Mạn Mạn Xuân Sinh - 1+2

Cập nhật lúc: 2025-12-01 02:38:11
Lượt xem: 115

1

“Nghe sẽ của Lý Viên ngoại trong trấn. Thế … thì còn nữa?”

 

“Lý Viên ngoại ? Chẳng ông năm mươi mấy tuổi , tóc cũng rụng gần hết chứ?”

 

Quần chúng chỉ trỏ, gương mặt Liễu Đại Lang từ đỏ chuyển sang tím tái, gân xanh trán căng lên.

 

Chàng đẩy , nhưng dám dùng sức, miệng cứ lặp lặp :

 

“Ta … Ta là vì cứu ! Làm mà để ý nhiều thứ như chứ!”

 

Ta ngẩng đầu lên, mắt đẫm lệ

“Xuân Sinh ca, ngươi ôm cũng ôm , níu cũng níu , gả cho khác nữa… Ngươi chi bằng để ch*t quách cho xong!”

 

Nói giãy khỏi , bộ nhảy xuống sông nữa.

 

Chàng  bắt lấy cổ tay , cánh tay như gọng kìm sắt, kéo chắc chắn.

 

“Vậy nàng , nàng mới ch*t?”

 

Ta kịp đáp lời, thì trưởng thôn làng Liễu Khê vội vã chạy đến.

 

Ông gạt đám đông, liếc hai chúng , thở dài một tiếng nặng nề:

 

“Xuân Sinh , nhiều đôi mắt thế đều trông thấy , chuyện của ngươi với cô nương nhà … khó mà rõ ràng . Chi bằng, ngươi cưới nàng .”

 

Trong lòng lập tức nở hoa đợi mãi cuối cùng cũng lời !

 

Liễu Đại Lang mấp máy môi, thốt lời nào.

 

Ta khoanh tay ngực, “phịch” một tiếng quỳ xuống mặt trưởng thôn:

 

“Đại thúc, cũng là sắp ch*t, cần gì liên lụy Xuân Sinh ca.

Cho dù hôm nay ch*t chìm, hai hôm nữa gả nhà Lý Viên ngoại, cũng sẽ phu nhân của đ.á.n.h ch*t  mà thôi!”

 

Xung quanh yên lặng, ánh mắt mang theo vài phần thương hại.

 

Liễu Đại Lang cũng , im lặng một lát, cởi áo ngoài khoác lên , một tay kéo dậy:

 

“Đi, theo về nhà nàng cầu hôn!”

 

Liễu Xuân Sinh ôm năm lạng bạc vụn, quỳ mặt phụ .

 

Năm lạng lễ vật, đối với nhà nông mà thì là ít.

 

Phụ liền nổi khùng lên:

 

“Mười lạng! Thiếu một đồng cũng đừng hòng! Con gái vốn sẽ gả Viên ngoại để mặc gấm đeo vàng, ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ chân bùn mà thôi!”

 

“Cha, rõ ràng Lý Viên ngoại chỉ hai lạng…”

 

“Ngươi còn dám nhắc tới!” Phụ nhấc chân lên đá , “Người còn hứa tặng một nha cho ca ca ngươi vợ nữa cơ!”

 

Liễu Xuân Sinh sắc mặt tối sầm, dùng chặn phụ : “Đủ ! Mười lạng thì mười lạng, về nhà lo liệu tiền!”

 

Phụ lập tức thu chân , mặt nở hoa .

 

Lại như sợ Liễu Xuân Sinh hối hận, liên miệng giục về nhà lấy tiền.

 

“Đem bạc đến, thì dẫn . Lời khó nhé ngươi mà dám đến, sẽ bóp ch*t nó, treo cổng nhà ngươi, xem còn ai gả cho ngươi nữa !”

 

Trong lúc chờ Liễu Xuân Sinh, phụ đá cho hai cú, bắt việc.

 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Gánh nước, giặt giũ, bổ củi, nấu cơm… Từ sáng sớm chạy đến làng Liễu Khê nhảy sông, việc nhà ai .

 

“Tiện nhân , dám tính kế lão t.ử ngươi! Lý Viên ngoại là coi trọng danh tiếng nhất, chắc chắn sẽ ngươi nữa .

 

Nếu Liễu Xuân Sinh mang tiền đến, xem lão t.ử   gi*t ngươi !”

 

Phụ trong sân hút t.h.u.ố.c lào, c.h.ử.i bới om sòm, quả thật là ông những chuyện mà cho dù ch*t, ông cũng sẽ kéo xác tống tiền.

 

Quá trưa, ngay lúc phụ đang nổi cơn thịnh nộ, vươn tay bóp cổ , thì Liễu Xuân Sinh đến.

 

“Dừng tay! Ngươi cũng cha, thể nhẫn tâm với con gái như ?”

 

Chàng  sắc mặt trầm xuống, quăng một gói bạc vụn và một hũ tiền đồng lên bàn.

 

Phụ ôm tiền lòng, híp mắt đếm ba , ngoác miệng chỉ về phía :

 

“Lĩnh ! Nha đầu việc gì cũng , ngươi sẽ lỗ . Sau đ.á.n.h mắng tùy ngươi, tuyệt xen !”

 

Ca ca xổm ngưỡng cửa c.ắ.n hạt dưa, mắt chằm chằm bạc mà hả hê, như thể ôm vợ lòng .

 

Liễu Xuân Sinh kéo tay , bước ngoài cửa.

 

Thấy khập khiễng, sắc mặt càng khó coi: “Sau khi , phụ nàng vẫn đ.á.n.h nàng ?”

 

Ta gật đầu.

Chàng xông nhà , túm lấy ca ca đ.á.n.h cho một trận thừa sống thiếu ch*t.

