Cho đến khi nhân viên xe lửa đẩy xe thức ăn tới, mới bừng tỉnh đại ngộ.
Khổng Tề nghĩ đáp án tâm trạng , thêm đó lúc những khác đều đang ngủ bù, cả toa xe chỉ một là tỉnh táo, thể gì thì , cũng cần lo lắng gặp xui xẻo chuyện xui xẻo gì nữa, tâm trạng đó càng hơn.
Ngay cả lúc mua cơm cũng cần xếp hàng nữa.
Khổng Tề ngâm nga bài hát mua cơm, phớt lờ ánh mắt nghi hoặc của nhân viên xe lửa phía , bước chân nhẹ nhàng về phòng.
Anh mau ch.óng về ăn cơm, đó nhân lúc đều đang ngủ bù , hành lang hóng gió cho thật , thư giãn gân cốt.
Lúc Cố Minh Cảnh tỉnh , ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu , rải rác chiếc bàn cạnh cửa sổ, mặt đất còn giường hai bên.
Day day hai bên cánh mũi, giơ tay lên xem giờ, liền dứt khoát dậy.
“Anh Cố tỉnh ? Đói ? Vừa cùng ăn luôn.” Khổng Tề lúc mới phát hiện động tĩnh của , đang cắm cúi và cơm ngẩng đầu lên, mời gọi.
Cố Minh Cảnh xuống giường xỏ giày, xỏ : “Không cần , tự ăn , vẫn đói.” Trước khi ngủ mới ăn cơm xong, tỉnh ăn nữa.
Khổng Tề lời của Cố Minh Cảnh, cũng miễn cưỡng, lúc hai đều quen thuộc , cũng sẽ giả bộ từ chối, đói là thật sự đói.
Đợi Cố Minh Cảnh ngoài một chuyến , cơm của Khổng Tề ăn xong .
“Anh Cố, nghỉ ngơi khỏe ? Hay là ngủ thêm một lát nữa?” Khổng Tề quan tâm .
Sắc mặt Cố Minh Cảnh chút phức tạp, lắc đầu : “Không cần, nghỉ ngơi khỏe .”
Anh vẻ tinh thần quả thực tồi, Khổng Tề cũng nghi ngờ, nghĩ đến cuộc đối thoại cuối cùng của hai lúc , vẻ mặt hào hứng : “Anh Cố, câu đó của ý gì .”
“Hả?” Cố Minh Cảnh sớm ném đoạn đối thoại lúc đầu , lúc nhắc , nghĩ một lát hiểu là ý gì xong, sắc mặt càng phức tạp hơn.
Khổng Tề nhận sự bất thường của , tự : “Có những khác là , giá trị vũ lực của , cũng là , sẽ tin tưởng thức đêm của bọn họ giống như tin tưởng , cho nên mặc dù bọn họ luân phiên thức đêm, nhưng những thức đêm đó cũng ngủ ngon, dẫn đến tối nay đều tinh thần lắm. đúng ?”
Nói xong liền vẻ mặt tự hào về phía Cố Minh Cảnh tìm kiếm sự công nhận.
dáng vẻ đó của , Cố Minh Cảnh vẫn nuốt xuống những lời định , chút chần chừ tán thành : “, ... sai.” Thôi bỏ , vẫn là đừng đả kích nữa.
Khổng Tề nhận sự khẳng định lập tức mày ngài hớn hở, trong miệng lẩm bẩm, “ ngay là đoán sai mà.”
Nhìn dáng vẻ đó của , Cố Minh Cảnh đều một khoảnh khắc hối hận, thế, vẫn là đả kích cho xong, cũng hơn dáng vẻ bay bổng của bây giờ nhiều.
Ngặt nỗi lúc cũng tiện lật đổ lời lúc nữa.
Nghĩ đến cuộc đối thoại đường nãy về, Cố Minh Cảnh chần chừ một lát, giống như chuyện phiếm mà bắt chuyện, “Lúc ngủ xảy chuyện gì chứ?”
“Không a, khá thái bình.” Khổng Tề tưởng vẫn còn lo lắng chuyện “biến thái”, .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-khong-gian-xuyen-ve-thap-nien-60-toi-ke-thua-gia-san-hang-ty/chuong-257-phat-hien-su-that.html.]
