MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 59: Ta dạy võ công, lão dạy học vấn ---
Cập nhật lúc: 2026-01-06 12:09:04
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nương!”
Ôn Nhu thấy tiếng gọi của con gái, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng.
Quay đầu , liền thấy Cố Nguyệt đang ở cách đó xa.
Bà đảo mắt Cố Nguyệt từ xuống một lượt, thấy nàng vẫn vẹn vô sự, thương tích gì, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
“Nguyệt nhi, đêm qua con…”
Cố Nguyệt một cử chỉ hiệu cho Ôn Nhu im lặng, đỡ Ôn Nhu trong lều.
“Nương, con , cứ yên tâm , đêm qua chút chuyện thôi ạ.”
Thấy Cố Nguyệt chi tiết với , Ôn Nhu cũng hỏi thêm nhiều nữa.
“Nguyệt nhi, liệu thể cho nương con ? Có như nương mới kịp thời tìm con .”
“Vâng ạ, con cũng sẽ với nương.” Cố Nguyệt miệng mồm lanh lẹ hứa hẹn.
Sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản, tiếp tục lên đường.
Lần , thực vật xanh đường ngày càng ít .
Mọi rằng, tình hình tiếp theo sẽ vô cùng nghiêm trọng, thấy mặt đất khoai tây, đều lượt đào lên để lương thực dự trữ.
Buổi trưa dừng chân tại một thị trấn, ai dám giấu giếm đồ vật đáng giá nữa, thứ gì đều lượt mang nhờ nha dịch giúp đỡ đổi lấy lương thực.
Thế nhưng hiếm khi nào giá gạo trực tiếp tăng lên hơn ba mươi như , đem tất cả đồ vật đáng giá , cũng chẳng đổi mấy cân gạo.
Giây phút , những kẻ giấu bạc trong đều hối hận đến xanh cả ruột.
Đoạn đường tiếp theo, ngoại trừ gia đình của Cố Nguyệt, còn ai ăn gạo mì tự mua nữa, tất cả đều húp cháo loãng do nha dịch phát cho.
Lý Tu và Trì Trấn thấy nhóm Cố Nguyệt mỗi ngày vẫn ăn cơm khô như , cảm thấy vô cùng lo lắng.
“Tiểu thư, tiếp theo chúng sắp tiến vùng thiên tai , vẫn nên tiết kiệm chút gạo mì thì hơn!”
Trì Trấn khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ.
Trên mặt Lý Tu cũng đầy vẻ lo âu.
Cố Nguyệt đống gạo mì chất cao như núi trong gian: “Yên tâm , tự tính toán trong lòng.”
Hai , thêm gì nữa.
Tuy nhiên, bắt đầu từ lúc , cả hai đều hẹn mà cùng dặn dò con cháu trong nhà tiết kiệm lương thực.
Cố Nguyệt chú ý tới chi tiết , liền đem tôn t.ử Trì Cảnh Đồng và tôn nữ Trì Chi Chi của Trì Trấn mang theo bên , để bọn nhỏ theo dùng bữa.
Tuy nhiên, Cố Nguyệt rằng, việc trực tiếp dẫn đến việc Trì Trấn và Lý Tu cơ hội tìm đến.
“Tiểu thư, lúc rảnh rỗi việc gì , chi bằng hãy theo lão phu học chút võ công , một là để cường kiện thể, hai là để năng lực tự bảo vệ bản .”
Trì Trấn tràn đầy mong đợi Cố Nguyệt.
Cố Nguyệt vốn dĩ một kẻ yếu đuối, tự nhiên là sảng khoái đồng ý ngay.
Lý Tu thấy Trì Trấn dễ dàng như khiến Cố Nguyệt cam tâm tình nguyện theo lão học võ, trong lòng tức khắc cảm thấy áp lực.
Để ý tới hai đứa nhỏ đang xổm một bên nghịch bùn, Lý Tu tức thì nảy ý .
“Tiểu thư, chỉ chút võ công thôi thì , học vấn cũng theo kịp mới . Nếu sẽ trở thành kẻ thất phu chỉ múa đao múa thương mà chữ nghĩa, như thì thật mất mặt quá. Thế , mấy ngày nay lão phu đang định dạy học vấn cho hai tiểu gia hỏa , tiểu thư cũng tới cùng luôn !”
Cố Nguyệt nghĩ thấy cũng lý, liền đồng ý.
“Cũng , nếu như thế, hai các ông cũng ở chỗ dùng bữa !”
Trì Trấn và Lý Tu , vội vàng từ chối.
“Tiểu thư, chuyện vạn , lão phu còn lĩnh cháo để húp, bát cháo mà húp thì thật uổng phí quá!” Trì Trấn , từ thắt lưng lôi cái bát nhỏ sứt sẹo của , về phía nha dịch.
Lý Tu tuy rằng gì, nhưng cũng dùng hành động để bày tỏ ý định của .
Cố Nguyệt thấy hai cố chấp như thế, cũng gì thêm, lặng lẽ tìm cơ hội lấy một ít bánh bao từ trong gian .
Đêm đó, Vương tổng quản sắp xếp cho nghỉ ngơi trong một khu rừng thưa tương đối trống trải.
Trì Trấn và Lý Tu khi húp xong cháo loãng, liền tới chỗ của Cố Nguyệt.
