Mạn Mạn Xuân Sinh - 3+4
Cập nhật lúc: 2025-12-01 02:38:48
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nghĩ đến nếu vì mà tiêu hết tiền, cũng sẽ núi liều mạng trễ như , thế là c.ắ.n răng tiếp tục tìm kiếm.
Ngay khi sắp vì quá lo lắng, cuối cùng cũng thấy tiếng đáp .
“Tiểu Mạn, là nàng ? Ta ở chỗ !”
Lòng vui mừng, theo tiếng mà lảo đảo chạy đến, tìm thấy Xuân Sinh ở một con dốc dựng .
Hắn dựa một cây cổ thụ lớn, sắc mặt trắng bệch, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.
Đến gần mới thấy rõ, bắp chân của một chiếc bẫy thú lớn c.ắ.n chặt, m.á.u nhuộm đỏ cả một khoảnh đất lớn.
Bên cạnh, một con nai tắt thở vứt ở đó.
Ta quỳ xuống đất, dùng tay cậy chiếc kẹp sắt lạnh ngắt , loay hoay đến gãy móng tay cũng cậy mở .
“Vào núi khuya như , nàng mạng !” Hắn hét thẳng mặt .
“Ngươi mới mạng!” Ta hét , xé chiếc áo trong của , quấn vết thương của để cầm máu.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Đừng tưởng , ngươi chính là săn chút thú vật đổi lấy tiền, để sắm sửa đồ dùng cho việc thành .
Trên đường đến , ngươi đưa cho phụ nhiều bạc như , cần gì nữa hết…
Ta chỉ cần ngươi bình an về nhà! Nếu ngươi chuyện gì trắc trở, … ? Rồi mà giải thích với mấy đứa trẻ ?”
Ta càng càng thương tâm, nước mắt hòa lẫn máu, mắt nhòa .
“Nàng… thật xin , lẽ nên hét với nàng.” Hắn cúi đầu xuống.
“Liễu Xuân Sinh,” Ta ngước đôi mắt đẫm lệ, quyết định thẳng chuyện, “Ở bờ sông, là cố ý… cho Lý Viên ngoại hơn năm mươi tuổi.
Ta thấy ngươi thật thà chất phác, nên mới tính kế ngươi, chạy đến làng ngươi mà nhảy sông…”
Gió núi rít lên ù ù, Hắn im lặng lâu, lâu đến mức tưởng rằng sẽ ghê tởm mà đẩy .
Hắn chỉ thở dài một tiếng, giọng khàn khàn:
“Ta . Từ lúc nàng nắm áo mà rùm beng lên… đoán .”
Ta sững sờ.
Ánh mắt Hắn , hề sự trách móc.
“Ta hai mươi tuổi . Mấy năm … cũng định một mối hôn sự. Phụ núi săn bắn, hổ c.ắ.n ch*t, mất nửa .
Mẫu kinh sợ, khi sinh Đông Thần và Đông Tuyết thì khó sinh, cũng theo phụ mà .
Hai đứa trẻ sinh yếu ớt, tiêu hết bạc tiết kiệm của phụ mẫu mới giữ mạng sống cho chúng nó.”
“Cô nương nhà họ Đỗ , về tẩu tẩu mẫu , nên hủy hôn. Ta trách nàng, thời buổi , nữ nhân sống khó khăn .
Người đều gả cho là nhảy hố lửa, gánh vác bốn đứa trẻ kéo chân. Nàng rõ ràng đều , mà vẫn cố chui … Nàng cũng chẳng thông minh hơn bao nhiêu.”
Hắn dừng , giọng trầm xuống:
“ mà thế nào nữa… thật sự thể nhắm mắt nàng ch*t ở dòng sông .”
“Xuân Sinh ca…” Ta nghẹn lời, trong lòng chỉ còn sự hối , “Xin … Đi thôi, cõng ngươi về nhà!”
Hắn gì cũng chịu, vật vã tự bước .
Ta khiêng con nai , kéo , chịu đau dậy, quăng con nai lên vai, đặt cánh tay bên lên vai :
“Chỉ cần đỡ một chút là … Đường trong núi nàng quen thuộc.”
Đèn lồng vàng ấm áp, chiếu rọi bóng dáng hai chúng dìu đỡ lẫn , dọc theo đường núi gập ghềnh, từng bước từng bước nhích về nhà.
Bóng dáng chồng lên , xiêu vẹo in mặt đất, tuy chật vật nhưng dường như thể tách rời nữa.
4.
Về đến nhà, là nửa đêm.
Ba đứa trẻ đều ngủ, xếp hàng ngưỡng cửa, đầu nhỏ gật gù.
Vừa thấy chúng dính m.á.u dơ, lập tức sợ đến mức tỉnh cả ngủ.
Thu Thực là đứa đầu tiên xông đến bên cạnh đại ca , mắt đỏ hoe hung dữ trừng :
“Đều tại ngươi! Nếu ngươi, nữ nhân xa , ca ca thương thành thế !”
Đông Thần hùa theo bên cạnh: “Tam ca đúng!”
“Hai đứa câm miệng!” Xuân Sinh mắng.
Ta lên tiếng, chỉ lo đỡ Xuân Sinh xuống giường trong phòng.