“Vậy là , cũng lạ nào đến chứ.” Cố Minh Cảnh .
Khổng Tề : “Có mấy ngang qua chỗ chúng , nhưng yên tâm, hành lý của chúng đều cả, vẫn luôn chằm chằm đấy.”
Thấy dần tròng, Cố Minh Cảnh chuyển hướng câu chuyện, “Vẫn luôn chằm chằm? Cậu cả buổi sáng đều chằm chằm bên ngoài đấy chứ? Thế , cứ giường mãi mệt lắm, hành lang dạo, nhân tiện hóng gió?”
Theo nội dung cuộc chuyện của mấy phòng bên cạnh, chắc là chuyện xảy lúc ngủ hôm qua.
Vẫn luôn chằm chằm, chuyện khớp với nội dung cuộc chuyện . , sự thật rốt cuộc là thế nào, vẫn thăm dò một chút.
“Đâu , khó khăn lắm hôm nay bên ngoài mới thanh tịnh, dễ gì bỏ qua cơ hội như , vẫn luôn ở bên ngoài đấy, mới bao lâu.” Khổng Tề .
“Hôm nay?” Cố Minh Cảnh nắm bắt trọng điểm, “Cậu hôm nay bên ngoài thanh tịnh liền ngoài, hôm qua thì , hôm qua bên ngoài bình yên, chẳng lẽ cứ luôn ở trong phòng ngoài?”
“A, chuyện .” Khổng Tề ngờ Cố Minh Cảnh mà liên tưởng đến hôm qua, nghĩ đến sự tán thành trong lời của lúc nãy khi tưởng vẫn luôn ngoài, trong lúc nhất thời chút ấp úng.
“Cho nên đoán đúng ?” Cố Minh Cảnh nhướng mày.
Xem , mấy phòng bên cạnh chính là . Nghĩ đến nội dung cuộc chuyện của bọn họ, trong lòng Cố Minh Cảnh muôn vàn phức tạp.
Sáng nay đoán cái gọi là “biến thái” chắc là giả, chắc là ở giữa xảy sai sót gì mới tin đồn như sinh .
vạn vạn ngờ, trong chuyện mà chuyện của Khổng Tề, hơn nữa chuyện là do gây , mặc dù đây là bản ý của , bản càng .
chính là sự vô tâm của một , sự vô ý của vài , thêm đó là sự hiểu lầm của nhiều hơn, cuối cùng mắt xích l.ồ.ng mắt xích , tạo thành một cái vòng khổng lồ, nhốt tất cả trong đó.
Một đêm ngủ, giày vò cả đêm, cuối cùng là công dã tràng. Cho đến bây giờ, e rằng những khác đều nghi hoặc nhỉ.
Dựa vài lời , suy đoán sự thật Cố Minh Cảnh chỉ cảm thấy khó mà hết.
Vậy mà chuyện như xảy .
Nghĩ đến bản thức đêm hôm qua, lập tức cảm thấy hôm qua giống như một kẻ ngốc thật sự, bên cạnh liên lụy cùng những khác trong toa xe hố cho một đêm ngủ. Lúc đó nên dò hỏi những khác một chút mới , một đêm ngủ cũng là đáng đời.
Cố Minh Cảnh thầm phàn nàn bản cùng với Khổng Tề và tất cả trong toa xe một lượt trong lòng.
Khổng Tề thì yếu ớt trả lời: “Chuyện hôm qua mới lên xe, bên ngoài đông phức tạp, lo trộm lấy cắp đồ của chúng , cho nên mới ngoài mà. Hơn nữa, cũng một cũng ngoài, từng ngoài một .”
“Cho nên liền cứ giường chằm chằm buông, đến mức coi là biến thái?” Cố Minh Cảnh chút khách khí .
“Biến thái? Biến thái gì?” Khổng Tề vô cùng nhạy cảm với hai chữ kinh ngạc hỏi.
Cố Minh Cảnh lườm một cái, bực : “Còn thể là biến thái gì nữa, tên biến thái tối qua phòng đó chứ .”
“Cái gì?” Khổng Tề lập tức nhảy dựng lên, ngón trỏ chỉ vẻ mặt thể tin nổi hỏi: “Không chứ Cố, tên biến thái tối qua chúng phòng là ?”