MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 8: Ôn hoàng hậu nhạy bén ---

Cập nhật lúc: 2026-01-06 00:11:43
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Nguyệt tiểu thái giám mắt mới chỉ chừng mười sáu mười bảy tuổi, chút tiếc nuối.

Vốn đang là lứa tuổi như hoa như ngọc, mà hiện giờ ......

“Tiểu Trụ Tử, ngươi từng qua Đoạn cốt sinh cơ thuật ?”

Tiểu Trụ T.ử thấy lời Cố Nguyệt , cả bỗng chốc cứng đờ tại chỗ.

Nén xuống nỗi chua xót và bất lực tận đáy lòng, Tiểu Trụ T.ử lúc mới lên tiếng: “Bẩm công chúa, nô tài .”

Cố Nguyệt liếc Tiểu Trụ T.ử một cái, tự tiếp lời: “Tiểu Trụ Tử, thực ngày hôm qua khí tuyệt, hồn phách cũng phiêu dạt tới cửu thiên.”

Trong đôi mắt đang rủ xuống của Tiểu Trụ T.ử thoáng qua một tia kinh hãi, nhưng nhanh thần sắc của y khôi phục như thường.

Cố Nguyệt thấy y phản ứng gì quá lớn, tiếp tục đạo:

“Lúc hồn phách rời , gặp một lão đạo râu trắng. Ông với ông là Y Tiên, còn chính là đồ của ông chuyển thế, mệnh nên tuyệt tại đây.”

“Thế nên ông truyền thụ cho tất cả y thuật cả đời, để trở về cứu tế thiên hạ.”

Tiểu Trụ T.ử xong, trong lòng kinh hãi tột độ.

Y Dung ma ma qua, Hoàng hậu nương nương vốn khí tuyệt Công chúa cứu sống trở về.

Từ năm mười tuổi tiến cung, y vẫn luôn theo hầu hạ Công chúa, cho nên y rõ, Công chúa đối với y thuật hiểu .

Mà hiện giờ, Công chúa đột nhiên y thuật thần hồ kỳ kỹ như , chỉ thể là......

Tiểu Trụ T.ử tự thuyết phục bản một hồi, liền tin tới bảy phần.

Cố Nguyệt thấy đôi mày đang dần giãn của Tiểu Trụ Tử, y tin tám chín phần, bấy giờ mới tiếp:

“Tiểu Trụ Tử, cách khiến ngươi khôi phục như lúc ban đầu, tiền đề là cả đời ngươi trung thành tuyệt đối với , ngươi nguyện ý ?”

Tiểu Trụ T.ử , trái tim đập loạn nhịp, lập tức quỳ sụp xuống đất.

“Công chúa, Tiểu Trụ T.ử từ ngày đầu tiên hầu hạ , lập thề đời đời kiếp kiếp trung thành với !”

Cố Nguyệt gật đầu, từ trong túi lấy một viên d.ư.ợ.c ánh lên sắc vàng kim.

“Uống viên Thề trung , từ nay về ngươi chỉ thể trung thành với , nếu sinh nửa phần tâm tư phản bội, ngươi sẽ thất khiếu lưu huyết mà c.h.ế.t.”

Lời Cố Nguyệt dứt, Tiểu Trụ T.ử chút do dự bước lên phía .

“Cầu xin Công chúa ban t.h.u.ố.c cho nô tài!”

Cố Nguyệt nhướng mày, đưa viên t.h.u.ố.c trong tay cho Tiểu Trụ Tử.

Tiểu Trụ T.ử nhận lấy d.ư.ợ.c , nuốt chửng chút do dự.

Cố Nguyệt thấy Tiểu Trụ T.ử dứt khoát lẹ làng như , trong lòng cũng yên tâm vài phần.

Thực cái gọi là Thề trung chỉ là nàng bừa mà thôi, viên t.h.u.ố.c đơn thuần chỉ là d.ư.ợ.c tị độc.

Dù rằng trong gian y học cả đống độc d.ư.ợ.c, nhưng mỗi đều cho t.h.u.ố.c giải thì phiền phức vô cùng, Cố Nguyệt liền cân nhắc tới.

Lừa gạt xong, Cố Nguyệt bắt đầu vẽ một viễn cảnh .

“Tiểu Trụ Tử, sẽ bạc đãi của . Chờ chúng tới Man Hoang định , sẽ trị khỏi cho ngươi, để ngươi khôi phục như lúc ban đầu.”

Tiểu Trụ T.ử xong, đôi chân run rẩy “phịch” một tiếng quỳ đất, “bộp bộp” dập đầu với Cố Nguyệt ba cái thật kêu.

“Tiểu Trụ T.ử dập đầu tạ ơn Công chúa!”

Cố Nguyệt để dấu vết mà né tránh.

“Được , hiện giờ tình thế nghiêm trọng, chúng bình an tới Man Hoang .”

“Ngày Mẫu hậu hỏi đến y thuật của , ngươi cứ lúc cung dạo chơi bái Y Tiên thầy mà học .”

Nguyên chủ tuy là Công chúa, nhưng hướng vọng thế giới bên ngoài, hễ thời gian là chạy ngoài cung.

Bởi , giải thích như thế cũng thể thông.

Tiểu Trụ T.ử , trịnh trọng gật đầu.

Dặn dò xong Tiểu Trụ Tử, Cố Nguyệt liền tới chỗ Ôn hoàng hậu.

Lúc bà đang xõa tóc bên bàn, gương mặt ánh nến trông vô cùng ôn nhu hiền thục.

