MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 29: Cùng một phe với Cố Nguyệt ---
Cập nhật lúc: 2026-01-06 00:12:04
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên quan sai , mặt lộ nụ bất lực.
“Thứ nhất, tiền, tiền mua tiên cũng . Thứ hai, dám ăn đồ độc, mà quan trọng là độc c.h.ế.t . Chúng , so !”
“Đại ca, dù nàng cũng là công chúa một nước, xem... nàng sớm để đường lui cho ?” Tên quan sai nốt ruồi lớn lời đại ca thì trầm ngâm suy nghĩ.
Người còn lắc đầu: “Không , tóm thâm sâu khó lường, nếu vì trúng thủ đoạn hạ lưu , tuyệt đối sẽ đối đầu với nàng !”
“Hazzz, đại ca , nếu thể, chúng thà theo nàng , còn thể giúp nàng phục...” Tên quan sai nốt ruồi lớn kịp hết câu đại ca bịt miệng .
“Ở đây đông , cẩn thận một chút.”
Thấy gật đầu, mới buông tay .
“Được , tối nay về bàn tính tiếp, giờ lo mà canh chừng cho kỹ!”
Tên quan sai nốt ruồi , vội vàng dồn sự chú ý về phía Cố Nguyệt.
Lúc Cố Nguyệt đến một tiệm thịt, đang thương lượng điều gì đó với chủ tiệm.
Một lát , thấy chủ tiệm thịt vác một tảng thịt lợn lớn về phía hai bọn họ.
“Rầm~!”
Chủ tiệm thịt đặt nửa tảng thịt lợn lên xe, chiếc xe đẩy lập tức rung chuyển.
Vương tổng quản ở bên trong hỏi qua Cố Nguyệt, nàng còn gì mua nữa liền định về.
“Được , chúng về , hai các ngươi tiếp tục thu mua đồ đạc !”
Vương tổng quản xong liền trèo lên xe bò.
Hai tên quan sai : “Tổng quản, chúng cũng về.”
Vương tổng quản , chút vui.
“Các ngươi là tổng quản, là tổng quản?”
Hai tên quan sai chỉ đành ở cùng với các quan sai khác, Vương tổng quản đưa Cố Nguyệt về.
Thấy cả ba chiếc xe bò đều bọn họ đ.á.n.h mất, hai trong nháy mắt...
“Đại ca, lão Vương lẽ là cùng một phe với Cố Nguyệt, điều gì nên cố tình khó chúng ?” Người đàn ông nốt ruồi lớn gãi đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Người còn , chân mày nhíu c.h.ặ.t .
Nghĩ đến hành động của Vương tổng quản, cũng nảy sinh nghi ngờ.
“Đi mua đồ , về tính !”
Hai cầm tờ danh sách thu mua, bắt đầu mua từng thứ một.
Sau khi mua xong, cả hai thuê một chiếc xe bò để về.
Đến cổng thành, bọn họ lờ mờ thấy một tên quan sai mặc đồng phục giống hệt .
Tên quan sai đó thấy hai liền phấn khích vẫy vẫy tay.
“Ơ, hai vị là Ngưu Đại, Ngưu Nhị ? Ta cũng đang định về, cho nhờ một đoạn với.”
Hai kỹ , nhận đó là cận bên cạnh Vương tổng quản.
Đưa mắt , cả hai phối hợp mở miệng hỏi thăm.
“Vị lão ca , ngươi cùng Vương tổng quản trở về luôn?”
“ , Vương tổng quản về mấy canh giờ !”
Tên quan sai lắc đầu: “Hazzz, đưa t.h.u.ố.c nên chậm trễ một chút!”
“Đưa t.h.u.ố.c?”
Hai tên quan sai , trong lòng liền nảy sinh ý nghĩ khác.
Tên quan sai đợi hai hỏi kỹ tùy tiện tiết lộ chuyện mẫu Vương tổng quản lâm bệnh.
“Phải, mẫu Vương tổng quản bệnh , y thường xuyên mua t.h.u.ố.c nhờ mang gửi.”
Hai liền đầy ẩn ý.
“Trách ngươi bây giờ mới về!” Tên quan sai nốt ruồi lớn, tức là Ngưu Nhị, gật đầu tỏ vẻ hiểu.
“Hì hì, các ngươi cũng về muộn ?” Tên quan sai gãi đầu, sang hỏi hai .
“À, Vương tổng quản bảo chúng mua đồ, y về !” Ngưu Nhị chỉ chỉ đồ đạc xe bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-29-cung-mot-phe-voi-co-nguyet.html.]
“Hóa là !” Tên quan sai gật đầu hiểu ý.
“Không việc gì thì về thôi!” Ngưu Đại liếc tên quan sai một cái, sang bảo lão hán đ.á.n.h xe bò khởi hành.
Suốt dọc đường, tên quan sai ngừng bắt chuyện với hai . “Này Ngưu Đại Ngưu Nhị, hai từ điều tới đây ?”
