Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:17:09
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạn đồng hành của vỗ lưng một cái: "Lão Chu, vẫn tỉnh ngủ ? Nước đều là tuyết tan, cũng từ sông chảy tới, trong nước ?"

Lão Chu phục, nhịn mở miệng : "Nhiều nước thế , đều thông với lòng sông , cá? Lão Hoa đội ba, hôm còn gặp một con cá diếc lật bụng đấy!"

"Cậu cũng là cá lật bụng! Hai năm nay lạnh thế , trong sông ngay cả cái rong cũng mọc, cho dù trong nước cá, cũng c.h.ế.t rét hết !"

"..."

Lúc hai đang tranh luận, đám bóng đen đó bơi về phía họ, khi rõ đó là thứ gì, Tần Tiểu Vi nhịn hít sâu một lạnh, trong nháy mắt lông tơ đều dựng lên.

Cô nắm c.h.ặ.t cánh tay Lục Trú: "Chuột là biến dị ? Sao giống cá thế, từng đàn từng đàn bơi trong nước!"

Lục Trú vỗ cánh tay cô, an ủi: "Đừng căng thẳng, chuột vốn dĩ bơi!"

Nếu gặp một con chuột, cô chắc chắn căng thẳng, còn sẽ giơ dép lê đuổi đ.á.n.h nó, giống như hôm qua, gặp mười mấy hai mươi con chuột, cô cũng vẫn thể đối phó, nhưng bây giờ là một đàn lớn, ước chừng ít nhất cả trăm con...

Bất kể thứ gì, khi lượng nhiều lên, đều sẽ trở nên đáng sợ.

Giống như những con chuột họ gặp ở Lạp Mai Viên đó, đàn chuột cũng sợ , mà bơi thẳng về phía họ, khi đến gần, liền bắt đầu gặm c.ắ.n chiếc thuyền bơm họ .

Cho dù thuyền bơm dùng vật liệu vô cùng chắc chắn, nhưng cũng chịu nổi nhiều chuột cùng lúc gặm c.ắ.n như , nhanh, thuyền bắt đầu xì , trực tiếp rơi xuống nước...

Những con chuột đó thấy rơi xuống , cứ như cá mập ngửi thấy mùi m.á.u tanh, ùa tới c.ắ.n trong nước...

Tần Tiểu Vi lúc đầu còn dùng mái chèo xua đuổi chúng, về thấy mái chèo vô dụng, cô trực tiếp rút s.ú.n.g b.ắ.n đinh từ trong ba lô , liên tục bóp cò về phía mặt nước, Lục Trú cũng lấy s.ú.n.g lục mang theo bên , bắt đầu b.ắ.n chuột...

Vì vấn đề khúc xạ mặt nước, lúc đầu, độ chính xác của Tần Tiểu Vi còn kém, nhưng cô điều chỉnh một chút, nhanh, thiên phú vận động của cô thể hiện , gần như là một phát một con...

Trên mặt nước, cũng nhanh nổi lên xác chuột...

Những khác cũng dùng đủ thủ đoạn, dùi cui cảnh sát, mái chèo, d.a.o nhỏ...

Ngay cả hai con ch.ó cũng tham gia chiến trường, , Tần Tiểu Vi ngược ngăn cản chúng lượng chuột quá nhiều, cô ốc còn mang nổi ốc.

Có thể là ý thức lô thức ăn là "xương cứng" khó gặm, khi tổn thất một lứa đồng loại, những con chuột nhanh rời .

Tần Tiểu Vi thở phào nhẹ nhõm, cô đưa tay về phía trong nước: "Anh Chu, kéo lên!"

Anh Chu xua tay: "Vớt đồ !"

Trong đội tổng cộng mười một , lúc họ đến, mang theo bốn chiếc thuyền bơm , nhưng bây giờ hai chiếc, đều chuột c.ắ.n hỏng , may mà thuyền bơm thể tích lớn, chen chúc một chút, hai chiếc thuyền cũng thể nhét đủ.

Lục Trú: "Mọi đều kiểm tra vết thương một chút, gọi điện thoại, bảo đến đón chúng ..."

" thương!"

"Cổ c.ắ.n một cái, kiếp, chuột bây giờ là thế nào ? Đều sợ ? nhớ hồi nhỏ trong nhà chuột, bật đèn, chúng chạy mất dạng , bây giờ còn trực tiếp lao thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-game-nong-trai-xuyen-ve-mat-the/chuong-420.html.]

"Cái về tiêm vắc-xin gì ? Lão Chu, c.ắ.n ?"

"Giày cao su c.ắ.n rách, nhưng thương!"

"..."

Tần Tiểu Vi bắt hai con ch.ó qua, vạch lông chúng , kiểm tra kỹ càng một lượt, xác định chúng đều thương, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Lục Trú ở mũi thuyền, để ý đến tiếng chuyện của , cầm điện thoại lên, gọi liền mấy cuộc điện thoại .

Tần Tiểu Vi lấy khăn ướt cồn dùng hết đó từ trong túi , đưa cho mấy thương: "Anh Chu, chú Vương, dùng cái khử trùng vết thương , đừng để nhiễm trùng..."

Họ đó cũng từng gặp chuột hung dữ thế , trong lòng cũng sợ hãi, thấy Tần Tiểu Vi cống hiến khăn ướt cồn của , bèn nhận lấy, sức lau lên vết thương.

Vết thương chạm cồn, mấy đều đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng miệng họ ai kêu đau, thấy vết thương của , bèn nhờ đồng đội giúp, còn bảo họ tay mạnh một chút...

Lục Trú nhanh cất điện thoại, về phía mấy cảnh sát thương, mở miệng : "Anh Phương, tìm cái túi, giúp vớt xác chuột trong nước lên, gửi đến phòng thí nghiệm xét nghiệm..."

Mọi mặt đều chức vụ của , , lập tức căng thẳng.

"Bộ trưởng Lục, chuột ..."

Lục Trú: "Làm việc ! Lát nữa sẽ trực thăng qua đón chúng , tất cả đợi về Thành phố ngầm !"

Giọng điệu của vô cùng bình tĩnh, khiến trái tim cũng theo đó mà an định .

Mọi tìm túi, bắt đầu vớt xác chuột trôi nổi mặt nước...

Lúc xử lý vết thương, mấy thương binh thả lỏng hơn một chút, cũng tâm trí quan tâm chuyện khác.

"Tiểu Tần, s.ú.n.g của cô tệ, tự cải tạo ?" Một cảnh sát bỗng nhiên hỏi.

Tần Tiểu Vi chút cứng ngắc gật đầu: ", đúng !"

Quên mất! Thứ ở Thành phố ngầm thuộc loại v.ũ k.h.í kiểm soát, dùng s.ú.n.g b.ắ.n đinh mặt một đám cảnh sát, cô đây là đốt đèn trong nhà xí tìm cứt ?

Cô liếc Lục Trú, s.ú.n.g của Lục Trú thu về bao s.ú.n.g , xổm bên mạn thuyền, cùng hai cảnh sát thương khác chuyên tâm vớt xác chuột.

Anh chắc là thấy cuộc đối thoại của họ , nhưng đầu , cũng chen , thấy thái độ của , Tần Tiểu Vi thả lỏng hơn một chút.

"Nòng s.ú.n.g dài thế , đó cô để ?"

Tần Tiểu Vi: "Ờ... chỗ thể tháo , vặn thế , là chia thành hai nửa , khéo thể bỏ túi."

"Trong túi của cô đúng là đựng ít đồ, chẳng trách căng phồng!"

 

 

Loading...