“Mẫu hậu.” Cố Nguyệt khẽ gọi một tiếng.

“Tắm xong , mau đây dùng bữa , đói cả một buổi tối .” Ôn hoàng hậu kéo Cố Nguyệt tới bên cạnh, cầm đũa ngừng gắp thức ăn cho nàng.

Cố Nguyệt thấy Dung ma ma và Tiểu Trụ T.ử vẫn còn gác một bên, vội bảo hai dùng cơm.

“Dung ma ma, Tiểu Trụ Tử, đêm khuya, các ngươi cũng mau ăn cơm tắm rửa , ngày mai còn trận chiến ác liệt đ.á.n.h!”

Dung ma ma , do dự liếc Ôn hoàng hậu một cái.

“Lui xuống , những ngày qua vất vả cho các ngươi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-8-on-hoang-hau-nhay-ben.html.]

Ôn hoàng hậu phất tay, hiệu cho hai lui xuống.

Bấy giờ Dung ma ma mới dẫn theo Tiểu Trụ T.ử ăn cơm và tắm rửa.

Cố Nguyệt đưa mắt tiễn hai rời , bấy giờ mới cầm đũa ăn thức ăn.

“Mẫu hậu, cũng dùng một chút !”

Ôn hoàng hậu thức ăn trong bát, dịu dàng mỉm .

“Được, cùng ăn.”

Bà gắp thức ăn bỏ miệng chậm rãi nhai kỹ.

Cố Nguyệt thấy thế, dùng đũa chung gắp thêm một ít cá bát Ôn hoàng hậu.

“Mẫu hậu ăn nhiều cá một chút, cho .”

Nhắc tới đứa trẻ trong bụng, Ôn hoàng hậu đặt đũa xuống.

“Nguyệt nhi, y thuật của con......”

Cố Nguyệt thấy Ôn hoàng hậu hỏi tới, liền những lời chuẩn sẵn.

“Mẫu hậu, cũng đấy, từ nhỏ tới lớn thích ngoài cung dạo chơi. Trong đó, một nguyên nhân chính là ngoài học y.”

“Chuyện ngự y trong cung......”

Ôn hoàng hậu dường như nghĩ tới điều gì đó, tiếp nữa, chỉ lặng lẽ nốt ruồi lệ nơi khóe mắt Cố Nguyệt.

“Mẫu hậu, sư phụ truyền thụ y thuật cho đời gọi là Y Tiên.” Cố Nguyệt chỉ giải thích một câu , đó thêm gì nữa.

Ôn hoàng hậu xong, nghiêng đầu thẳng về phía vầng trăng sáng trời.

Hồi lâu , bà mới chậm rãi mở miệng: “Nguyệt nhi, tối nay ngủ cùng Mẫu hậu nhé!”

Cố Nguyệt thấy lời Ôn hoàng hậu , liếc mắt bà một cái.

Ôn hoàng hậu cảm nhận tầm mắt của Cố Nguyệt, vội vàng đầu chỗ khác.

dù là , Cố Nguyệt vẫn thấy rõ ràng những giọt lệ nơi khóe mắt bà.

“Được.”

Cố Nguyệt đáp một tiếng, cúi đầu ăn cơm.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ăn cơm xong là nửa đêm về sáng.

Hai con thẳng giường, hồi lâu vẫn động tĩnh gì.

Cho đến khi Cố Nguyệt cảm nhận bên cạnh đang khẽ run rẩy, bấy giờ nàng mới lên tiếng: “Người .”

Đây là một câu khẳng định.

, đứa con gái sớm tối ở cùng một chỗ đổi linh hồn, thể cho ?

Thân hình Ôn hoàng hậu cứng đờ, đó âm thầm hắng giọng để xua sự nghẹn ngào.

“Nguyệt nhi đang ?”

Cố Nguyệt nghiêng đầu, tĩnh lặng gương mặt trong ký ức .

“Người mà, Nguyệt nhi của .”

Ôn hoàng hậu thấy lời Cố Nguyệt, nước mắt nơi khóe mi thể kìm nén nữa, nhỏ xuống bên gối.

Bà hít sâu một , cố gắng kiềm chế tiếng : “Nguyệt nhi của vẫn chứ?”

Cố Nguyệt thấy lời bà hỏi, ngẩn .

Thân xác của nàng ở thế giới hỏa táng, nguyên chủ xuyên tới đó là chuyện thể nào, thì chỉ một câu trả lời, nguyên chủ tới thế giới cực lạc .

Im lặng một hồi lâu, Cố Nguyệt mới mở miệng: “Nàng chắc là ......”

Ôn hoàng hậu thấy , thể khống chế nữa, che mặt nức nở.

Có lẽ vì nguyên nhân mẫu t.ử liền tâm, Cố Nguyệt thế mà cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c chút đau nhói âm ỉ.

Nàng đưa tay , đó rụt về, nhất thời nên an ủi Ôn hoàng hậu thế nào, dù , nàng cũng là kẻ trộm chiếm lấy xác con gái bà.

“Thật xin , ......”

Cố Nguyệt trầm ngâm một lát, vẫn lên tiếng.

Ôn hoàng hậu thấy giọng của Cố Nguyệt, dùng tay lau nước mắt nơi khóe mắt, chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Con là một đứa trẻ .”

Giọng của Ôn hoàng hậu mang theo vài phần khàn đặc.

“Nếu con, một xác hai mạng, mà các con cùng trượng phu của , cũng sẽ mất mạng.”

 

Loading...