MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 25: Lôi kéo Vương tổng quản ---
Cập nhật lúc: 2026-01-06 00:12:00
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lý thái phó .” Trì Trấn gật đầu tán đồng.
Hai họ cứ như lẳng lặng quan sát Cố Nguyệt.
Nhìn phong thái việc dứt khoát của nàng, họ ngừng gật đầu tâm đắc.
Cố Nguyệt cảm nhận hai đang , liền đầu bắt gặp ánh mắt của họ.
Trì Trấn và Lý Tu thấy Cố Nguyệt sang đều cùng lộ nụ hiền từ.
Thấy nụ của hai bọn họ, Cố Nguyệt bỗng rùng một cái.
“Hai lão đầu đang tính toán chuyện gì ? Cười trông thật quái dị.”
Cố Nguyệt lắc đầu, chuyển tầm mắt sang hai gã quan sai , chăm chú quan sát bọn chúng.
Lúc , sắc mặt hai gã quan sai vẫn bình thản, dường như chẳng khác gì những quan sai bình thường.
Cố Nguyệt , bọn chúng chỉ đang diễn kịch mà thôi.
Suốt dọc đường, Cố Nguyệt luôn quan sát nhất cử nhất động của hai gã quan sai, thấy bọn chúng hành động gì bất thường mới tạm thời yên tâm.
đến giờ cơm trưa, trái tim Cố Nguyệt treo ngược lên.
“Ăn cơm, ăn cơm thôi!”
Quan sai cầm chậu cơm gõ vang khua khoắng.
Nhìn cảnh tượng , khóe miệng Cố Nguyệt giật giật.
“Cái gã , đang cho gà ăn chắc?”
Dung ma ma thấy Cố Nguyệt lầm bầm liền thắc mắc hỏi: “Tiểu thư, gì ?”
Cố Nguyệt thản nhiên lắc đầu: “Không gì.”
Dung ma ma thấy hỏi thêm nữa, cầm lấy chiếc bát chuyên dùng để đựng cháo: “Vậy tiểu thư, ở đây bầu bạn với phu nhân một chút, lão nô qua đó lĩnh cháo về.”
Dung ma ma xong định bước về phía đám quan sai.
Cố Nguyệt kịp thời giữ bà : “Dung ma ma, cần , mang tới cho chúng !”
Dung ma ma ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy đúng như lời Cố Nguyệt , một gã quan sai đang bưng khay cơm về phía .
“Đây là cơm nước của mấy các ngươi!”
Gã quan sai đặt khay cơm xuống lập tức bỏ .
Trước khi , gã còn lẩm bẩm một câu: “Thời buổi , phạm nhân ăn còn ngon hơn cả quan sai chúng !”
Cố Nguyệt gì, nàng kiểm tra qua cơm nước một lượt, thấy bên thứ gì bẩn thỉu rõ rệt, liền bắt đầu ăn từng miếng lớn.
Ôn Nhu thấy nữ nhi ăn, cũng bưng cơm nước lên dùng.
Dung ma ma, Cửu Nhi cùng Tiểu Trụ T.ử thấy chủ t.ử đều ăn, cũng còn do dự nữa.
Ba món mặn một món canh, năm nhanh dùng xong.
Vương tổng quản vội vã chạy tới, thấy những chiếc bát trống , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“Các ngươi... ăn hết cơm nước ?”
“Ăn , Vương tổng quản, cơm nước vấn đề gì ?” Cố Nguyệt đối diện với Vương tổng quản, khẽ nháy mắt hiệu cho yên tâm.
Vương tổng quản thấy ánh mắt của Cố Nguyệt, dường như hiểu điều gì đó.
Nhận Cố Nguyệt lẽ sắp xếp, Vương tổng quản vội trả lời: “Không... vấn đề gì.”
Đứng cách đó xa, hai tên quan sai thấy Vương tổng quản quản chuyện bao đồng, liền dời ánh mắt khỏi .
“Lần , chắc chắn độc c.h.ế.t chứ?” Tên quan sai dáng cao lớn lạnh lùng về phía Cố Nguyệt.
Tên quan sai thấp bé gật đầu: “Ta tận mắt thấy bọn chúng ăn , c.h.ế.t thì cũng chẳng sống bao lâu nữa.”
Tên quan sai cao lớn liền xoay rời : “Chăm chú kỹ , đợi bọn chúng tắt thở, chúng mới trở về phục mệnh!”
“Rõ!”
Tên quan sai thấp bé thấp giọng đáp một tiếng, ánh mắt găm c.h.ặ.t lên mấy Cố Nguyệt.
Thế nhưng, đợi trái đợi , cũng thấy nhóm Cố Nguyệt bất kỳ triệu chứng đau đớn nào.
Trong lòng đầy vẻ nghi hoặc, nhưng cũng dám biểu hiện quá mức, chỉ âm thầm quan sát mấy bọn họ.
Hắn đợi mãi cho tới lúc đêm khuya tĩnh lặng, mới dám tiến gần để xem xét tình hình của mấy .
Khi thấy tiếng hít thở đều đặn truyền từ trong lều, chút dám tin tai .
“Không thể nào! Rõ ràng bọn chúng ăn sạch chỗ cơm nước đó, thể xảy chuyện gì !”
Lúc kích động, cẩn thận dẫm một cành cây khô mặt đất, cành cây tức khắc phát tiếng động giòn giã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-25-loi-keo-vuong-tong-quan.html.]
