MANG KHÔNG GIAN XUYÊN VỀ CỔ ĐẠI, ĐÁNH CHO CHA NƯƠNG ĐỘC ÁC PHẢI CÚI ĐẦU - Chương 130: Tôn Đại Ba định tự sát
Cập nhật lúc: 2026-02-06 04:47:46
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Đại Ba tiếng của Đường Tiểu Mỹ kích phát dũng khí.
Y nắm tay Đường Tiểu Mỹ trở về nhà.
phu thê Tôn Lão Tứ quả thực đang ở nhà. Biên quan chiến sự, lương thực cứu tế cắt.
Tôn Lão Tứ và Tôn Đại Ba đều Lý chính biên đội tuần tra, nương y mỗi ngày đều lên núi đào rau, thỉnh thoảng cũng hái ít nấm.
Họ cầu xin khắp nơi mới vay chút tiền, đất đai tuy gieo trồng nhưng ngô thì đợi đến mùa thu mới thể thu hoạch.
Hiện tại mỗi ngày chỉ thể ăn rau dại, bụng kêu vang cả ngày.
Đang giường lò sầu muộn thì Tôn Đại Ba dắt tay Đường Tiểu Mỹ bước .
Tôn Đại Ba thấy nương, cổ rụt một chút ưỡn lên:
“Nương, Tiểu Mỹ m.a.n.g t.h.a.i con của con, nhưng sảy . Nàng đối đãi với con như thế, con thể phụ bạc nàng. Con định với Tiểu Mỹ, đời con cưới ai khác ngoài nàng.”
Nương của Tôn Đại Ba ngây . Đứa con trai của bà, suốt hai mươi năm qua bao giờ lời bà, giờ là thế ?
“Ngươi cái gì? Ngươi cưới ai khác ngoài Đường Tiểu Mỹ? Ngươi nữa cho xem.”
Nương Đại Ba bước xuống đất, cúi nhặt chiếc giày sàn. Bà , mà là dùng đế giày quất Tôn Đại Ba.
Tôn Đại Ba từ nhỏ đến lớn thấy động tác của nương quá nhiều , y liền buông tay Đường Tiểu Mỹ, co giò chạy biến.
Đường Tiểu Mỹ cố sức ghì xuống đất, nàng thèm chạy.
Nếu chạy , trong thôn Đại Oa sẽ nàng chủ động tìm đến cửa mà còn nương Tôn Đại Ba đ.á.n.h đuổi ngoài.
Tất cả sẽ coi nàng như một trò .
Tôn Đại Ba thấy Đường Tiểu Mỹ như cũng chạy nữa, cổ ưỡn lên, kéo Đường Tiểu Mỹ trong phòng.
Vào phòng ngang qua nhà bếp, thấy con d.a.o phay thớt, Tôn Đại Ba tiện tay cầm lên.
Tôn Đại Ba vốn chạy, nương y dựa kinh nghiệm nhiều năm, trong lòng rõ đuổi kịp.
Bà ném đôi giày, mới lên giường lò thì Tôn Đại Ba kéo Đường Tiểu Mỹ , tay còn lăm lăm con d.a.o phay.
Nương Đại Ba Tôn Đại Ba: “Ái chà, chạy xa, xem gan hơn nhiều đấy. Sao nào, cầm d.a.o phay định c.h.é.m ? Đến đây, cho ngươi c.h.é.m, c.h.é.m c.h.ế.t cũng đỡ ngày ngày lên núi đào rau dại. Có điều, con d.a.o lâu cắt thứ gì, rỉ sét , ngươi dùng sức một chút mới . Cái ngày tháng hy vọng cũng sống."
Lời còn dứt, con d.a.o phay trong tay Tôn Đại Ba đặt lên cổ chính .
“Nương, nếu nương đồng ý hôn sự của con và Tiểu Mỹ, con sẽ tự c.h.é.m c.h.ế.t . Chuyện sai trái con , thể mặc quần là thừa nhận, thế thì con còn gọi là nam nhân ? Tổ tiên tám đời của chúng đều sẽ c.h.ử.i một lượt, còn lật c.h.ử.i thêm lượt nữa.”
Tôn Lão Tứ đang xổm ở góc tường nhặt rau dại, chậm rãi dậy, rau dại trong tay rơi vãi đầy đất.
Khốn kiếp chứ! Đại Ba định loạn cả trời lên ?
Tôn Đại Ba liếc mắt, thấy Tôn Lão Tứ đang ngây : “Cha, đời cha chịu đủ uất ức từ nương . Hôm nay nhi t.ử gương cho cha thấy, chúng sống nổi thì chí ít cũng c.h.ế.t nổi chứ?”
Dứt lời, nương Đại Ba bĩu môi thật dài, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Bao nhiêu năm qua, đức tính của hai cha con bọn họ thế nào bà còn rõ ? Định hù dọa ai chứ?
Gà Mái Leo Núi
Chưa đợi bà kịp lên tiếng, đứa con trai Tôn Đại Ba mà bà tự nhận là hiểu rõ tay, con d.a.o phay rỉ sét cứa cổ y.
Máu dọc theo cái cổ dài khẳng khiu như ống trúc chảy xuống, đỏ tươi và ch.ói mắt.
“Đại Ba!”
Cha nương Đại Ba và Đường Tiểu Mỹ cùng lúc hét lên một tiếng.
“Đại Ba, mau dừng tay , , định với nữa, thà cô độc đến già cũng vì mà mất mạng.”
