Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:52:26
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Tiểu Vi nhíu mày, nhưng vẫn nhích sang bên cạnh một chút, nhường cho ông một chỗ.
Ông cụ: "Cô bé, ông là ông ngoại của Lục Trú, thằng nhóc đó nhắc đến ông với cháu ?"
Tần Tiểu Vi lắc đầu: "Ờ... Cháu và chỉ là quen , đặc biệt , chuyện sâu như ."
Ông ngoại Lục chỉ con ch.ó đang sấp bên cạnh Tần Tiểu Vi: "Ông thấy hai đứa lắm mà!"
Tần Tiểu Vi: "Cháu và Hương Tràng đây quen , chủ cũ của nó và cháu ở cùng một tòa ký túc xá, của tòa ký túc xá chúng cháu đều nó..."
Ý ngoài lời chính là, Hương Tràng qua đây tìm cô gì kỳ lạ.
Ông ngoại Lục: "Thái độ của nó đối với cháu thể bình thường, đó lúc ban ngày thấy cháu, đuôi đều sắp vẫy thành cánh quạt ."
Tần Tiểu Vi: "... Có thể là bởi vì, cháu đây từng cho nó ăn?"
Nhắc đến đồ ăn, ch.ó Labrador "vút" một cái ngẩng đầu lên, ánh mắt rực rỡ chằm chằm Tần Tiểu Vi.
Tần Tiểu Vi : "Ông xem, nó chính là một con ch.ó tham ăn lớn, thấy đồ ăn là nổi đường ."
Chó Labrador "Gâu " một tiếng, dường như đang phản bác lời của cô.
Ông ngoại Lục: "Nghe Tiểu Trú , con ch.ó là nó nhận nuôi từ Đại học Q, cháu cũng là của Đại học Q?"
Tần Tiểu Vi: "Vâng."
Ông ngoại Lục: "Cháu học ngành gì? Tốt nghiệp ?"
Tần Tiểu Vi: "Cháu là sinh viên thể d.ụ.c, tập cử tạ, cách đây lâu mới nghiệp."
"Sinh viên thể d.ụ.c? Sinh viên thể d.ụ.c đấy! Thế đạo bây giờ, sức khỏe là ..." Ông ngoại Lục híp mắt cô, dường như vô cùng hài lòng với câu trả lời của cô, "Sao cháu một ngoài dựng lều? Người nhà ?"
Trò chuyện một lúc như , Tần Tiểu Vi cũng mục đích của ông, ông đại khái là tò mò quan hệ của cô và Lục Trú, qua đây ngóng tin đồn, chắc Lục Trú bảo ông qua đây cày "độ hảo cảm" của cô.
Tần Tiểu Vi chuyển chủ đề : "Cháu thấy bên sắp dọn dẹp xong , ông nội, ông về ngủ một lát ? Thức lâu như , ông chắc chắn cũng mệt ..."
Thấy cô bắt đầu tiễn khách , ông ngoại Lục cũng nhất quyết ở , ông chống gậy lên: "Quả thật là nên về , ông mặt, bà lão trong lòng cũng yên tâm..."
"Đợi ..." Tần Tiểu Vi đưa dây dắt ch.ó qua, "Con ch.ó ông cũng mang về cùng ! Bên ngoài lúc nào dư chấn, ch.ó vẫn là trông chừng cẩn thận..."
"Cảm ơn lời nhắc nhở của cháu, ông sẽ chuyển lời cho Tiểu Trú!" Ông ngoại Lục nhận lấy dây dắt ch.ó, chống gậy về.
Chó Labrador dường như chân cẳng ông cụ , cũng đ.â.m ngang đ.á.n.h dọc, ngược phối hợp với ông thả chậm bước chân.
Tần Tiểu Vi bóng lưng của một một ch.ó, khỏi cảm thán, Lục Trú thật sự huấn luyện ch.ó , ai thể ngờ , con ch.ó hơn nửa năm , còn bởi vì đủ loại "thói quen ", gần như nữ sinh cả tòa ký túc xá của các cô ghét bỏ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-theo-game-nong-trai-xuyen-ve-mat-the/chuong-213.html.]
Có thể là bởi vì thái độ của Tần Tiểu Vi khá lạnh nhạt, ý tứ tránh hiềm nghi cũng rõ ràng, bên xe RV, còn đến phiền cô nữa.
