“Nương, dùng bữa thôi!” Cố Nguyệt thấy mẫu thẫn thờ, đưa tay quơ quơ mặt bà.
Ôn thị lời con gái mới hồn .
“Ồ... .”
Nhìn ba món mặn một món canh bàn, lòng Ôn thị khỏi cảm khái.
“Nguyệt nhi, nương con đúng là phúc khí của nương.”
“Nương, cũng là phúc khí của Nguyệt nhi!” Cố Nguyệt mỉm , múc đầy một bát canh cho Ôn thị.
“Nương ăn nhiều một chút, tẩm bổ cho .”
Nhắc đến đứa trẻ trong bụng, giữa đôi mày Ôn thị thêm vài phần nhu hòa.
“Được, Nguyệt nhi cũng ăn nhiều .”
Hai con gắp cho , gắp cho , trong khí vui vẻ dùng xong bữa cơm.
Ăn xong, Cố Nguyệt liền ném bát đũa gian, dùng ý niệm để tẩy rửa.
Nghĩ đến việc Ôn thị lâu tắm rửa t.ử tế, Cố Nguyệt tìm một chiếc thùng tắm trong gian, mang một thùng nước nóng đầy ắp.
Ôn thị vốn định múc ít nước trong nồi để lau rửa qua loa, đầu thấy một thùng nước bốc khói nghi ngút, cả liền ngẩn .
“Nguyệt... Nguyệt nhi, pháp bảo của con ngay cả nước nóng cũng chứa ?”
“Phải ạ, bao nhiêu cũng , nương tắm , con ngoài canh chừng cho .”
Cố Nguyệt xong, từ gian mang một bức bình phong che thùng tắm.
“Được , con ngoài đây.”
“Được.”
Ôn thị cũng lâu tắm rửa sảng khoái, lúc cũng khách khí nữa.
Sau khi ngoài, Cố Nguyệt dời một chiếc ghế đẩu cửa trướng bồng.
Dung ma ma thấy Cố Nguyệt , vẻ mặt đầy lo lắng bước tới.
“Tiểu thư, và phu nhân vẫn dùng bữa ? Để lão nô hâm nóng cơm canh.”
Dung ma ma xong định bận rộn.
Cố Nguyệt thấy vội giơ tay ngăn bà .
“Dung ma ma, đừng bận rộn nữa, bên gửi thức ăn tới, con và nương dùng qua .”
Dung ma ma lời Cố Nguyệt, đầu về phía Vương tổng quản, đúng lúc thấy Tiểu Trương đang về phía .
Cố Nguyệt thấy Tiểu Trương, liền bảo Dung ma ma canh cửa .
“Dung ma ma, nương đang y phục ở bên trong, bà giúp con giữ cửa một lát.”
“Được, tiểu thư cứ yên tâm !” Cố Nguyệt gật đầu, định xoay , nhưng sợ mẫu tắm xong thấy sốt ruột, bèn trong dặn một tiếng.
“Nương, con chút việc, con để Dung ma ma giữ cửa ở ngoài, tắm xong cứ để nước đó, lát con về dọn dẹp.”
“Được, , nhớ chú ý an !”
Ôn thị thấy cuộc đối thoại của hai , lời con gái dặn liền nhắc nhở một câu.
Cố Nguyệt đáp một tiếng bước ngoài.
Ra khỏi trướng bồng quanh một lượt, nàng phát hiện Tiểu Trương đang chờ ở bìa rừng.
Cố Nguyệt đưa mắt hiệu với Tiểu Trương, tránh né tầm mắt của quan sai tuần đêm lách trong rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-53-phu-huynh-gui-thu.html.]
“Tiểu thư, phía thiếu gia thư tới.”
Tiểu Trương đoạn, lấy bức thư trong n.g.ự.c đưa mặt Cố Nguyệt.
Cố Nguyệt hít sâu một , lấy một mồi lửa, mở bức thư .
Chữ đập mắt đầu tiên vô cùng cứng cáp, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, là do đại ca Cố Huyền Thanh .