“Rắc~!”
Sợ kinh động đến mấy bọn họ khiến bọn họ nảy sinh lòng cảnh giác, tên quan sai vội vàng rời .
Trong lều, Cố Nguyệt thấy tiếng bước chân rời xa, khóe môi khẽ cong lên.
Ôn Nhu định chuyện với nữ nhi, thấy tiếng bước chân vụn vặt truyền tới.
Sợ tới mức bà lập tức che miệng .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dung ma ma ở lều bên cạnh thấy tiếng bước chân, vốn chuẩn hành động, nhưng nhớ tới lời dặn dò của tiểu thư nhà rằng nếu lệnh của nàng thì khỏi lều, bà liền cố nhịn xuống.
Mấy đều thấy động tĩnh, Cố Nguyệt tự nhiên cũng thấy. Nàng cẩn thận vén màn lều, liếc mắt ngoài một cái.
Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc , Cố Nguyệt nhấc chân bước ngoài.
“Mượn một bước chuyện.”
Bóng , liền bước về phía con đường nhỏ phía lều.
Cố Nguyệt lướt qua một lượt, xác định ai chú ý tới , cũng theo .
Hai tới một cánh rừng rậm rạp.
“Cơm nước hôm nay độc.”
Vương tổng quản thẳng vấn đề, trực tiếp chuyện .
“Phải, điều, chút độc đối với mà chẳng thấm tháp gì.” Cố Nguyệt hề che giấu bản lĩnh của .
“Ngươi y thuật ?” Vương tổng quản tâm niệm khẽ động.
“Sư thừa Y Tiên.” Cố Nguyệt xong, lười biếng tựa một cây.
Vương tổng quản thấy lời của Cố Nguyệt, trong lòng dâng lên một hồi kích động.
Tuy rằng chỉ qua danh hiệu Y Thánh, nhưng danh xưng Y Tiên qua thấy hạng tầm thường.
Nghĩ tới mẫu đang lâm trọng bệnh ở nhà, tâm can Vương tổng quản nóng bừng.
“Cố Nguyệt tiểu thư......”
Cố Nguyệt thấy cách xưng hô đổi của Vương tổng quản, nảy sinh tâm tư.
Nàng giả bộ nghi hoặc, nhẹ nhàng “Hửm?” một tiếng.
Vương tổng quản hít một thật sâu, quỳ sụp xuống mặt Cố Nguyệt.
“Cố Nguyệt tiểu thư, , ngài ăn loại cơm nước kịch độc mà vẫn thể bình an vô sự, chắc chắn là thuật hồi xuân.”
Cố Nguyệt gật đầu, hề khiêm tốn mà đáp: “Phải, xác thực bản lĩnh đó.”
Vương tổng quản xong, mặt lập tức lộ biểu cảm mừng rỡ khôn xiết.
“Cố Nguyệt tiểu thư, giấu gì ngài, tại hạ một việc cầu xin.”
“Nói , ngươi cũng giúp ít chuyện.”
Vương tổng quản thấy lời của Cố Nguyệt, mặt đỏ lên.
Hắn quả thực giúp Cố Nguyệt ít, nhưng nào cũng đòi hỏi cả trăm lượng bạc.
“Cố Nguyệt tiểu thư, đây đa phần mạo phạm . tham tiền đều nguyên do cả, lão mẫu ở nhà bệnh nặng, cần d.ư.ợ.c liệu trân quý mới thể kéo dài mạng sống, cũng là bất đắc dĩ nên mới......”
“Mẫu ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?” Cố Nguyệt lảm nhảm thêm nữa, trực tiếp lên tiếng hỏi han.
Vương tổng quản sửng sốt một chút, thấp giọng trả lời: “Mẫu năm nay bốn mươi bảy tuổi.”
Cố Nguyệt , nhướn mày: “Ngươi năm nay......”
Vương tổng quản cũng trông già dặn, chút ngượng ngùng gãi đầu: “Ta năm nay hai mươi bảy tuổi.”
“Nhìn giống lắm.”
Nhận xa rời chủ đề, Cố Nguyệt vội vàng kéo câu chuyện trở : “Khụ khụ, mẫu ngươi phát bệnh mấy năm , triệu chứng ?”
Vương tổng quản ôm quyền: “Mẫu phát bệnh ba năm, ban đầu chỉ là đau nhức các khớp ngón tay, đó từ từ chuyển biến thành đau nhức các khớp xương , thể phù nề. Đã tìm khắp lượt đại phu nhưng đều chữa khỏi, cuối cùng chỉ thể dùng vài loại d.ư.ợ.c liệu quý giá để treo mạng.”
Cố Nguyệt xong, trong lòng thấu hiểu.
Đây chẳng là chứng Thống phong thông thường ? Chẳng qua là do dây dưa quá lâu, nên bệnh tình ngày càng trầm trọng mà thôi.
Thời hiện đại nghiên cứu phương t.h.u.ố.c điều trị chứng Thống phong, Cố Nguyệt chỉ cần tiến gian y học để phối t.h.u.ố.c là .
Lúc , nàng cần một cơ hội để ở một .
Nghĩ đoạn, Cố Nguyệt quyết định tìm cơ hội tiến trong thành một chuyến.
Vương tổng quản thấy Cố Nguyệt nhíu mày trầm tư, trong lòng chút hoảng hốt.
“Cố Nguyệt tiểu thư, bệnh của mẫu là......”