MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 37: Thân hình vạm vỡ nhưng lại có đôi tay thêu thùa khéo léo ---
Cập nhật lúc: 2026-01-06 00:12:12
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sột soạt~!”
Tiếng bước chân đột ngột dừng ở cửa lều.
Lát , một đôi bàn tay ngọc ngà thanh mảnh vén rèm lều lên.
Nhìn rõ tới, mặt Dung ma ma hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết.
“Tiểu thư, , thật quá!”
Ôn Nhu thấy con gái, vội vàng bước tới kiểm tra xem nàng thương .
Khi thấy Cố Nguyệt vẫn vẹn vô sự, lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Nguyệt nhi, từ nay về tuyệt đối tự mạo hiểm nữa, lòng mẫu ......”
Nghĩ tới cảm giác hoảng loạn vô lực lúc nãy, Ôn Nhu vẫn còn thấy sợ hãi.
“Nương, cứ yên tâm , bên cạnh con thêm một cao thủ bảo vệ !” Cố Nguyệt xong, đầy ẩn ý liếc Tiểu Trụ T.ử ở phía .
Ôn Nhu thấy ánh mắt của con gái, liền nghi hoặc về phía Tiểu Trụ Tử.
“Phu nhân, võ công của Tiểu Trụ T.ử và lão nô khác biệt là mấy.” Dung ma ma ở bên cạnh kịp thời lên tiếng.
Ôn Nhu , nghiêm túc Tiểu Trụ Tử.
“Tiểu Trụ Tử, Nguyệt nhi trăm sự nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn!”
Tiểu Trụ T.ử quỳ một gối xuống đất, chắp tay : “Phu nhân yên tâm, chỉ cần Tiểu Trụ T.ử còn một thở, nhất định sẽ hộ vệ tiểu thư chu .”
Ôn Nhu thấy vẻ kiên định mặt Tiểu Trụ Tử, bèn bước tới hư phù nâng dậy.
“Vất vả cho ngươi !”
Tiểu Trụ T.ử lặng lẽ lắc đầu.
“Tiểu thư, lão nô thấy mấy qua, rốt cuộc xảy chuyện gì?” Dung ma ma vô cùng bất an, chỉ sợ một sơ sảy, tiểu thư và phu nhân nhà sẽ rơi hiểm cảnh.
“Là tên súc sinh , chúng c.h.ế.t nên phái tới truy sát. Từ nay về chúng cẩn thận hơn, cố gắng đừng rời khỏi tầm mắt của quan sai, đặc biệt là của Vương tổng quản.”
Dung ma ma Cố Nguyệt nhắc tới Vương tổng quản, đôi mắt chợt sáng lên.
“Tiểu thư, ý của là Vương tổng quản......”
“Vương tổng quản vai gánh vác trọng trách, chắc chắn sẽ yên mặc kệ .”
Cố Nguyệt chuyện Vương tổng quản là của , dù chuyện nếu truyền ngoài sẽ cực kỳ bất lợi cho Vương tổng quản, đặc biệt là nhà của .
Nếu kẻ tâm Vương tổng quản trở thành của nàng, chắc chắn sẽ kẻ đem chuyện văn chương, lấy nhà Vương tổng quản uy h.i.ế.p.
giấy chung quy gói lửa.
Cố Nguyệt nghĩ một lát, quyết định ngày mai sẽ nhắc nhở Vương tổng quản một chút, để của chuyển tới nơi bí mật ẩn náu .
Ôn Nhu thấy giữa đôi mày của con gái vài phần ưu tư, tưởng rằng nàng quá mệt mỏi, trong lòng nỡ.
“Không việc gì nữa thì nghỉ ngơi cả !”
Ôn Nhu xong, kéo con gái ngoài.
Cố Nguyệt gật đầu với mấy , theo mẫu trở chiếc lều đó.
Vừa bước lều, Ôn Nhu ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc.
Nhận xảy chuyện gì, bà đầy lo lắng con gái Cố Nguyệt.
“Yên tâm nương, con .” Cố Nguyệt mỉm với mẫu .
Khi Ôn Nhu định gì đó, phía lều truyền đến vài tiếng động.
Hai đầu , vặn chạm thẳng tầm mắt của Ngưu Nhị.
Ngưu Nhị hì hì đầy vẻ ngây ngô, vài ba nhát vá xong lỗ hổng lợi khí rạch , gật đầu với Cố Nguyệt xoay rời .
Cố Nguyệt ngờ một nam nhân cao lớn thô kệch việc kim chỉ, những đường kim dày đặc lều, nàng hài lòng gật đầu.
“Nguyệt nhi, là...”
Ôn Nhu do dự một hồi, cuối cùng vẫn mở lời hỏi.
“Là của chúng , tên là Ngưu Nhị, thể tin cậy .”
