Mạn Mạn Xuân Sinh - 6
Cập nhật lúc: 2025-12-01 02:45:39
Lượt xem: 125
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai, khi tỉnh dậy, trời hửng sáng, Xuân Sinh thức .
Sợ Đông Tuyết thức giấc, nhón chân nhón tay rời giường.
Vừa khỏi cửa phòng, thấy Xuân Sinh gánh một gánh nước từ ngoài về.
“Chân vẫn khỏi, để gánh là .” Ta bước tới nhận lấy thùng nước.
Hắn nghiêng tránh , đổ nước lu: “Đây là việc của nam nhân, cần nàng. Nàng ngủ thêm một lát nữa, cơm.”
“Không ngủ nữa . Để , chỉ cần nhóm lửa thôi.” Ta xắn tay áo lên bắt tay việc.
Xuân Sinh lặng lẽ nhóm lửa, khi vo gạo ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của .
Hắn hoảng hốt đầu, tai đỏ bừng.
Lòng khẽ rung động tuy chấp nhận , nhưng hẳn là ghét bỏ .
Sau bữa sáng, Hạ Dương trở về trấn, Thu Thực đến học đường, hai cùng cửa.
Từ hôm qua về đến sáng nay , Nhị Lang Hạ Dương với ba câu.
Ta , mấy , trong lòng vẫn còn nghẹn lòng vì .
món bánh quẩy chiên rán buổi sáng, chúng chẳng chừa một miếng nào.
Buổi chiều trời đổi gió, bắt đầu đổ mưa lớn, mưa mãi dừng.
Ta nhớ sáng sớm Thu Thực học mang theo dụng cụ che mưa, dặn Đông Tuyết trông nhà cẩn thận, vớ lấy chiếc ô giấy dầu cũ kỹ và áo tơi xông màn mưa.
Đợi đến khi tới ngoài học đường làng Đại Chu, y phục ướt hơn một nửa, ống quần dính đầy bùn đất.
lúc , mưa mà tạnh.
Ta ngoài học đường một lúc thấy , nhưng thấy trong sân truyền đến từng trận c.h.ử.i bới:
“Sao chổi khắc ch*t phụ mẫu, còn mặt mũi đến học !”
“Trừng cái gì mà trừng? Xem đ.á.n.h ngươi sợ!”
“Đánh cho ch*t , dù nó về nhà cũng dám kể tội!”
Lòng giật thót, vội vàng xông sân chỉ thấy ba bốn thiếu niên đang đè chặt Thu Thực trong vũng bùn mà đ.ấ.m đá túi bụi.
Mặt đầy bùn đất hòa lẫn vết máu, c.ắ.n chặt răng, hè lên tiếng hề phản kháng.
Cảnh tượng , nhớ đến đêm mưa mãi mãi thể quên sáu năm , nương chính là như phụ say rượu đè xuống đất đ.á.n.h ch*t .
Năm đó chín tuổi, xông lên kéo phụ , ông đá một cú ngã xuống đất vỡ đầu, nửa ngày cũng thể bò dậy nổi…
“Dừng tay!” Mắt đỏ lên, xông đến đẩy mấy tên hỗn xược .
Thiếu niên cao nhất đầu loạng choạng hai bước, lưu manh đ.á.n.h giá : “Ối chà, tiểu nương t.ử ở tới đây?
Dáng vẻ cũng khá tươi tắn, lẽ là thương của thằng chổi ?”
“Cười với gia một cái , tha cho thằng nhóc ranh …”
Lời lẽ thô tục chui tai, nhặt chiếc ô giấy dầu, hướng về phía chúng mà quật mạnh.
“Tiểu súc sinh, hôm nay phụ mẫu các ngươi dạy dỗ cho t.ử tế!”
Ta thường xuyên lao động, một sức lực nhất định.
Chiếc ô giấy dầu đập thẳng đầu và mặt chúng, chúng ban đầu còn phản kháng, thấy lì lợm liều mạng, đều sợ mất mật, lóc tán loạn bốn phía mà chạy trốn.
