Mang Không Gian Vật Tư Gả Cho Xưởng Trưởng Nông Thôn - Chương 255

Cập nhật lúc: 2026-01-05 10:19:38
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Mạn Mạn lập tức phắt dậy, kéo Chu Dã ngoài ngay lập tức.

"Em , cần về cái nhà đó cũng . Trong lòng ông căn bản chẳng hề đứa con gái như em, chỉ mãi nghĩ đến Hách Phương Phương mà thôi! Nếu ông thì cứ thẳng cô là con riêng do bà vợ của ông sinh . Không còn tưởng cô là tình nhân của ông chứ! Tối đến vẫn chung chăn chung gối với ông ? Ông còn bắt cô xuống nông thôn gì? Cứ để cô thế tiếp tục ủ ấm cho ông chẳng hơn ?"

Bố Khương những lời lẽ cay độc đến từ miệng cô

Ông giơ tay lên định tát cô một cái.

Khương Mạn Mạn nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.

"Sao, thấy con lời cay độc ? Ông mới con thế nào. Con sớm nên nuôi bất kỳ hy vọng nào ông, mà ông thương nhớ Hách Phương Phương đến ? Vừa vị hôn phu Tiêu Văn Hiên của cô kết hôn với khác . Lúc còn cảm ơn ông, một kẻ tồi tệ như ông, may mà nhường Hách Phương Phương cho khác, nếu thể gặp một như Chu Dã để kết hôn chứ?"

Nói đoạn, cô đầu Chu Dã và :

"Đi thôi, chúng về nhà . Cái nhà căn bản còn chỗ nào cho em nữa."

Rồi cô thẳng bố Khương:

"Ông nghĩ tại đây béo ị như ? Là do bà vợ của ông nuôi béo lên ? Từ 'tâng bốc' ông từng qua ? Cũng thôi, bà gì thì ông tin đó, ông điều gì khác ? Ông tại căm ghét bà đến thế ?

Bởi vì chuyện với bọn buôn , bán . Sau đó mới bừng tỉnh. Sự tan hoang của cái nhà đều là do ông gây , cho ông , sẽ hận ông cả đời. Vẫn là câu đó, thích Hách Phương Phương đến thì ông tìm cô mà ở với !

Ông tin là đứa con gái ruột của ông sẽ đích thư tố cáo, tố cáo ông và Hách Phương Phương cùng chui một ổ chăn ?"

Bố Khương trợn tròn mắt Khương Mạn Mạn với vẻ mặt thể tin nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-255.html.]

"Con hận bố đến mức đó ?"

Khương Mạn Mạn gật đầu, thẳng mắt ông , từng chữ một :

" hận thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ông. Muốn hận ông ư? Ông c.h.ế.t . Ông c.h.ế.t sẽ còn hận ông nữa."

Ông c.h.ế.t thì cũng thể đoàn tụ với Khương Mạn Mạn thật.

thì, nguyên cũng là một sinh mệnh thực sự mất .

Còn Tiêu Văn Hiên, còn Hách Phương Phương.

Không hiểu vì , khi đây, cô cảm nhận dường như một luồng sát khí lạnh lẽo.

"Lúc mù quáng đến mức tìm ông chứ? Nếu bà , đứa con gái duy nhất của bà đàn ông cả ngày lo chuyện nhà như ông giao cho mụ đàn bà độc địa đem bán , e rằng bà c.h.ế.t cũng nhắm mắt ! May mà đủ thông minh, khi bọn buôn kịp đưa , tỉnh táo đ.á.n.h ngất bà vợ của ông . Bà bán , sẽ để bà tự gánh chịu hậu quả!"

Bố Khương ngã vật xuống sàn nhà với vẻ mặt kinh ngạc, đứa con gái mặt, trong mắt ông hiện lên sự kinh hãi và bàng hoàng tột độ.

Ông dường như còn nhận cô gái đang mặt nữa.

"Sao con trở nên độc địa như ?"

" đổi ? Nếu độc địa thì chẳng chờ bán ? Trong mắt ông, bán mới là kết quả nhất đúng ? Sao ông thể quan tâm đến chứ? Ông chỉ yêu thương hai con thôi ? sớm hôm nay về đây là một sai lầm lớn, nhưng vẫn để ông c.h.ế.t một cách minh bạch! Từ giờ trở , tình cảm cha con chúng chính thức chấm dứt."

 

Loading...