Mang Không Gian Vật Tư Gả Cho Xưởng Trưởng Nông Thôn - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:35:39
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy hai cùng , Lý Hồng Mai đến nỗi thở , cô cam tâm, cam tâm!

Trưa về, Khương Mạn Mạn còn xách theo con gà rừng cô bắt , đó thể thiếu một bữa gà hầm nấm.

Nấm hái hôm vẫn dùng hết, hôm nay vặn dùng hết, nếu sẽ sinh dòi.

Chu Dã quyết định nhịn ăn đồ ăn nhà bên cạnh , để giữ tiền lương một tháng của , nhịn đến mức nuốt nước bọt.

Lúc , nhà nào cũng ăn mấy bữa thịt, ngay cả nhà đội trưởng cũng lúc nào ăn thịt như .

Hai cô trí thức mới đến ngày nào cũng hầm thịt, may mà nhà họ ở xa làng một chút, nếu thì trong làng sẽ ghen tị đến c.h.ế.t mất.

Chu Dã quyết định vì lợi ích của họ, vẫn nên nhắc nhở họ một chút.

Buổi trưa nhịn mãi nhịn, ăn bánh bao ngô và củ cải muối, Chu Dã tiền bàn.

Lặng lẽ tự nhủ, sức mua của một tệ, trứng ba xu một quả, một tệcó thể mua nhiều trứng.

Mình bỏ một tệ chỉ để ăn một bữa đáng đáng.

Một bữa một tệ, một tháng là ba mươi tệ, một năm là ba trăm sáu mươi tệ, xì!

Cất tiền túi dậy ngoài.

"Cô Khương, cho một phần."

Nhận lấy một bát trong tay, thấy đó còn một cái đùi gà, Chu Dã chép miệng.

" nhắc nhở cô một chút, hai cứ ăn thịt như thế , dễ khiến trong làng ghen tị, đừng ăn như nữa."

Anh quyết định ăn xong bữa sẽ gửi hết tiền trong , để tiền trong nữa.

Khương Mạn Mạn là lời khuyên, nghiêm túc gật đầu :

"Cảm ơn nhắc nhở, chúng sẽ chú ý."

Khương Mạn Mạn cũng lúc chu nhưng nghĩ đến việc cô giảm cân thì ăn thịt cũng .

Lúc bán riêng ức gà, càng bán riêng thịt bò, vì kế hoạch giảm cân của cô xem đổi thực đơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-48.html.]

Chu Dã thở phào nhẹ nhõm, kiếp, đùi gà thật thơm!

Buổi chiều ngoài, cô thấy bên Chu Dã ai, thế là tự đến trại chăn nuôi lợn, đeo gùi lên núi.

Vừa khỏi sân lớn của trại chăn nuôi lợn thì thấy Chu Dã chạy tới, tay cầm một gói vải nhỏ đưa cho cô .

"Cho cô, lưu huỳnh đấy!"

Khương Mạn Mạn mắt sáng lên nhận lấy lưu huỳnh,

"Cảm ơn đồng chí Chu,"

Chu Dã nhướng mày, đôi mắt trai sắc sảo toát lên vẻ trẻ trung hăng hái, ngẩng cằm :

"Không cần, bây giờ cô cũng coi như là nửa của trại chăn nuôi lợn chúng , nếu cô cắt cỏ cho lợn mà xảy chuyện gì bất trắc thì mới gọi là phiền phức.

Cô tự nghĩ cách đeo !"

Khương Mạn Mạn thì , tiếp tục lên núi cắt cỏ cho lợn.

lưu huỳnh, chỉ cần tìm thêm một loại gia vị nữa là thể tăng hiệu quả xua đuổi rắn, côn trùng và dịch hạch.

Ngoài , muỗi ở đây cũng nhiều.

Thật ghen tị với những nữ chính trong tiểu thuyết thể mang theo trung tâm thương mại Vạn Đạt xuyên .

Trong lòng thầm ghen tị một chút, tiếp theo vẫn tiếp tục cắt cỏ cho lợn, buổi sáng cô việc chậm, nhớ một loại cỏ mà lợn thích ăn.

Tiếp theo, nhanh, ở đây một mảnh ở một mảnh là cắt đủ cân cỏ cho lợn.

Thời gian còn là thời gian cô tự do sắp xếp.

Quả nhiên vẫn là cắt cỏ cho lợn sướng hơn, hơn nữa khí núi cũng .

Vậy thì, tiếp theo là thời gian của Pamela.

Còn động tác nâng cao chân một nghìn , gập bụng liên tục, tin là vòng bơi bụng thể giảm .

 

Loading...