Ngưu Nhị định mở miệng là trong giang hồ, nhưng thấy đại ca khẽ nhíu mày hiệu.
Nhận sẽ lộ, vội vàng nuốt lời trong: “Khụ khụ, chúng đây là tiểu ngục trông coi thiên lao.”
“Thì là thế!”
Tên quan sai gật đầu, chỉ nghĩ rằng hai bọn họ vì thế lực nên mới điều tới đây.
Đoạn đường tiếp theo, mấy thỉnh thoảng trò chuyện đôi câu.
Đợi đến khi mấy về đến chỗ nghỉ chân ở ngoại ô, trời tối mịt.
Ngưu Nhị chào hỏi tên quan sai xong liền kéo đại ca là Ngưu Đại tới một nơi .
“Đại ca, hôm nay Vương tổng quản là đưa Cố Nguyệt trong, còn nhớ chứ?”
Ngưu Đại gật đầu: “Nhớ, tám phần là y thuật của nàng thấp, nếu Vương tổng quản cũng sẽ luôn dành cho nàng sự ưu ái như .”
Hai , đó cùng đầy ẩn ý mà gật đầu.
“Đại ca, chuyện thể chậm trễ, sẽ giả bệnh để thử y thuật của nàng ! Nếu nàng thể chúng trúng độc, nhất định sẽ...”
“Khoan , nàng để ý đến chúng , cứ thế mà xông tới thử nàng , nàng sẽ giấu nhẹm chuyện y thuật đấy.” Ngưu Đại lắc đầu, phủ quyết phương án .
Đang lúc hai còn đang sầu não, một tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc bầu trời.
“Á~! Cứu mạng với!”
Hai theo tiếng thét tìm tới, phát hiện tên quan sai cùng về với lúc nãy đang bên bụi cỏ, vẻ mặt đầy đau đớn.
Bên cạnh chân còn một con rắn vằn hoa đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nhìn bộ dạng đau đớn của tên quan sai đó, chắc hẳn là rắn độc c.ắ.n .
Các quan sai khác thấy động tĩnh cũng chạy xem.
“Là rắn Ngũ Bộ!”
Một tên quan sai hiểu về loài rắn khi quan sát một hồi liền thốt lên kinh hãi.
“Mau, lấy dây buộc bắp chân , đừng để độc tính lan rộng!”
Tên quan sai cùng một khác luống cuống xử lý.
Mọi thấy động tĩnh đều vây quanh .
“Xong , độc tính tạm thời lan nhanh, nhưng... nơi hoang vu hẻo lánh e là t.h.u.ố.c giải !” Tên quan sai am hiểu về rắn lắc đầu, tiếp theo.
Mấy quan hệ với c.ắ.n liền xung phong tìm Vương tổng quản.
Vương tổng quản tin lập tức bỏ bát đũa trong tay xuống, chạy vội tới.
“Có chuyện gì thế !”
“Vương tổng quản, là Tiểu Trương, rắn độc c.ắ.n !” Có quan sai lớn tiếng giải thích.
Vương tổng quản , chân mày nhíu c.h.ặ.t : “Còn đần đó gì, đưa lên xe bò, thành tìm đại phu !”
“... Vương tổng quản, Tiểu Trương rắn Ngũ Bộ c.ắ.n, độc tính của loài cực mạnh, Tiểu Trương sợ là chịu nổi nửa canh giờ thành ạ!” Tên quan sai am hiểu về rắn với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng lên tiếng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tiểu Trương vốn đang hoảng sợ, thấy lời , tim liền chùng xuống.
Hắn ngước gương mặt bắt đầu chuyển sang màu xanh mét lên, yếu ớt với Vương tổng quản: “Vương tổng quản, đây, còn c.h.ế.t, còn lấy vợ mà!”
Nếu là ngày thường thấy câu , bắt đầu trêu chọc , nhưng lúc thấy, ai nấy đều cảm thấy nghẹn đắng trong lòng.
“Ta , Tiểu Trương, ngươi đừng gấp, để nghĩ cách! Để nghĩ cách!”
Vương tổng quản cúi , thấp giọng an ủi Tiểu Trương.
Tuy nhiên, Tiểu Trương Vương tổng quản an ủi xong liền nức nở thành tiếng.
Hắn cũng đại khái là cứu nổi nữa , tiếng càng lúc càng tủi .
“Oa oa, Vương tổng quản, mà c.h.ế.t, ngài hãy chôn bên cạnh mộ tổ nhà ngài nhé, như dù cha cũng lũ cô hồn các đảng bắt nạt!”
“Nói bậy bạ gì đó!” Vương tổng quản quát một tiếng.
Sau khi đưa mắt quanh một lượt, y dứt khoát nghiến răng, bế xốc Tiểu Trương lên, thẳng về phía lều của Cố Nguyệt.