Ta vứt chiếc ô giấy gãy thành từng khúc, đỡ Thu Thực dậy: “Đi thôi, tẩu tẩu cõng ngươi về nhà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-man-xuan-sinh/6.html.]
“Không cần!” Hắn từ vũng bùn nhặt lấy cái túi sách dơ bẩn, tự bước .
Ta cũng miễn cưỡng, cầm áo tơi theo .
“Bọn chúng đ.á.n.h , vì chống cự, cho nhà ? Xem cũng một hai .”
“Đại ca đủ mệt , gây thêm phiền phức cho . Nếu mấy đứa chúng kéo chân, sớm thành , gì còn đến lượt tỷ!”
“…”
Ta lời cho nghẹn , nhưng cũng lười chấp nhặt với một đứa nhóc ranh con.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Vậy tại tự phản kháng ! Cái tính hung hăng quản giáo ở nhà ? Chẳng lẽ chỉ oai trong nhà thôi ?”
“Không !” Giọng vút cao, đột nhiên hạ xuống:
“Tỷ hiểu cái gì… Có phản kháng, áo xé rách. Mũi kim khâu của Đại ca như rết bò, thà ch*t cóng cũng mặc ngoài mất mặt!”
Ta sững sờ, dịu giọng :
“Đứa trẻ ngốc, nắm điểm yếu, càng nhẫn nhịn thì càng ức hiếp. Sau ai dám bắt nạt nữa, ngươi cứ tay ác liệt mà đánh! Áo rách sẽ khâu cho , tài may vá của giỏi lắm!”
“Nói khoác!” Miệng vẫn bướng bỉnh, nhưng đột nhiên dừng chân, với vòng mắt đỏ hoe:
“Hôm nay… đa tạ tỷ!”
“Người trong nhà, cần khách sáo.”
Hắn nắm chặt gấu áo, giọng ủ rũ:
“Có một chuyện… , tỷ đừng giận.”
“Nói .”
“Là xúi giục Đông Thần và Đông Tuyết đ.á.n.h , đuổi Đông Tuyết sang ngủ ở phòng tỷ và Đại ca đấy.
Đệ giận tỷ ám lấy Đại ca… nhưng ngoài chuyện , tìm nửa điểm nào của tỷ cả.”
“Đệ vốn nghĩ nhiều cách để chỉnh tỷ, vẫn kịp dùng, mà tỷ vì mà đ.á.n.h với khác.
Nếu còn tiếp tục gây sự với tỷ, chẳng khác gì tự biến thành kẻ gì, đại ca chắc chắn cũng sẽ đánh!”
Đứa trẻ thật sự chỉ mới mười tuổi thôi ? Cái tâm tư vòng vo , dở dở .
“Gài bẫy Đại ca , là sai.
Thế nhưng nếu gả cho Lý Viên ngoại, sẽ sống quá nửa năm. Ta ích kỷ một chút, nhưng ý với mấy đứa .”
“Đệ yên tâm, một khi bước cửa nhà họ Liễu, đại ca đối xử với các thế nào, sẽ đối xử với các như thế đó.
Đương nhiên, nếu các phạm , cũng sẽ dạy dỗ như cách dạy dỗ Tấn Bảo…”
Thu Thực vội vàng lùi hai bước, vẻ mặt khôi hài: “Vừa tỷ đ.á.n.h , thấy đau lắm!”
Ta hề hề: “Đừng sợ, thường thường đ.á.n.h .”
“…”
Đang chuyện, Xuân Sinh cà nhắc chân bước tới đón.
Thấy bộ dạng của Thu Thực, định phát tác, vội vàng kéo , cho nguyên nhân ngọn nguồn.
“Đa tạ nàng.” , thần sắc bối rối,
“Đứa trẻ đ.á.n.h bao giờ kể , nghĩ con trai da dày thịt béo, nên quản nó. Nàng đúng , là ca ca sơ suất…”