Mang Không Gian Vật Tư Gả Cho Xưởng Trưởng Nông Thôn - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:38:25
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6faokMMrVx

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , cũng nhận tầm quan trọng của việc cắt cỏ lợn.

Tất cả đều đảm bảo tuyệt đối để cỏ lợn độc .

Trong lúc nhất thời, đều hăng hái, đó Chu Dã và Khương Mạn Mạn tìm loại t.h.u.ố.c chữa cho con lợn .

"Xưởng trưởng Chu và sinh viên Khương ?"

Nghe Lữ Hồng Quyên hỏi, Đường Tiểu Mẫn với vẻ khó hiểu.

"Không tìm cỏ t.h.u.ố.c chữa cho con lợn ?"

Lữ Hồng Quyên về phía ngọn núi.

"Ồ! Nếu thể chuẩn thêm loại t.h.u.ố.c đó thì quá, gặp tình huống như thế , thể trực tiếp lấy dùng. Cô và sinh viên Khương ở chung với , lát nữa cô với cô một tiếng nhé."

Đường Tiểu Mẫn , ồ một tiếng.

Khương Mạn Mạn và Chu Dã lên núi hái t.h.u.ố.c, hai song song, Khương Mạn Mạn tò mò.

"Tại trại chăn nuôi lợn Vương Gia Trang xóa sổ?"

Chu Dã đầu .

"Vì họ nuôi lợn chứ ! He he! Em đoán xem tại con lợn bệnh?"

Khương Mạn Mạn suy nghĩ một chút.

"Chắc chắn là họ cho ăn cỏ độc ?"

Chu Dã lắc đầu.

"Không , họ vốn loại cỏ đó độc, cố tình cho con lợn đó ăn. Bọn tách họ thẩm vấn, dụ dỗ bằng lợi nhỏ, uy dụ, cuối cùng một khai .

Biết họ vu oan cho và em.

Sau em thi lấy chứng chỉ thú y , họ định vu oan cho đầu độc, đó đợi em chữa khỏi thì tố cáo em hành nghề thú y chứng chỉ. Lần em cũng gặp Vương Thiết Lư đấy, thằng nhóc đó hận đưa trai nó đồn nên mới bày trò . Yên tâm, nó đưa xuống nông trường cải tạo .

Ngày mai chúng huyện một chuyến, em nuôi ngỗng ?"

Khương Mạn Mạn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-96.html.]

"Nuôi vài con thôi, em còn nuôi vịt nữa.

mà bây giờ em đổi ý , chúng nuôi trại lợn, dù cũng chỗ, mà chỗ cũng đủ rộng. Trước đây đây là một nhà xưởng ?"

Chu Dã gật đầu, cô hỏi , mắt đảo một vòng trong đầu một ý tưởng đại khái.

"Trại lợn của chúng , sở dĩ gọi là trại, là vì đây đây là một nhà máy xe đạp, chuyển . Nhà xưởng giữ ,em xem phía chúng cải tạo thành chuồng lợn, xây mấy cái chuồng lợn, phía còn nhiều chỗ!"

Mắt Khương Mạn Mạn sáng rực Chu Dã.

"Vậy thì nuôi lợn cũng nuôi, bằng chúng mở rộng phạm vi chăn nuôi, nuôi vịt và ngỗng !"

Chu Dã thấy lạ.

"Tại em nuôi gà?"

Khương Mạn Mạn tiếp tục lấy cuốn sách đó .

"Em thấy trong sách đó , nuôi gà dễ dịch cúm hơn nuôi vịt. Hơn nữa nuôi vịt nhiều lợi ích, ít nhất là lông vịt thể dùng để quần áo, mặc mùa đông ấm! Là áo lông vũ mà sách đấy."

Chu Dã vẻ mặt phức tạp kỳ lạ cô.

"Em thực sự đến thư viện đó sách , đó là nước ngoài, năm 1940 dùng lông vũ áo khoác, dùng cho phi công của họ. Bây giờ nước ngoài hẳn là loại áo lông vũ mà em ."

Khương Mạn Mạn kinh ngạc .

"Anh cũng ?"

Sau đó phản ứng .

"Anh cũng đến thư viện đó sách ?"

Hai , cũng hiểu.

"Ngày mai sẽ báo cáo, lợn cũng nuôi, vịt cũng nuôi, bên chúng còn một con sông nhỏ."

Khương Mạn Mạn vui vẻ.

"Là con sông nhảy xuống đó hả?"

 

Loading...