Đường Tiểu Mỹ xong liền rống lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-xuyen-ve-co-dai-danh-cho-cha-nuong-doc-ac-phai-cui-dau/chuong-130-ton-dai-ba-dinh-tu-sat.html.]
“Tiểu Mỹ, đừng , việc thành chúng phu thê sống, việc thành chúng phu thê c.h.ế.t. Sống c.h.ế.t là .”
Lúc , sự phản nghịch trong cơ thể Tôn Đại Ba chính y kích phát , y chỉ cảm thấy một sự sảng khoái từng , chẳng thấy đau chút nào.
Con d.a.o tay y thậm chí còn dùng thêm lực, cứa sâu thêm một chút.
“Đại Ba, mau dừng tay!”
Nương Đại Ba lúc mới hoảng hốt, vội vàng xuống đất, cũng chẳng buồn nhặt giày đ.á.n.h nữa, lao tới định cướp con d.a.o tay Tôn Đại Ba.
Tôn Đại Ba né tránh, lưng tựa tường phía tây: “Nương, nương mà bước tới nữa, con sẽ cắt thẳng luôn, cắt đứt cổ, cắt đầu xuống đưa cho nương.”
Nương Đại Ba sợ đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng:
“Đại Ba, nương đồng ý , nương ngăn cản ngươi nữa, ngươi định với ai thì định với đó.”
“Ngoài Tiểu Mỹ , mười dặm tám thôn còn cô nương nào thèm để mắt tới con ?”
Tôn Đại Ba cũng khá tự tri chi minh: “Khó khăn lắm Tiểu Mỹ mới thích con, nương còn ngăn cản ngược xuôi. Nếu còn dám ngăn cản, con trả mạng cho nương là .”
Nương Đại Ba như hồn, đế giày bao nhiêu năm qua còn dọa nổi con trai bà nữa .
là ứng với câu cổ ngữ: “Con lớn theo Nương”. Thôi , đồng ý thì đồng ý.
Bà tốn nửa ngày mới lau sạch nước mắt mặt:
“Ta đồng ý là đồng ý, nhưng một lời khó , nhà hiện tại một lượng bạc cũng . Đường Tiểu Mỹ, ngươi về với nương ngươi , nhà nghèo rớt mùng tơi . Là ngươi cứ đòi gả cho Đại Ba nhà , vì nhi t.ử, hiện tại phản đối hôn sự nữa, nhưng sính lễ thì một sợi lông cũng . Ngươi gả thì tự ôm gói đồ mà qua đây.”
Nghe thấy nương nới miệng, con d.a.o phay tay Tôn Đại Ba rơi “loảng xoảng” xuống đất, suýt chút nữa trúng chân Tôn Lão Tứ.
Khiến Tôn Lão Tứ sợ tới mức nhảy dựng .
Máu dọc theo cổ Tôn Đại Ba chảy nhiều hơn, nương Đại Ba xuống đất, cầm lấy một chiếc áo cũ giường lò định quấn cổ cho y.
y cao quá, bà với tới.
Nương Đại Ba đá chân Tôn Đại Ba một cái: “Ngồi xổm xuống.”
Tôn Đại Ba vội vàng xổm xuống, vết thương coi như quấn .
Khí thế hùng của y vẫn tan, y Đường Tiểu Mỹ : “Đi, đến nhà nàng. Cầm theo con d.a.o phay , nếu nương nàng đồng ý, nàng cũng cứa cổ mặt bà .”
Đến nước , Đường Tiểu Mỹ cũng do dự, nhặt con d.a.o phay lên, hai cửa, thẳng hướng thôn Đại Hà.
Hai thôn gần , chỉ chừng hai khắc đồng hồ là đến cửa nhà.
Cảnh Trấn Lan thể đồng ý? Trong lòng bà rõ ràng, nếu Tôn Đại Ba kiên quyết cưới Đường Tiểu Mỹ thì nàng coi như gả nữa.
Dù danh tiết mất, cũng tương đương với việc mất giá.
Không sính lễ, bắt tự ôm gói đồ qua, nương Đại Ba thế, Cảnh Trấn Lan thở dài một tiếng, đây chính là cái giá của việc cô nương nhà tự trọng.
Thực tế, bất cứ lúc nào, tiểu cô nương chỉ cần gả thì nhất định giữ thanh bạch, tuyệt đối ngủ cùng nam nhân.
Chỉ cần ngủ cùng, gặp phu gia gì thì dễ chèn ép, mà là chèn ép cả đời.
nếu thực sự để Đường Tiểu Mỹ tự ôm gói đồ qua đó, Cảnh Trấn Lan vẫn nỡ.
Suy tính , bà nhớ tới một chuyện. Lúc chuyện của Đường Tiểu Mỹ và Cảnh Phong xảy , Cảnh Chấn Hải từng sẽ bồi thường cho họ một trăm lượng bạc.
Sáng sớm hôm qua Cảnh Trấn Lan đến nhà Cảnh Chấn Hải chính là để đòi một trăm lượng bạc đó.
Kết quả, lời còn kịp Diệp Mai T.ử đẩy ngoài.
Sau đó Cảnh Trấn Lan đến nhà Tôn Đại Ba, bên mép giường lò đàm phán điều kiện với nương Tôn Đại Ba.
Cuối cùng, mỗi bên nhường một bước: sính lễ , nhưng quá trình định , để thôn Đại Oa đều Đường Tiểu Mỹ và Tôn Đại Ba là cưới hỏi đàng hoàng.