Mang nước nóng đến giúp rửa sạch, phun rượu trắng để khử trùng vết thương cho Hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-man-xuan-sinh/34.html.]
Hắn đau đến run rẩy, nhưng c.ắ.n răng hé răng nửa lời.
Ta tìm lọ sứ đựng t.h.u.ố.c bột, chỉ còn một chút đáy, định đổ xuống, vươn tay ngăn cản:
“Tiết kiệm mà dùng, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Ta để ý , đổ hết chút t.h.u.ố.c bột cuối cùng lên vết thương—thuốc hết thể mua , nhưng thì thể xảy chuyện.
Sau khi băng bó cẩn thận cho xong, mới cảm thấy như rút cạn sức lực, mệt đói.
Trong bếp vẫn còn giữ ấm nồi cháo rau dại buổi tối, múc một bát, bưng đến mặt Xuân Sinh.
“Các ngươi ăn ?” Xuân Sinh đầu hỏi mấy đứa nhỏ.
Đông Tuyết lập tức đáp lời:
“Ăn ạ! Tẩu tẩu bảo chúng con ăn . Tẩu tẩu còn rán bánh thơm phức nữa. , chúng con cẩn thận ăn hết …
Tam ca lúc đầu còn đ.á.n.h ch*t cũng ăn, kết quả ăn nhiều hơn con và Đông Thần! Hai đứa con giành !”
“Không thì ai coi ngươi là câm !” Thu Thực hổ đến mặt đỏ gay, đầu chạy khỏi phòng.
Đông Tuyết thèm để ý , tiếp tục lải nhải:
“Đại ca, con cho , thức ăn tẩu tẩu ngon hơn một trăm ! So với tẩu tẩu, thức ăn đúng là thức ăn của heo!”
Xuân Sinh bất lực liếc Đông Tuyết một cái, nhưng khóe miệng cong lên, nhận lấy bát cháo, từ từ ăn hết.
Ta cũng múc một bát, mép giường ăn.
Ngày hôm , Xuân Sinh mặc kệ vết thương ở chân, nhất quyết cùng xe lừa trấn.
Hắn bán con nai và mấy tấm da thú tích trữ đó, đổi lấy hai lạng bạc.
Lại khập khiễng chân, len lỏi khắp chợ, kiên quyết mua cho một bộ y phục mới, mua một chiếc trâm bạc trọng lượng nhẹ.
Sau đó, mua thịt heo, cá tươi, rau xanh, đường… là để tổ chức tiệc rượu cưới.
Số bạc nhận kịp ấm tay, thoáng cái tiêu hết sạch sành sanh.
Lòng đau xót, :
“Lễ nghi cần thì thể bỏ qua.”
Ba ngày , và Xuân Sinh bái đường thành .
Chân vẫn còn khập khiễng, nhưng hình thẳng tắp.
Hôn sự tổ chức đơn giản, chỉ mời Trưởng thôn và mấy hộ gia đình quan hệ gần gũi, nhưng cũng coi như náo nhiệt.
Ta mặc y phục tinh tươm, đầu cài hai chiếc trâm bạc, một chiếc nương để một chiếc trượng phu tặng, trong tân phòng dán chữ hỷ màu đỏ.
Ngoài cửa sổ các phu nhân đang trò chuyện:
“Nhà chỉ hai căn phòng ngủ , buổi tối đây?”
“Một phòng đầy trẻ con lớn nhỏ, vợ chồng trẻ chuyện cũng tiện.”
“Tân nương tuy xinh , nhưng gầy gò như , chẳng chịu nổi thể cường tráng của Xuân Sinh nữa…”
Ta rõ mồn một, mặt đỏ bừng lên vì hổ.
Mấy hôm nay, và Đông Tuyết ngủ trong căn phòng nhỏ dùng tân phòng , còn Xuân Sinh thì cùng Thu Thực, Đông Thần ngủ ở căn phòng lớn hơn bên cạnh, thể đặt hai cái giường.
Màn che cửa vén lên một khe hở, Đông Tuyết bưng một cái bát lớn bước .
“Tẩu tẩu, mau ăn , ăn ngay khi còn nóng bát trứng trần nước sôi ! Mấy ca ca của con hẹp hòi lắm, vẫn còn giận tẩu tẩu tính kế Đại ca, cố chấp cho bỏ đường bát!” Nàng hầm hầm .
Ta nhận lấy bát, trong lòng hề giận.
Khi còn ở nhà đẻ, hễ chút thức ăn ngon chất béo là đều chui bụng phụ và ca ca hết.
Đệ nhỏ Tấn Bảo do một tay nuôi lớn, phụ tuyệt nhiên thương .
Ta vì giành cho Tấn Bảo một miếng ăn, chịu bao nhiêu trận đòn.
Đang nghĩ , Đông Tuyết thần thần bí bí từ trong lấy một cái túi nhỏ nhàu, bẩn, đắc ý lắc lắc:
“Tẩu tẩu, con là kẻ phản bội đấy! Con lén giấu đường !”
Nàng đổ hết đường đỏ trong túi bát, cầm đũa nghiêm túc khuấy đều, mắt trông mong :
“Mau ăn , ngọt lắm!”