Bị nhét sổ và b.út đột ngột, Cát mặt rỗ vẫn còn ngơ ngác.
"Anh Dã, ?"
Chu Dã chạy ngoài trong chớp mắt, thấy bóng dáng , từ trại chăn nuôi về phía núi.
Vừa vặn thể thấy Khương Mạn Mạn đang xuống giữa sườn núi, cô gái chạy nhanh như chắc chắn là chuyện gì đó.
Nhìn ba cái rổ tay cô, trong đó hai cái của cô.
Vậy thì xảy chuyện là khác, hoặc là của trại chăn nuôi.
Khương Mạn Mạn chạy xuống sườn núi thì thấy Chu Dã chạy tới.
Sau khi hai chạy về phía , Chu Dã kịp thời phanh .
Nhận lấy cái rổ tay cô, một cái.
"Vương Gia Hưng xảy chuyện gì ?"
Khương Mạn Mạn thở hổn hển.
"Vương Gia Hưng ở núi bắt hai con lợn rừng, còn bốn con gà rừng.
Để em đến gọi lên núi khiêng xuống."
Chu Dã thở phào nhẹ nhõm.
"Chỉ chuyện thôi ? Nhìn em chạy thở hồng hộc, còn tưởng chuyện gì lớn. Không vội, để thằng nhóc đó đợi đó,"
Khương Mạn Mạn vội vàng kéo .
"Không , còn hai của trại chăn nuôi Vương Gia Trang. Họ cũng ở núi, em Vương Gia Hưng thiệt ."
Nghe cô , Chu Dã mới nhíu mày.
"Em về trại , chuyện giao cho ."
Chu Dã cùng cô trở về trại chăn nuôi.
Cát mặt rỗ vội vàng trả sổ và b.út cho .
"Anh Dã, ghi , em sợ em ghi ."
Chu Dã nên lời, đưa b.út và sổ cho Khương Mạn Mạn.
"Em ghi sổ ? Ghi theo những gì ghi ."
Ghi sổ, Khương Mạn Mạn vấn đề gì, dù cô cũng từng mở cửa hàng trực tuyến, một sổ sách, dòng tiền gì đó đều do cô tự tay xử lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-86.html.]
"Em !"
Chu Dã với Cát mặt rỗ:
"Cậu ở đây giúp đỡ, tìm đội trưởng, lên núi một chuyến."
Cát mặt rỗ đáp một tiếng.
Bây giờ trong trại chăn nuôi chỉ và Lưu Kiến Nghiệp, Chu Dã và Vương Gia Hưng, bốn đàn ông.
Bình thường khi ít lợn, khiêng vác cũng .
Lúc , nhà máy chế biến thịt đến chở nhiều con như , chỉ còn hai họ thì vất vả.
"May mà Dã đ.á.n.h gãy chân lợn rừng , nếu thì thật sự gì chúng."
Họ chọn mười con lợn rừng lớn nhất để bán.
Những con còn nhỏ hơn thì nuôi thêm một thời gian nữa, đến Tết mới bán.
Trong một đàn lợn rừng chỉ một con đực và một con cái lớn hơn, còn bốn năm con nhỏ.
Những con lợn rừng lớn lên cũng sẽ tách đàn.
Rất hiếm khi đàn lợn rừng lớn tụ tập với .
Vì , trong hai mươi con lợn rừng mà họ bắt , chỉ tám chín con là lớn.
Những con khác đều lớn lắm, Khương Mạn Mạn xem cân ghi trọng lượng của lợn rừng.
Thỉnh thoảng về phía núi, Cát mặt rỗ tranh thủ hỏi.
"Trên núi xảy chuyện gì ? Anh Dã lên núi gì?"
"Hình như là đội trưởng cho của trại chăn nuôi Vương Gia Trang đến học hỏi.
Thấy thái độ của họ đúng mực lắm.
Vừa lúc bắt hai con lợn rừng, Vương Gia Hưng để xuống núi gọi lên khiêng xuống."
"Lại là bọn họ ? Một lũ tham lam, nghĩ cách nuôi lợn cho , suốt ngày nghĩ đến chuyện gian lận. Không tooinnói chứ, cho dù họ học thì cũng chắc bắt mấy con."
Khương Mạn Mạn ghi trọng lượng của ba con lợn rừng còn sổ.
Tiễn những của nhà máy chế biến thịt , Cát mặt rỗ gọi Lưu Kiến Nghiệp một tiếng chạy lên núi.
Khương Mạn Mạn chậm rãi theo cũng lên núi xem.