MANG KHÔNG GIAN, TA VÉT SẠCH HOÀNG CUNG TRƯỚC KHI LƯU ĐÀY - Chương 103: Ta biết y thuật, đừng giết ta ---

Cập nhật lúc: 2026-01-07 01:29:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi là ý gì? Đều bỏ sức lực như , dựa mà họ chia nhiều hơn!”

thế! Dựa chứ!”

“Ta đồng ý, kiên quyết đồng ý, hoặc là chia đều, hoặc là bảo bọn họ cút!”

Gã đàn ông thấy đám nạn dân rõ tình hình, chân mày nhíu .

Gã nghiêng đầu, nhỏ với đám phía vài câu.

“Ta chia thêm lương thực cho họ chẳng qua chỉ là kế hoãn binh thôi. Bây giờ họ chắn phía , chúng thể tay, chỉ định họ thì chúng mới lấy lương thực. Chỉ cần lương thực tay chúng , thì việc cho họ còn chẳng tùy chúng quyết định ?”

Đám nạn dân kế sách của gã đều lộ nụ đắc ý.

“Hì hì, vị đại ca , vẫn là mưu lược!”

, vẫn là suy nghĩ chu đáo!”

“Đại ca, trông cậy cả, chúng nhất định cướp lương thực!”

Đám nạn dân nhao nhao khen ngợi gã.

khinh bỉ, thu nụ mỉa mai, nữa về phía Cố Nguyệt.

“Thế nào? Các cân nhắc ?”

Gã tưởng rằng thêm tiền cược, những kiểu gì cũng sẽ động lòng.

Tuy nhiên, gã ngờ rằng...

“Cân nhắc cái con ngươi , , thằng ngu đoạn đường sống của chúng , g.i.ế.c sạch bọn chúng!”

“Xông lên, g.i.ế.c sạch bọn chúng!”

“Lên , đ.á.n.h c.h.ế.t bọn chúng !”

Gã đàn ông thấy cảnh thì ngây dại.

cũng ngờ , những những d.a.o động mà còn vì đám Cố Nguyệt mà liều mạng với gã.

Trong chốc lát, gã sững tại chỗ, hơn một vạn vung v.ũ k.h.í lao về phía .

“Huynh , chúng... chúng chạy ? Huynh chiêu đúng ?”

Nạn dân cùng thấy gã yên động đậy, còn tưởng gã chiêu bài bí mật gì nên cũng lưng gã.

Gã đàn ông lời nhắc nhở, hai lời, chân bôi dầu chạy thục mạng.

Đám nạn dân thấy gã chạy biến thì ngẩn cũng định chạy theo. lúc còn kịp nữa .

Nạn dân phía Cố Nguyệt lao tới như vũ bão, lập tức hất văng ít kẻ.

Trong lúc hỗn loạn, gậy gộc liên tiếp giáng xuống.

Đám nạn dân còn la hét đòi cướp lương thực của Cố Nguyệt, trong nháy mắt đ.á.n.h cho chạy tán loạn khắp nơi.

Chẳng bao lâu chạy sạch còn một bóng.

Cố Nguyệt thấy kẻ cầm đầu định bỏ trốn, liền hiệu cho Tiểu Trụ Tử.

Tiểu Trụ T.ử hiểu ý, điểm mũi chân một cái liền bay v.út ngoài.

Lát , Tiểu Trụ T.ử xách cổ áo gã đàn ông lôi về.

“Làm... ? Các gì?”

Gã đàn ông thấy rơi tay Cố Nguyệt, ngừng run rẩy.

“Làm gì ? Ngươi liên tục xúi giục nạn dân tới cướp lương thực của chúng , giờ còn hỏi chúng gì?” Vương tổng quản rút đoản kiếm , vỗ vỗ lên mặt gã.

Cảm nhận lạnh thấu xương , gã đàn ông lập tức rùng .

“Đừng, đừng g.i.ế.c , ! Ta !”

Vương tổng quản gì thêm, về phía Cố Nguyệt.

