Ban đầu luôn nuôi sống, thỏ rừng ch*t liên tiếp, mới dần dần nắm mẹo.
Bốn tháng , lứa thỏ con đầu tiên cuối cùng cũng xuất chuồng, thịt thỏ chế biến cộng thêm da thỏ, mà bán hơn hai lạng bạc!
Tính cả tiền bán măng khô đó dành dụm, tổng cộng gần bốn lạng bạc!
Ta trải mấy miếng bạc vụn lên bàn, cả nhà xúm , ai nấy tươi như hoa.
Thu Thực : “Tẩu tẩu thật lợi hại! Làng chúng còn ai nuôi thỏ cơ mà!”
“Cũng nhờ Hạ Dương mua sách, ngươi cho tẩu tẩu , còn chạy sang làng khác tìm chăn nuôi để học hỏi kinh nghiệm.”
“Đây là thành quả cùng cố gắng đạt .”
Ta xoa đầu Đông Thần Đông Tuyết, “Ngay cả hai đứa nhỏ cũng ngày ngày cắt cỏ cho thỏ ăn mà.”
Xuân Sinh bên bàn, khóe miệng vẫn luôn mỉm .
Thỏ đẻ liên tục ổ sang ổ khác, đến mùa đông năm thứ hai, dành dụm mười lăm lạng bạc.
Dịp Tết đến, may cho mỗi đứa trẻ một bộ y phục mới, cũng may cho Tấn Bảo một bộ.
Thu Thực mặc áo dài vải xanh đến học đường, lưng thẳng tắp.
Đông Thần và Đông Tuyết thì y phục mới chạy khắp làng mấy vòng, khuôn mặt nhỏ ngẩng cao tự hào.
ngày mới nhú , phiền toái đến.
Phụ Thẩm Phú Quý và ca ca Thẩm Chiêu Tài, ngóng từ mà đến tận cửa.
Năm xưa đòi sính lễ kiệt quệ nhà họ Liễu, họ sợ liên lụy nên trốn xa, giờ trơ trẽn mặt mà mò đến.
“Tiểu Mạn , phụ sống nổi nữa !” Phụ cửa vỗ đùi kêu than khô khốc,
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Vợ ca ngươi cái đồ trơ trẽn đó bỏ trốn theo khác ! Ngươi nuôi thỏ chẳng phát tài ? Mau đưa tiền để ca ngươi lấy vợ khác !”
Ta tựa khung cửa khẩy: “Ca ham ăn lười còn đ.á.n.h , đừng khổ con gái nhà nữa!”
“Đồ bạch nhãn lang! Lấy chồng là cần nhà đẻ nữa ?” Phụ tức giận đập cái điếu cày.
“Năm ngoái ngươi đẩy hố lửa, nghĩ đến là con gái ruột của ngươi ?”
“Ta chẳng là vì dòng hương hỏa của nhà họ Thẩm !”
“Hai ngươi tay chân lành lặn, vì tự kiếm tiền? Hắn khả năng lấy vợ thì đừng lấy! Nói về chuyện truyền hương hỏa, chẳng còn Tấn Bảo ?”
Phụ nghẹn lời nên câu, giơ tay đ.á.n.h .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-man-xuan-sinh/8.html.]
Xuân Sinh kìm chặt cổ tay ông :
“Phụ , quên ? Người dám động Tiểu Mạn một cái, con sẽ đ.á.n.h Thẩm Chiêu Tài mười cái!”
Ca sợ hãi vội vã rụt về : “Phụ , đừng xúc động!”
Phụ thấy ánh mắt Xuân Sinh lạnh lùng, c.h.ử.i bới om sòm kéo ca rời .
Trước khi , ông thô bạo đẩy Tấn Bảo đang rụt trong góc về phía :
“Thằng nợ đời ăn khỏe lắm, ngươi nuôi phụ vài ngày!”
Thấy Tấn Bảo dính một lớp bụi dày đến mức thể vò thành búp bê bùn, vội vàng đun nước cho tắm.
Hắn cố chấp nắm chặt cổ áo cho chạm , thể cứ rụt về .
“Tỷ… tỷ ngoài tự tắm !”
Lòng chùng xuống, rằng x.é to.ạc chiếc áo bông rách *của .
Chỉ một cái, như lạnh ngắt lưng gầy yếu, tứ chi của đứa trẻ, chằng chịt những vết bầm tím do gậy gộc đánh, vết thương mới chồng lên vết thương cũ, hầu như tìm một mảnh da thịt nào lành lặn.
Năm nương mất, Tấn Bảo tròn một tuổi, phụ và ca chê ồn ào, hận thể vứt .
Là tự tay nuôi lớn.
Nhìn hành hạ đến như , nước mắt lớn từng giọt rơi chậu gỗ đang bốc nóng.
“Hai họ đ.á.n.h đúng ? Sao sớm cho tỷ ?”
“Tỷ cũng dễ dàng gì…” Tấn Bảo xoa đôi mắt đỏ hoe, nhỏ: “Tỷ, tỷ vì tẩu tẩu chúng bỏ trốn ?”
“Nghe , tẩu tẩu phụ và ca sai khiến như súc vật, còn đánh, thật sự chịu nổi mới bỏ trốn theo bán hàng rong.”
“Tỷ, chỉ thế… Hôm đó phụ chúng say rượu, phòng của ca tẩu, đè tẩu tẩu lên giường.
Đệ dùng ghế đập phụ , phụ đ.á.n.h cho gần ch*t. Đệ giúp tẩu tẩu, để tẩu chạy thoát …”
Ta tức giận đến mắt tối sầm : “Cái lão súc sinh đáng ch*t !”
“Và còn nữa… tỷ tỷ, phụ bắt ở chỗ chị, là vì ông đang để ý đến tiền tỷ nuôi thỏ kiếm đấy. Ông bảo tìm cơ hội… lấy trộm hết tiền của mấy về.”
Hóa , đây là nước cờ của họ.
Nếu Tấn Bảo còn theo hai đó, cả đời sẽ hủy hoại.
Ta ôm chặt mà nuôi nấng từ bé, lòng như d.a.o cùn từng nhát từng nhát cắt .