Cô cửa lều mãi đến khi trời sáng, giữa chừng, cảnh báo động đất của điện thoại vang lên mấy , nửa đêm về sáng tổng cộng xảy bốn dư chấn.
May mà gần đây vô cùng trống trải, cấp độ dư chấn cũng cao, Tần Tiểu Vi hề thương.
Khu nhà xây dở gần đó, sập thành một đống đổ nát, là hai bộ dạng so với khi trời tối, còn một tòa nhà chọc trời đằng xa vốn dĩ lờ mờ thể thấy một đường nét, cũng đều biến mất hơn phân nửa... Tầm mắt đến, đại địa một mảnh hỗn độn! Sau khi trời sáng, Tần Tiểu Vi thật sự là thức nổi nữa, dứt khoát lều ngủ một giấc.
Sau khi trải qua mấy đợt dư chấn, cô cũng phát hiện , chỉ cần xảy chuyện mặt đất đột nhiên nứt một cái lỗ, nuốt chửng cô , gần đây về cơ bản nguy hiểm.
Lo lắng đồ đạc trong lều lúc xảy dư chấn đập trúng , Tần Tiểu Vi đem chúng bộ thu trong Không gian, chỉ để một cái túi ngủ bên ngoài chăn đắp, để tiện cho việc tùy lúc ngoài, cô ngay cả khóa kéo của túi ngủ cũng kéo.
Cô một giấc ngủ đến trưa, Lục Trú đ.á.n.h thức.
Lần , , mà là vẫn luôn ở bên ngoài gọi tên cô.
Sau khi đ.á.n.h thức, tâm trạng Tần Tiểu Vi vô cùng khó chịu, cô hầm hầm tức giận kéo rèm : "Làm gì?"
Nhìn thấy biểu cảm của cô, Lục Trú theo bản năng lùi hai bước, giơ hộp cơm trong tay lên, giọng điệu cảnh giác: "Đến đưa cơm cho cô."
Tần Tiểu Vi hồ nghi : "Anh sẽ lòng như ?"
Lục Trú trực tiếp đặt hộp cơm mặt đất cách cô một mét: "Ăn xong nhớ rửa sạch hộp cơm."
Nói xong, liền đặt hộp cơm xuống, trực tiếp rời .
Nhìn bóng lưng của , loại cảm giác chạy trối c.h.ế.t.
Tần Tiểu Vi ở trong lòng mắng một câu "Bệnh gì ", cô tới cầm hộp cơm mở xem thử, trong hộp cơm là một hộp sủi cảo vớt khô, cân nhắc đến việc sức ăn của cô khá lớn, lượng sủi cảo vô cùng nhiều, cô ước chừng sơ qua, ít nhất ba bốn mươi cái.
Sủi cảo trắng trẻo mập mạp, nhân vô cùng đầy đặn, là tự nhào bột gói, thoạt vô cùng cảm giác thèm ăn...
Cô lấy chút nước rửa mặt, thu dọn bản một chút, mới cầm chiếc nĩa kẹp nắp hộp lên, bắt đầu ăn sủi cảo.
Sủi cảo chắc là nhân thịt cá, mùi vị vô cùng tươi ngon.
Tần Tiểu Vi trong Không gian lấy chút giấm và dầu ớt, chuẩn một chút đồ ăn cho Tiểu Hoàng, bay nhanh giải quyết xong việc vặt trong Không gian, mới ngoài tiếp tục ăn sủi cảo.
Ăn một nửa, cô cảm thấy đói như nữa, mới thả chậm một chút tốc độ, lấy điện thoại , bắt đầu lướt xem tin tức mạng...
Buổi sáng Ninh Thị tổng cộng xảy ba dư chấn, nhưng bởi vì bình thường sớm chuẩn , xuất hiện bao nhiêu thương vong.
con đường dùng để vận chuyển vật tư mà thị chính quy hoạch đó nhà cửa sụp đổ chặn , nhiều đoạn đường bên ngoài cũng đều xảy vấn đề, bây giờ vật tư trong khu vực nội thành khó lưu thông, cộng đồng đang tổ chức bình thường gần đường sá hỗ trợ dọn đường, nhanh ch.óng khôi phục nguồn cung cấp vật tư...