Mang Không Gian Vật Tư Gả Cho Xưởng Trưởng Nông Thôn - Chương 323

Cập nhật lúc: 2026-01-05 10:24:02
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là mực phơi khô, về nhà dì ngâm với nước một lát, đó xào chung với giá đỗ thì sẽ vô cùng ngon miệng. Ngon đến mức thể nuốt trọn cả lưỡi . Còn đây là sứa biển, cũng ngâm nước tương tự để ăn. Sau khi ngâm mềm, dì thái thành sợi nhỏ, trộn gỏi là tuyệt hảo. Nếu trộn thêm một ít cải thảo thái sợi, cho thêm chút gia vị trộn đều lên, đảm bảo sẽ tuyệt vời. Dì cứ thử dùng ạ, ngon lắm đó."

Dì Lưu và Dì Vương , cả hai đều từng nếm qua những thứ .

"Hai món quả thực là từng ăn qua. Vậy chúng khách sáo với cháu nữa, mang về nhà thử theo lời cháu dặn xem ."

Dì Lưu xong thì gùi măng tre cũng chất đầy, dù thì giá đỗ và cải thảo đều là nguyên liệu sẵn . Việc cũng tốn thêm công sức là bao.

Khương Mạn Mạn cũng cho quá nhiều mực khô, mỗi chỉ hai miếng nhỏ. Còn sứa biển thì đúng là trọng lượng, mỗi cũng chỉ lấy một miếng. May mắn là ở trại chăn nuôi lợn của họ cũng quá đông đúc.

Lúc , Vương Đan Đan cùng một cô gái khác đến từ điểm thanh niên khác cũng tới.

Khương Mạn Mạn chia sứa biển cho họ, mà chỉ cho mực khô. Những miếng mực cô mang theo đều khá lớn, mỗi miếng to gần bằng hai bàn tay của một đàn ông trưởng thành.

Dì Lưu cảm thán:

"Cháu thật là hào phóng quá mức! Sau trong cuộc sống, cháu thể phóng khoáng như nhé. Lấy nhiều thì nhiều thật, nhưng bản giữ thì thể ăn bao nhiêu bữa chứ. Thôi, dì thấy chỉ hai vợ chồng cháu thôi, thăm viếng họ hàng về mà còn tặng cho cả làng, mỗi nhà đều hai con cá muối. Làng hơn hai trăm hộ, tức là cháu tặng bốn trăm con cá muối . Nếu quy đổi thành tiền thì là một tiền nhỏ . Hơn nữa, những thứ của cháu tự nhiên mà . Sau cháu để ý một chút! Cuộc sống của nhà đều đang chật vật, cho dù hai đứa dư dả đến mấy thì cũng nên đem nhiều như . Thôi, dì nhiều , đừng để bụng nhé."

Khương Mạn Mạn lắc đầu.

"Dì đúng, cháu chắc chắn sẽ hào phóng như thế nữa ạ. Sao cháu thể để bụng chứ? Cháu còn kịp cảm ơn dì. Những bình thường hiểu lẽ cũng sẽ nhắc nhở chúng cháu . Hai đứa chúng cháu còn trẻ, kinh nghiệm sống đủ. Cháu còn cảm ơn dì chỉ bảo cho chúng cháu nữa."

Dì Lưu thì đáp:

"Cả ngày dì chỉ lo chuyện bao đồng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-323.html.]

"Cháu cảm ơn dì quan tâm đến chúng cháu. Ngoài , năm nay chúng cháu còn dự định nuôi thêm vịt nữa. Sau kinh nghiệm , thể kiếm nhiều công điểm hơn."

Dì Lưu ý kiến gì.

"Cháu và Xưởng trưởng Chu quyết định như . Hai là nuôi thì sẽ hỗ trợ ấp trứng, dù thì việc ấp vịt mấy dì cũng kinh nghiệm, cũng tốn công sức gì."

Khương Mạn Mạn rằng khi kinh nghiệm thì họ thể tự nuôi. nghĩ , vẫn nên quá nhiều. Dù thì sớm muộn gì chuyện đó cũng sẽ xảy . Cô nhiều quá e rằng .

Chu Dã ở một bên họ trò chuyện thì chen :

"Năm nay nuôi nhiều một chút, nuôi một trăm tám mươi con là ."

"Cái gì? Nuôi nhiều như ?"

Lời của Chu Dã khiến Dì Lưu và Dì Vương đều sững sờ.

"Một trăm tám mươi con? Trời đất ơi! Nhiều quá mất!"

Cát Mặt Rỗ vẫn rời , thấy thì vội vàng xách gùi lên và :

"Với lượng chúng hiện , liệu thể đảm đương việc nuôi dưỡng đàn vịt lớn đến thế ?"

Dì Lưu thoáng liếc Chu Dã, ánh mắt lộ vẻ dè chừng, sợ sẽ đổi ý định.

"Sao thể chứ? Dù nhiều hơn nữa, dì vẫn cáng đáng . Đừng là một trăm hai trăm con, dù là bao nhiêu nữa, dì cũng xoay sở . Chúng chỉ cần thả chúng bờ sông để tự kiếm ăn với tôm tép nhỏ nước. Đến giờ ăn thì lùa chúng về chuồng. Dù thì nhà máy của chúng cũng quy mô lớn, gian thừa sức chứa. Nuôi hơn cả trăm con là chuyện khả thi."

 

Loading...