Cố Nguyệt giải thích xong, nghĩ đến việc Ngưu Đại lẽ đang thủ sẵn ở gần đây, liền mượn cớ giải quyết nỗi buồn để khỏi lều.
Vừa mới ngoài, nàng bắt gặp Vương tổng quản và Ngưu Đại đang tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-37-than-hinh-vam-vo-nhung-lai-co-doi-tay-theu-thua-kheo-leo.html.]
Dẫu hai đều mặc quan phục chỉnh tề, Cố Nguyệt vẫn ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc họ.
“Cố Nguyệt tiểu...”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Ngưu Đại còn kịp hết câu Cố Nguyệt dùng ánh mắt ngăn .
Cố Nguyệt liếc mắt về phía xa, Ngưu Đại đầu , phát hiện vài kẻ tỉnh giấc giữa đêm đang về phía .
Ngưu Đại vội bịt miệng, gãi gãi đầu.
Cố Nguyệt hiệu bằng mắt cho hai , vòng qua phía lều, trong rừng.
Không lâu , Vương tổng quản, Ngưu Đại cùng Ngưu Nhị cũng lượt tiến rừng.
“Cố Nguyệt tiểu thư, các chứ?”
Ngưu Đại là đầu tiên lên tiếng.
Vương tổng quản bên cạnh, vẻ mặt nghiêm trọng chờ đợi câu trả lời.
Cố Nguyệt khẽ lắc đầu: “Ta , trái là các , e rằng giúp giải quyết ít rắc rối nhỉ?”
Ngưu Đại hề che giấu, thẳng thắn kể công lao của .
“Vâng, hôm nay để mắt tới Trì Khoa, nhi t.ử của Liễu thị .”
“Biết rằng kẻ đó sẽ phái tới ám sát các , canh chừng cả đêm.”
“Chờ những kẻ đó xuất hiện, chúng tính toán quân định dẫn dụ chúng chỗ khác để giải quyết bộ, ai ngờ một tên theo, mới khiến tiểu thư gặp hiểm nguy.”
Ngưu Đại xong liền chắp tay hành lễ.
Cố Nguyệt xong lời Ngưu Đại, liền xoay sang Vương tổng quản.
Vương tổng quản hiểu ý, tiến lên chắp tay: “Cố Nguyệt tiểu thư, chuyện đúng như lời Ngưu Đại , chúng gặp tổng cộng mười sáu tên, trong đó bốn năm tên chúng tiêu diệt.”
Cố Nguyệt gật đầu, sang Ngưu Nhị.
“Ngưu Nhị, nhớ là chúng xử lý bốn tên đúng ?”
Ngưu Nhị gãi đầu, thầm hiểu ý: “ tiểu thư, dọn dẹp bốn cái xác.”
Ngưu Đại thì thót tim, lập tức quỳ một gối xuống, chắp tay tạ : “Cố Nguyệt tiểu thư, là chúng sơ suất.”
“Tên cẩu tặc đó rõ ràng là tin tưởng khác, nhất định vẫn còn hậu chiêu, các !”
“Cũng may nhờ các dẫn dụ phần lớn quân địch , phía mới quá khó khăn.”
Cố Nguyệt xong, mượn vạt áo che đậy lấy từ gian hai bình t.h.u.ố.c.
“Bị thương ít chứ gì, cầm lấy mà bôi!”
Cố Nguyệt nhét t.h.u.ố.c l.ồ.ng n.g.ự.c hai .
Ngưu Đại do dự một lát nhận lấy t.h.u.ố.c.
Vương tổng quản thấy Ngưu Đại nhận, cảm thấy còn gì e ngại, liền yên tâm thu lấy.
Gã mới cất t.h.u.ố.c túi áo thì thấy Cố Nguyệt gọi tên .
“Vương tổng quản!”
Nghe giọng Cố Nguyệt, Vương tổng quản ngẩn .
“A... ?”
“Ngươi hãy một phong thư gửi về, bảo gia quyến tạm thời trốn thôi!”
Thần sắc Cố Nguyệt đầy nghiêm túc.
Nghe lời Cố Nguyệt, chân mày Vương tổng quản khẽ nhíu .
Rõ ràng, điều khiến gã chút khó xử.
“Cố Nguyệt tiểu thư, mẫu vốn lời nên hẳn là bằng lòng dời , nhưng mấy của ...”
“Cũng bắt họ đoạn tuyệt với thế gian, chỉ là để họ sống ẩn tính mai danh mà thôi, dù hiện giờ ngươi đang việc cho , thế nào cũng rủi ro.”
Cố Nguyệt suy nghĩ một chút, từ trong gian lấy một xấp ngân phiếu.
“Chỗ xem như phí an gia cho bọn họ.”
Vương tổng quản xấp ngân phiếu dày cộm, nhịn mà nuốt nước miếng một cái ực.