh như , sẽ gian nan nhường nào.
Thấy vợ đa sầu đa cảm, Cố Minh Cảnh vội vàng lời ý an ủi, “Hôm nay tình huống gian nan như con bé đều vượt qua , thể thấy kiên cường đến mức nào, chắc chắn cũng tệ , sẽ khổ tận cam lai thôi.”
Chuyện hôm nay ầm ĩ lớn, những nên về cơ bản đều , vì nguyên nhân của vợ nhà , cũng tìm hiểu một tình hình.
Lúc đó thực sự nguy hiểm, vốn dĩ ở nhà chậm trễ ít thời gian, cộng thêm thời gian đưa đến bệnh viện, hai con thể sống sót thực sự là phúc lớn mạng lớn. Nghe lúc đứa bé mới sinh thở yếu ớt đến mức đều tưởng cứu sống , ngờ cuối cùng vẫn cấp cứu thành công, bác sĩ đều đứa bé kiên cường.
“Hy vọng là .” Sắc mặt Giản Thư mệt mỏi, đối với loại chuyện thực sự là phiền thấu , “Hai lạng thịt đó quan trọng đến ? Vì cái , mà thể phớt lờ tất cả ?”
Cô nhớ nổi loại chuyện xảy bao nhiêu , chỉ một khu tập thể , ba ngày hai bữa ầm ĩ chuyện, bao nhiêu chuyện là liên quan đến trọng nam khinh nữ?
Hơn nữa điều kiện của khu tập thể ở thời đại dẫn đầu tuyệt đại đa . Cô thậm chí dám nghĩ, ở những nơi khác, bao nhiêu phụ nữ vì bốn chữ “trọng nam khinh nữ” mà khổ sở giãy giụa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-khong-gian-xuyen-ve-thap-nien-60-toi-ke-thua-gia-san-hang-ty/chuong-720-chan-ghet.html.]
Từ sự phẫn nộ, bất bình, bi thương lúc ban đầu, đến bây giờ, từng cọc từng cọc sự việc tiêu hao cạn kiệt cảm xúc của cô, chỉ còn sự chán ghét vô tận.
“Thư Thư, tư tưởng nam tôn nữ ti lưu truyền ngàn năm, cho dù bây giờ đề xướng bình đẳng, thủ trưởng cũng phụ nữ thể chống đỡ nửa bầu trời, nhưng một tư tưởng hủ bại cũ kỹ một sớm một chiều là thể biến mất, tư tưởng mới bao trùm tư tưởng cũ cần thời gian.” Cố Minh Cảnh dừng động tác trong tay, ngẩng đầu cô.
Giản Thư day day mi tâm, “Đạo lý em đều hiểu, nhưng thời gian là bao lâu? Ba năm? Năm năm? Hay là mấy chục năm? Mà trong thời gian , bao nhiêu tổn thương? Giống như chuyện hôm nay bao nhiêu chuyện nữa?”
“Chỉ vì một bé trai , trơ mắt t.h.a.i p.h.ụ khó sinh cũng chịu đưa đến bệnh viện, chỉ vì hai đứa con sinh ở bệnh viện đó là con gái, cái lý do ngu nực như , suýt chút nữa chôn vùi hai mạng ...”
Trời mới lúc cô thấy mụ già đó hùng hồn những lời , cô xông lên tát cho bà hai cái tát đến mức nào.
Hóa sinh con là bà đúng ?
Người khó sinh là bà đúng ?
Người suýt mất mạng là bà đúng ?
Còn mở miệng ngậm miệng năm đó cũng vượt qua như , khác đều thể sinh cô thể sinh, chỉ cô là kiều khí. Trong ngoài lời đều là bệnh viện lãng phí tiền.
Khoảnh khắc đó, Giản Thư đều đang nghi ngờ, lý do bệnh viện rốt cuộc là vì ôm hy vọng với đứa bé trong bụng tiết kiệm tiền, là thực sự cảm thấy bệnh viện sinh con trai.
dù là loại nào, đều đủ khiến buồn nôn.
Đối mặt với giọng điệu gần như chất vấn của cô, ánh mắt Cố Minh Cảnh ôn hòa, “Thư Thư, chúng đổi thế giới.”
Giản Thư hít thở ngưng trệ, nhắm hai mắt c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nửa ngày mới mở mắt , “Anh đúng, bao nhiêu năng lực bấy nhiêu chuyện, cưỡng cầu .”
Việc nâng cao địa vị của phụ nữ, xưa nay là chuyện một hai là thể , cũng công lao của một hai năm, cần chính là sự đổi ngầm lâu dài, cần chính là sự nỗ lực của hết thế hệ đến thế hệ khác.
Cô của hiện tại bất lực, còn cô của ...
Trong mắt Giản Thư lóe lên một tia sáng kiên định, cô sẽ vì điều mà cống hiến sức lực trong khả năng của , cho dù chút sức lực đó thể nhỏ bé đáng kể, nhưng đó cũng là một tia sáng.
Một đốm lửa nhỏ, thể thiêu rụi cả cánh đồng.
Không cầu báo đáp, chỉ cầu thẹn với lòng.
Cố Minh Cảnh lặng lẽ cô, vươn tay ôm cô lòng, “Nỗ lực , chỉ cao, mới thể nhiều chuyện hơn, mới thể thấy cảnh tượng mà em nghĩ đến.”
Giản Thư tĩnh lặng tựa lòng gì.
Trên kế hoạch nhân sinh vốn thêm một chương mới.