“Tiểu thư, nếu thấy tiện, hôm nay lão phu sẽ dạy võ công cho nhé!”
Trì Trấn mong chờ Cố Nguyệt.
“Không , nhân lúc hiện tại đang rảnh rỗi, hẳn là nên học chút kiến thức mới đúng.”
Lý Tu thấy Trì Trấn dạy Cố Nguyệt , lập tức nảy sinh ý kiến phản đối.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-59-ta-day-vo-cong-lao-day-hoc-van.html.]
Cố Nguyệt lời nào, lấy hai cái bánh bao.
“Hai thi đấu , ai ăn xong cái bánh bao , sẽ học của đó .”
Lời Cố Nguyệt còn dứt, cảm thấy bên tay trái trống .
“Lão phu... lão phu ăn xong .”
Trì Trấn hưng phấn chỉ chỉ cái bánh bao bên tay của Cố Nguyệt.
Lý Tu đưa tay lên trán.
Cái lão già , sớm muộn gì cũng ăn sạch lương thực của tiểu thư cho xem.
“Lý thái phó, nếu ông ăn, cái mớ học vấn sẽ học đấy.”
Tiếng u u của Cố Nguyệt truyền tới.
Lý Tu , lập tức đưa tay đoạt lấy bánh bao tay Cố Nguyệt, nhét thẳng trong miệng.
“Chuyện đó chứ.”
Cố Nguyệt thấy cả hai đều ăn bánh bao, liền mỉm lắc đầu.
“Ông thua thì phục, đêm nay cứ để lão phu dạy tiểu thư võ công ! Tiểu thư học gì nào? Đao pháp, kiếm pháp là thương pháp, là khinh công?”
Cố Nguyệt nghĩ đến khinh công xuất thần nhập hóa của Dung ma ma và Tiểu Trụ Tử, liền lựa chọn kiếm pháp.
“Kiếm pháp , thể công cũng thể thủ.”
“Được thôi tiểu thư, chúng bây giờ tiên hãy tới tấn mã bộ nhé!”
Cố Nguyệt: .......
Rất nhanh đó, Trì Trấn liền phát hiện Cố Nguyệt tấn mã bộ vô cùng vững vàng, thế là lão trực tiếp bỏ qua bước .
“Nếu tấn mã bộ tiểu thư nắm vững, lão phu sẽ dạy tiểu thư mấy bộ quyền pháp , học quyền , học kiếm , như sẽ dễ nắm bắt hơn.”
Trì Trấn , chậm rãi diễn luyện cho Cố Nguyệt xem qua một lượt.
Cố Nguyệt chăm chú Trì Trấn diễn luyện động tác, trong não bộ nhanh ch.óng đem từng chiêu từng thức ghi nhớ kỹ càng.
“Tiểu thư kỹ ? Nhìn kỹ cũng , tiếp theo lão phu sẽ dạy từng chiêu một.” Trì Trấn diễn luyện xong, định bụng sẽ thấy vẻ sùng bái trong mắt Cố Nguyệt.
Tuy nhiên, trong mắt Cố Nguyệt chẳng hề chút gợn sóng nào.
Nàng thậm chí hai lời, trực tiếp đem bộ quyền pháp Trì Trấn diễn luyện xong, sót một chiêu nào mà múa một lượt.
Động tác cực kỳ chuẩn xác, khiến thể bới một tia sai sót nào.
Trì Trấn thấy cảnh , tức khắc trợn mắt há mồm.
“Tiểu thư, ...... đúng là một thiên tài luyện võ mà!”
“Đa tạ khen ngợi, bản cũng chút thông minh trong .”
Trì Trấn: ......
Cũng cần thiết tự khen như thế .
Lý Tu ở một bên vô cùng hưng phấn: “Tiểu thư, chẳng lẽ bản lĩnh qua là nhớ, bao giờ quên ?”
Cố Nguyệt hề né tránh mà gật gật đầu: “Khiêm tốn một chút , đem chuyện quá thông minh rêu rao cho thiên hạ đều .”
Lý Tu cảm thấy việc Cố Nguyệt tự khen vấn đề gì: “Phải , khiêm tốn khiêm tốn, để kẻ lòng tiểu thư thông minh như thế, chuyện đó quả là .”
Lão liếc quanh một vòng, thấy ai chú ý tới phía bên , mới cẩn thận lấy từ trong n.g.ự.c một quyển sách.
“Tiểu thư, đây là phép trị quốc mà lão phu nghiên cứu nhiều năm, xem thử xem thể thuộc lòng .”
Cố Nguyệt nhận ý đồ của Lý Tu, lập tức biến sắc mặt.
“Không thể, não của còn mọc hết , ông đem quyển sách cất về !”
Lý Tu: ......
“Tiểu thư, bản lĩnh qua là nhớ, nhất định là thể thuộc lòng quyển sách mà.”
Cố Nguyệt lời nào, lẳng lặng luyện tập bộ quyền pháp mà Trì Trấn dạy.
“Tiểu thư, con đường lưu đày thấy điểm dừng, lão phu thể bảo quản quyển sách tới khi nào, nếu như đ.á.n.h mất nó, lão phu sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa !”
Lý Tu thấy Cố Nguyệt phản ứng, liền giả bộ đáng thương.
Cố Nguyệt thấy lời của Lý Tu, động tác quả nhiên dừng .