“Mẫu : Nhi t.ử bất tài, khiến mẫu chịu khổ cực, xin mẫu bảo trọng thể, gắng gượng thêm vài ngày. Đợi khi đến vùng tai ương, chúng sẽ đoàn tụ, khi đó nhi t.ử sẽ chăm sóc mẫu thật . Nguyệt nhi: Muội , vốn dĩ nên trưởng thành trong nhung lụa, sống một đời vui vẻ, giờ khiến chịu cảnh phiêu bạt linh đinh, là đại ca vô dụng. Thời gian vất vả cho chăm sóc mẫu , đợi lúc đoàn tụ, đại ca nhất định sẽ bù đắp cho . —— Cố Huyền Thanh.”
Nhìn xuống là thư của phụ Cố Tu Trạch.
Chữ của ông cũng giống như đại ca Cố Huyền Thanh, nét b.út đầy đặn, nhưng ông chỉ vẻn vẹn hai câu ngắn ngủi.
“Nhu nhi, chịu khổ . Nguyệt nhi, con cũng chịu khổ .”
Tiếp theo là của nhị ca và tam ca, chữ của hai thì phần tùy ý hơn, đặc biệt là nhị ca, chữ chẳng khác gì thảo thư, bay bổng phóng khoáng.
Cố Nguyệt hồi lâu mới rõ lời bên .
Lời đại khái cũng cùng một ý nghĩa, mong chờ đoàn tụ, dặn nàng và mẫu bảo trọng thể.
Vài câu ngắn ngủi của bốn lấp đầy tờ giấy còn chỗ trống.
Cố Nguyệt xong, liền cẩn thận xếp mảnh giấy cất trong n.g.ự.c.
“Tiểu thư, cần hồi âm cho các vị công t.ử ?” Tiểu Trương lấy giấy b.út chuẩn sẵn đưa cho Cố Nguyệt.
“Ừm, vất vả cho ngươi , xong ngày mai sẽ đưa cho ngươi.”
Cố Nguyệt xong liền về nơi đóng quân.
Mới vài bước, nàng thấy Tiểu Trụ T.ử đang canh giữ cách đó xa.
Cố Nguyệt nhếch môi mỉm , cầm lọ t.h.u.ố.c chế sẵn trong tay.
“Tiểu thư.”
Tiểu Trụ T.ử thấy Cố Nguyệt về, khom hành lễ.
Cố Nguyệt đưa lọ t.h.u.ố.c : “Số t.h.u.ố.c ngươi cầm lấy mà uống, uống đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày, ngày ngày gián đoạn, ắt thể nối xương cốt, sinh cơ nhục.”
Tiểu Trụ T.ử lời Cố Nguyệt , ngẩn .
“Người là, thứ thể...”
Nhận thấy lời của chút đường đột, Tiểu Trụ T.ử vội vàng im lặng.
“Ừm, chính là loại t.h.u.ố.c đó, tốn ít công sức mới , ngươi uống cho hẳn hoi.” Cố Nguyệt xong, bước nhanh về phía trướng bồng.
Tiểu Trụ T.ử lọ t.h.u.ố.c trong tay, hốc mắt dần đỏ hoe.
Một lát , run rẩy mở nắp bình, lấy một viên t.h.u.ố.c bỏ miệng.
Thuốc bụng, liền cảm thấy khắp nóng bừng.
Nhận t.h.u.ố.c thực sự thể chữa khỏi cho , mắt Tiểu Trụ T.ử dần đẫm lệ.
Hắn theo bóng lưng rời của Cố Nguyệt, ánh mắt khắc sâu hình bóng nàng tận đáy lòng.
Cố Nguyệt chẳng hề Tiểu Trụ T.ử đang xúc động đến nhường nào, đưa t.h.u.ố.c xong nàng liền công thành thoái, tiêu sái trở về.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Dung ma ma, con về , bà về nghỉ ngơi !”
Dung ma ma vốn định để gánh nước cho nàng rửa mặt, nhưng thấy ánh mắt kiên định của Cố Nguyệt, lập tức nuốt những lời định trong.
“Ây~, tiểu thư cũng nghỉ ngơi sớm !”
Cố Nguyệt gật đầu, vén rèm bước trong trướng bồng.