 

Thân thể tráng kiện như một cái tháp sắt nhỏ, ca ca nhàn rỗi suốt hai mươi mốt năm, là đối thủ của  

 

Chẳng mấy chốc đ.á.n.h cho mặt mũi sưng vù.

“Phụ , phụ , cứu mạng a!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-man-xuan-sinh/12.html.]

 

Phụ ôm chặt bạc đầu giường, ngớ hé răng nửa lời.

 

Liễu Xuân Sinh giẫm lên n.g.ự.c ca ca , lạnh lùng về phía phụ :

 

“Sau Tiểu Mạn là vợ , ngươi đ.á.n.h nàng một cái, sẽ đ.á.n.h con trai ngươi mười cái!”

 

Chàng  dứt khoát, kéo .

2.

Vừa đến đầu làng, Tấn Bảo bảy tuổi đuổi kịp, nhét một chiếc trâm bạc cũ tay .

 

“Tỷ, đây là trâm mà Nương để cho tỷ. Phụ giấu kỹ lắm, lén lấy đấy!”

 

“Tỷ lấy, phụ phát hiện sẽ đ.á.n.h đó.”

 

“Không cả! Đệ là nam đinh, phụ sẽ đ.á.n.h ch*t . Tỷ, tỷ từng hưởng một ngày phúc lành nào ở nhà chúng , thì đừng về nữa!”

 

Tấn Bảo lau nước mắt, xoay , chạy nhanh về nhà.

 

Trước đó phụ đ.á.n.h mắng còn , nhưng giờ nắm chặt chiếc trâm trong tay, nước mắt bắt đầu rơi xuống lộp bộp.

 

Liễu Xuân Sinh vươn ngón tay thô áp của , lau nước mắt cho .

 

“Nhà nghèo, phía còn bốn đứa … Nàng thật sự hối hận ?”

 

“Không hối hận!”

 

Liễu Xuân Sinh dẫn về nhà .

 

Sân nhỏ, nhưng giống nhà mà thôi, sơ sài ba gian nhà đất thấp tè, giữa là đường chính, hai bên mỗi bên một phòng ngủ. Bên cạnh dựng thêm một căn bếp thấp bé.

 

Vừa bước cửa, ba cái đầu nhỏ liền đồng loạt thò từ trong phòng.

“Tất cả ngoài chào .”

 

Xuân Sinh hét lớn một tiếng đầy sức sống, ba đứa trẻ mới miễn cưỡng nhích .

 

Đứa bé trai dẫn đầu, ánh mắt như ch.ó sói con, chằm chằm , tràn ngập ác ý.

 

“Đây là tẩu tẩu của các ngươi.” Xuân Sinh lượt chỉ cho nhận mặt,

 

“Đây là Tam Lang Thu Thực, mười tuổi , đang học ở làng Đại Chu bên cạnh. Phía là Long Phượng Thai, Tứ Lang Đông Thần và Tiểu Muội Đông Tuyết, tròn bốn tuổi.”

 

Hắn  dừng một chút, thêm:

 

 “Nhị Lang Hạ Dương đang học nghề thợ mộc ở trong trấn, chỉ trở về ngày chúng thành .”

 

Thu Thực hừ một tiếng trong mũi, phắt , chỉ để cho cái gáy.

 

Xuân Sinh xách chiếc túi hành lý nhẹ hều của , đặt lên chiếc giường vẻ tươm tất trong phòng bên trong.

 

Ngay đó, gỡ cây cung cũ tường xuống xoay bước ngoài.

 

“Ngươi ?” Ta vô thức chặn   .

 

Ánh mắt của mấy đứa trẻ đáng sợ, khiến lòng lạnh toát.

 

“Vào núi.” Chân Hắn  dừng .

 

“Ta cùng ngươi.”

 

“Nàng theo còn để để ý nàng nữa. Ở nhà chờ .”

 

Trời dần tối sầm, phòng bếp lạnh ngắt, trong phòng cũng thấm hàn khí.

 

Bụng mấy đứa trẻ đói đến réo lên ùn ụt.

 

Ta lục tung phòng bếp, tìm thấy nửa túi gạo thô, nửa túi bột mì và một bó rau dại khô quắt.

 

Thế là đốt lửa, nấu một nồi cháo rau dại, tráng mấy cái bánh hành lá dẹt.

 

“Ăn chút gì .” Ta đem cháo và bánh đặt mặt ba đứa trẻ.

 

Thu Thực cứng cổ:

 “Ngươi lấy lòng chúng vô ích thôi! Ngươi là nữ nhân xa, ép ca ca cưới ngươi! Chúng mới ăn thức ăn ngươi !”

 

Hai đứa bé nhỏ mắt trừng trừng cái bánh, nuốt nước miếng, nhịn vươn tay lấy, Thu Thực “chát” một cái đ.á.n.h mu bàn tay.

 

“Quân t.ử khuất phục kẻ ! Tam ca bình thường dạy các ngươi thế nào hả?!”

 

Hai đứa bé nhỏ bĩu môi, rưng rưng nước mắt, dám động đậy nữa.

 

“Ăn , hạ độc !” Ta dậy, ngoài cửa.

 

Trời tối hẳn, Xuân Sinh vẫn về.

 

Lòng hoảng sợ lắm, cách nào yên, xách một chiếc đèn lồng cũ, men theo chân núi ở đầu làng mà tìm kiếm.

 

Vừa kéo cổ họng hét lớn, là tìm Hắn , là để tự bạo dạn hơn.

 

“Xuân Sinh ca! Liễu Xuân Sinh! Liễu Đại Lang...”

 

Đáp chỉ tiếng gió rít và tiếng chim chóc côn trùng rõ tên kêu quái dị, trong núi tối đen như mực, sợ đến nổi gáy lạnh toát lên.

 

 

Loading...