Anh trải chăn đệm giường.
Khương Mạn Mạn rửa chân xong thì bước lên giường, liền ôm cô lòng.
"Đừng động em nhé, “bà dì” còn chịu , cẩn thận em đ.ấ.m cho mặt mũi bầm dập bây giờ."
Câu khiến Chu Dã bật sảng khoái.
"Em nghĩ gì chứ, chỉ ôm em ngủ thôi mà."
Khương Mạn Mạn cũng theo.
"Anh sợ em bẩn ? Thôi , sang bên ngủ . Vậy thì ngày mai xuống huyện nhớ mua giúp em ít muối, gia vị, và cả đồ hộp nữa. Nhất định là đồ hộp đào vàng cơ đấy."
Chu Dã đang trong lòng .
"Em ăn đồ hộp ?"
Khương Mạn Mạn lắc đầu.
"Không em ăn đồ hộp, mà là em cần những cái lọ đựng đồ hộp đó. Chẳng em bắt đầu ủ rượu nho ? Em còn thêm một mẻ mứt nho nữa. Nho rừng núi nhỏ lắm, chỉ to bằng đầu ngón tay cái thôi, mứt thì vặn, nếu to hơn nữa thì tiện."
Nghe cô nhắc đến mứt, Chu Dã thầm nghĩ vợ quả là nhiều thứ ghê gớm.
"Mứt, vẻ ngon nhỉ?"
"Tất nhiên là ngon , những món em bao giờ thất bại cả. À , núi thấy quả việt quất ? Lần tới nếu thấy thì nhớ hái thật nhiều về cho em nhé, em mứt việt quất."
Nghe cô , Chu Dã trầm ngâm một lát.
"Lúc rừng săn b.ắ.n thấy một mảng lớn núi. Nếu sớm em cần, hái thật nhiều về cho em ."
Khương Mạn Mạn mừng rỡ. Mặc dù hiện tại giá việt quất tăng cao, nhưng hương vị chua ngọt của nó tuyệt, hơn nữa hàm lượng anthocyanin cũng cực kỳ cho sức khỏe. Cô thể chế biến lượng lớn, vì cô cũng thích ăn mứt việt quất. Dù cô còn gian cá nhân, cần lo lắng về lượng.
"Vậy thì ngày mai về huyện, đó chúng cùng lên núi hái một ít về."
Nghe cô đề nghị, Chu Dã cô và nở một nụ đầy cưng chiều.
"Được thôi! Đợi về hôm nay ngày mai chúng sẽ cùng hái về."
Khương Mạn Mạn chủ động hôn một cái.
"Sao chồng em bụng đến thế chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-vat-tu-ga-cho-xuong-truong-nong-thon/chuong-234.html.]
Hai và cùng rạng rỡ.
Ngày hôm , Chu Dã xuống huyện. Ngoài việc mua sắm những vật dụng Khương Mạn Mạn dặn dò, còn đặc biệt tìm đến Thạch Gia Huy. Khi đến nơi, thấy Tôn Đại Trụ cũng đang ở đó. Anh rõ họ đang gì, nhưng kịp lúc tiễn Tôn Đại Trụ . Anh núp ở chỗ khuất quan sát, đợi cho đến khi họ tiễn Tôn Đại Trụ xong, mới bước .
Thạch Gia Huy thấy Chu Dã liền lộ vẻ mặt khó chịu.
"Sao đến đây?"
" chỉ tò mò, các đang tụ tập gì. Vừa thấy Tôn Đại Trụ từ đây . Các đang gì ?"
Người cùng Thạch Gia Huy liếc Chu Dã, sang với Thạch Gia Huy:
"Anh cả, là chúng rủ tham gia cùng !"
Chu Dã nhướng mày. Thạch Gia Huy định từ chối thì tiếp lời:
" cả, cứ cho chơi cùng ?" Người xong liền sang Chu Dã và : "Chúng đang chơi bài, tham gia ?"
Chu Dã họ chơi bài, lập tức hiểu mục đích thực sự của họ. Anh lạnh lùng và :
"Các chắc chắn chơi cùng ?"
Nhìn thấy vẻ ngang tàng của , Thạch Gia Huy cũng bực .
" ! Anh chơi ?"
Chu Dã gật đầu dứt khoát: "Được!"
Khi Chu Dã đồng thuận, những còn lập tức mời trong nhà.
Chu Dã bước , lướt mắt quan sát thấy điều gì bất thường, xuống chiếc bàn của họ, dõi theo động tác chia bài và cất lời:
"Mấy bộ bài đây?"
"Hai bộ!"
Người chia bài thao tác nhanh, những lá bài xẹt xẹt bay , ánh mắt Chu Dã dán c.h.ặ.t chúng.
"Có lẽ các , một khả năng là ghi nhớ thứ chỉ một cái , ví dụ như những lá bài các đang giữ."
Lời tuyên bố ai tin, ngay cả Thạch Gia Huy cũng tỏ vẻ khinh miệt.
"Anh cả đừng đùa nữa! Anh nghĩ là nhân vật trong truyền thuyết ?"