“Tiểu thư, con ch.ó xử trí thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mang-khong-gian-ta-vet-sach-hoang-cung-truoc-khi-luu-day/chuong-103-ta-biet-y-thuat-dung-giet-ta.html.]

Tiểu Trụ T.ử cũng Cố Nguyệt.

Cố Nguyệt liếc gã một cái: “Giữ cũng vô dụng, g.i.ế.c !”

Gã đàn ông Cố Nguyệt g.i.ế.c , vội vàng dập đầu.

“Tiểu thư, ích mà, đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c , ích lắm!”

Cố Nguyệt , liền gã thêm một cái.

Gã thấy vẻ hy vọng, vội vàng đem chuyện y thuật .

“Tiểu thư, y thuật! Trên đường chạy loạn , nạn dân gặp chuyện đau đầu nhức óc đều là do xem cho, giữ , ích lắm!”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

xong, lòng cũng an tâm vài phần.

Theo gã thấy, trong tình cảnh , đại phu gần như c.h.ế.t sạch cả , Cố Nguyệt chắc chắn sẽ trân trọng gã.

Biết chừng còn cho gã nước uống, cho gã lương thực, cung phụng gã thật !

Gã càng nghĩ càng thấy khả năng cao, lưng cũng thẳng lên đôi chút.

Tuy nhiên, gã lầm to.

“Biết y thuật?”

Cố Nguyệt nhướng mày.

đúng! Biết y thuật, dám ở đây ai y thuật giỏi hơn .

Tiểu thư cô đừng g.i.ế.c , cho ít lương thực và nước, sẽ theo cô, hằng ngày khám bệnh bốc t.h.u.ố.c cho cô, đảm bảo cô cả đời bệnh tật tai ương.”

Thấy Cố Nguyệt vẻ hứng thú, gã sức tiếp thị bản .

Thế nhưng Cố Nguyệt xong khẽ một tiếng.

“Hì hì, y thuật ?”

“Phải !” Gã đàn ông tưởng mạng giữ , nhưng giây tiếp theo.

“G.i.ế.c , để gương cho kẻ khác!”

Cố Nguyệt thản nhiên xong một câu lưng .

Tiểu Trụ T.ử hề do dự, lôi gã đàn ông một bên.

Ngay mặt những nạn dân kịp chạy trốn, y trực tiếp tặng cho gã một đao ngay cổ.

“Ự...!”

Mọi chuyện diễn quá đỗi đột ngột, gã đàn ông trợn tròn mắt, kịp thêm lời nào c.h.ế.t kiếm của Tiểu Trụ Tử.

Những nạn dân chạy kịp thấy cảnh m.á.u phun xối xả từ cổ gã đều rùng sợ hãi.

Họ dám chần chừ thêm, vội vã bò dậy, la hét tán loạn chạy mất dạng.

Nạn dân phía Cố Nguyệt thấy những kẻ chạy sạch thì đuổi theo nữa.

, đồng loạt quỳ xuống mặt Cố Nguyệt.

“Tiểu thư, để chịu kinh động !” Người cầm đầu là một thanh niên ngoài hai mươi tuổi.

Có lẽ do thiếu dinh dưỡng lâu ngày nên mặt mũi gầy sạm, nhãn cầu lồi .

Có thể nổi bật trong hơn một vạn nạn dân, đủ thấy thanh niên tài lãnh đạo.

Cố Nguyệt khẽ gật đầu với thanh niên đó: “Không , ngươi lắm. Mọi cũng , ngươi hãy chọn vài , cùng Vương tổng quản dẫn dắt tiếp tục tiến về phía !”

Thanh niên lọt mắt xanh của Cố Nguyệt, vui mừng khôn xiết, dập đầu lia lịa.

“Đa tạ tiểu thư! Đa tạ tiểu thư!”

“Ừm, lên ! Tên gọi là gì?”

Thanh niên ngẩng đầu lên: “Bẩm tiểu thư, tiểu nhân là Nhị Hổ.”

 

Loading...