Mang Không Gian Vật Tư Gả Cho Xưởng Trưởng Nông Thôn - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-01-05 10:21:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Như mới coi là công bằng tuyệt đối!"

Khương Mạn Mạn đồng tình với đề xuất của .

Ngày hôm , họ chính thức bắt đầu chuyến biển.

Nói là " khơi" thì phần khoa trương.

Thà là một chuyến dạo chơi bằng thuyền dọc bờ biển thì hợp lý hơn.

thì họ cũng quá xa, thứ đều trong tầm kiểm soát, và mỗi đều đang cầm cần câu tay.

Những loại cá câu đương nhiên cũng sự khác biệt.

"Tối nay chúng chắc chắn sẽ cá để ăn , , lát nữa em sẽ dẫn ghé qua nhà một vài bà con.

Hôm nay bà con trở về từ chuyến biển, chúng đến xem họ thu hoạch món gì ngon .

Nếu , chúng sẽ đổi nhiều hơn một chút, đó mang về phơi khô hoặc sấy khô để biếu tặng ."

Chu Lỗi khẽ thở dài.

Khương Mạn Mạn cũng cảm thấy thở dài theo, giá mà lúc buôn bán họ thể mang nhiều sản vật về đây hơn thì mấy.

Nếu như... nếu như thì chờ đến tận năm 1980.

Cô tự nhủ rằng nên dừng ở mức độ , mang một ít về cho bà con nếm thử là đủ .

Nhắc đến đây, cô cũng hiểu rõ về tiến trình lịch sử.

Ba cùng đến thăm nhà bà con, thuyền đ.á.n.h cá trở về mang theo nhiều chiến lợi phẩm.

Cua thoa t.ử, cua phi, những thứ nhiều, thậm chí cả cầu gai, biển đều bà con vứt .

Khi thấy Khương Mạn Mạn cúi xuống nhặt nhạnh, những dân đó còn vội vàng can ngăn.

"Ôi cô đồng chí , cô thể nhặt những thứ . Mấy thứ đều ngon, chẳng tác dụng gì cả."

Nói đến đây, Khương Mạn Mạn cảm thấy lời suông bằng hành động thực tế, cô thể hiện chút tay nghề nấu nướng của , nhưng ở đây điều kiện để cô trổ tài, đành đành lòng từ bỏ ý định.

"Vị bà con , cầu gai vẫn thể dùng để ăn mà.

Chỉ là phần thịt bên trong ít thôi.

Còn biển , biển cũng thể ăn , nhưng cũng gặp vấn đề tương tự. Thịt ít, chủ yếu là ăn phần màu vàng bên trong, chế biến xong cũng tươi ngon."

xong thì cũng tự cảm thấy... emmm.

Cả hai món đều cần dầu ăn để chế biến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-287.html.]

thời điểm , dầu mỏ vô cùng khan hiếm.

Chu Lỗi tò mò Khương Mạn Mạn.

"Chị dâu, chị những điều ?"

Khương Mạn Mạn vội vàng tìm cách ứng biến.

"Ha ha ha, cái đó là gì nhỉ, đây em từng ăn qua , nhà nhặt cầu gai mà dùng đến nên thử.

Còn hải hồng , cũng thể ăn , chỉ cần luộc lên là thể thưởng thức, tươi ngon, ăn nó nhỉ?"

"Thứ ở biển nhiều lắm, chúng ăn đến phát ngán . Cũng là chúng vứt , chỉ là cứ để ở đây , đợi đến ngày mai xem thể đổi thứ gì thôi.

Không đáng giá, đổi một cân lấy một quả trứng là may mắn lắm ."

Khương Mạn Mạn ngẩn , nếu như thì quả thực là đáng giá chút nào!

Nhận thấy ánh mắt Chu Lỗi phần khác lạ.

Cô nhanh nhẩu giải thích:

"Cái đó là gì mà, chị cũng từng thấy qua ở thành phố. Chỉ là ăn một thấy lạ miệng thôi."

Chu Dã mỉm cô, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều :

"Em đúng đó, ở thành phố cũng từng thấy qua !"

Chu Lỗi cả cũng xác nhận như , sự nghi ngờ trong lòng tan biến.

thì kiếp cũng chỉ cầu gai và hải hồng là thể ăn .

Không ngờ từ lâu đến thế, chỉ tiếc là ở thời đại , đợi thêm vài năm nữa thứ mới đổi.

"Này bà con, cá ở đây ông giúp chúng phơi thành cá mặn ạ?

Tiện thể ông giúp hỏi xem, nhà nào còn cá mặn phơi khô , chị đến đây mang một ít về quà."

Người dân làng thì mắt sáng rực lên.

" mấy nhà còn đó, các cần bao nhiêu, hỏi giúp các ngay."

Chu Lỗi tươi.

"Khoảng hơn mười cân ! Ông xem chúng dùng vật phẩm gì để trao đổi thì hợp lý?"

Người dân làng dừng một chút, quanh đáp:

"Nếu các phiếu lương thực thì cũng thể đổi cho chúng phiếu lương thực."

 

Loading...