Chu Dã dứt lời thì Khương Mạn Mạn :
"Nếu thể chữa bệnh cho lợn thì ?"
"Cái gì?"
Khương Mạn Mạn nhún vai.
"Anh nhầm , nghĩ thể."
Chu Dã và Cát Ma T.ử , Cát Ma T.ử tin Khương Mạn Mạn từ xuống .
" cô thanh niên trí thức, cô sẽ vì việc cắt cỏ cho lợn mà bừa chứ? Chữa bệnh cho lợn chứng chỉ thú y, đây ở sân nhà các cô một ông lão, ông chỉ chứng chỉ bác sĩ chân đất mà còn chứng chỉ thú y. Trước đây đều là ông chữa bệnh, đáng tiếc."
Khương Mạn Mạn liếc .
"Vì thể chữa bệnh cho lợn mà các tin ? Vậy coi như ."
Chu Dã nghi ngờ cô, nghĩ đến con lợn , nếu chữa khỏi, chỉ thể đau lòng g.i.ế.c con lợn nái đó.
Lúc chạy .
"Anh Dã, Dã, tìm thấy bác sĩ thú y họ Thẩm !"
Chu Dã sửng sốt mừng rỡ, cầm lấy bánh bao :
"Đi, chúng xem."
Nhìn họ chạy , Khương Mạn Mạn chép miệng, xem cơ hội, cô vẫn tiếp tục ăn bánh bao thôi!
"Mạn Mạn, cô thực sự chữa bệnh cho lợn ?"
Khương Mạn Mạn nhún vai.
"Trước đây học qua một chút, còn nghĩ thể giúp gì , bây giờ xem cần đến .”
Nghe cô Đường Tiểu Mẫn gật đầu.
"Không ngờ ở đây trại lợn, cũng trong trại lợn của họ bao nhiêu con lợn. Thôi kệ, chiều nay chúng còn việc, đây dì Lưu việc chậm chạp, kết quả hôm nay cùng cô, thế mà kiếm thêm 2 công điểm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-33.html.]
Khương Mạn Mạn nên lời, còn tưởng rằng sẽ phân cho cô một bà thím siêng năng dẫn dắt cô, kết quả chỉ ?
Buổi chiều dì Lưu cô bằng ánh mắt khó tả.
Bà thể 'Cô thanh niên trí thức chậm một chút' , như là chờ phê bình ?
"Nhìn vóc dáng của cô cũng giống như thường xuyên việc, ngờ cô việc nhanh như ."
Khương Mạn Mạn .
"Không vì quá béo , nghĩ nhiều việc một chút nếu thể gầy thì , vì dì ơi chiều nay chúng tiếp tục việc nhé!"
Nghe cô xong, dì Lưu rùng , chỉ thể gượng, cam chịu cô từng luống từng luống xa dần hóa thành một chấm đen.
Sau đó chấm đen tiến gần bà đến luống đất bên cạnh, còn hỏi bà:
"Dì dì gieo hạt?"
"Gieo gieo gieo, lập tức gieo."
Bà chỉ thể một , những khác cùng việc đào hố gieo hạt là xong việc.
Đến lượt bà thì chỉ còn một , đầu , hố của Khương Mạn Mạn đào xong !
Sau đó cô thanh niên trí thức chạy mất dạng, dì Lưu trong lòng đắng ngắt, bà đổi .
bà đổi , bà lý do, đúng , bà thể Khương Mạn Mạn ý thức tập thể.
Sau đó bà lắc đầu, những luống đất đào xong, mắt bà sáng lên, lý do !
Khương Mạn Mạn còn công việc của cô chỉ một ngày là đổi, lúc cô đeo gùi lên núi, đó một nhát d.a.o c.h.ặ.t c.h.ế.t một con thỏ.
Thật khéo, Tiền Đa Dư đeo gùi cắt cỏ cho lợn thấy!
Ngạc nhiên há to miệng, Khương Mạn Mạn bằng ánh mắt sáng quắc.
"Cô Khương, độ chuẩn xác của cô thực sự !
Hôm qua một con gà, hôm nay một con thỏ, cô thực sự cuộc sống . thấy độ chuẩn xác của cô lợi hại, là cô đổi con thỏ cho , dùng rau trong nhà đổi với cô. Các cô mới đến, rau tự trồng còn trồng gì, con thỏ cho , rau trong ruộng nhà các cô cứ tùy ý hái."