Khó nhất là sự nhút nhát từ trong xương.
Ta sai T.ử Phù mỗi ngày dạy nàng dáng điệu, to “Nữ giới” trong vườn, đến khi giọng còn run.
Ta đối xử chân thành, ăn mặc sinh hoạt đều theo tiêu chuẩn quý , coi như tỷ .
Nàng vốn yếu đuối, từng Chu di nương ép buộc, Ôn Hoằng Hiền sủng ái.
Giờ giúp đỡ, đối với hết lòng trung thành.
Nửa năm , khi Triệu di nương mặc váy trắng nhạt, ung dung hành lễ Ôn Hoằng Hiền, đến cũng ngẩn .
“Đây là… Triệu thị?”
Ta gật đầu, tóm lược vài câu về sự đổi của nàng.
“Hiện tại Ôn gia giao thiệp nhiều, nữ quyến cũng nên thể diện, phu quân dẫn ngoài cũng nở mày nở mặt.”
Hắn nắm tay cảm thán:
“Có thê t.ử như nàng, còn cầu gì nữa.”
Khi Hiệp nhi hai tuổi, kinh thành truyền tin — Tứ cô nương sắp hạ giá gả cho Hoài Nghĩa Hầu ở Tất Châu.
Tất Châu cách Khoảnh Châu chỉ năm ngày đường.
Nhớ lời Trần ma ma khi chia tay, và Tứ cô nương nhất định còn gặp …
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Chẳng lẽ từ khi , Khổng thị tính chuyện ?
Hoài Nghĩa Hầu chỉ là tước vị sa sút, trong mắt Khổng thị chẳng khác gì nhà suy bại.
Ta suy nghĩ hồi lâu, xem kỹ thư phụ gửi.
Khổng thị vẫn là Khổng thị — vinh hoa tột bậc, quyền thế như mặt trời giữa trưa.
nếu cứ tiếp tục như , vị trí tể tướng, chỉ còn cách ngai vàng một bước.
Ôn Hoằng Hiền nhạy bén như , lời đồn, tưởng Khổng thị suy, tối hôm đó liền tỏ thái độ với .
Ta nhắc nhẹ:
“Trừ Tứ cô nương, những khác ảnh hưởng ?”
Không.
Tể tướng vẫn là tể tướng, con cái vẫn xuất chúng.
“Nghe ngày Tứ cô nương xuất giá, Hoàng thượng còn điều động Kim Ngô vệ hộ tống, thiên hạ mấy ai vinh hạnh ?”
Hắn bừng tỉnh:
“Là nóng vội. Theo phu nhân, Ôn gia nên thế nào?”
Ta :
“Đã là hạ giá, nên quá phô trương. Cứ theo lệ cũ biếu Khổng phủ, tăng gấp đôi. Còn … đợi gặp Tứ cô nương tính.”
Hơn ba năm gặp, Tứ cô nương vẫn giữ phong thái như cũ, khí chất áp đảo cả Hoài Nghĩa Hầu.
Ta hành đại lễ mặt , xưng là nô tỳ.
Trần ma ma đỡ dậy, thấy ý trong mắt Tứ cô nương.
“Được , đều là chủ mẫu cả, đừng động chút là quỳ, mau .”
“Nô tỳ mặt chủ t.ử, mãi là nô tỳ.”
Lời là tỏ lòng trung, nhắc nhở Hoài Nghĩa Hầu — dù là hạ giá, cũng thể khinh thường.
Sau vài câu hàn huyên, Hoài Nghĩa Hầu kiếm cớ rời .
Ta quỳ xuống, lấy hộp gấm trong tay áo .
“Đây là bộ sản nghiệp của Ôn gia ở Tất Châu, coi như nô tỳ góp thêm hồi môn cho chủ t.ử.”
Những năm , lễ vật là đưa cho Khổng thị, chắc tay nàng.
Còn , là trực tiếp đưa cho nàng.
Nàng từ chối, ba quỳ ba thỉnh, nàng mới nhận.
“Ngươi , mất mặt Tướng phủ.”
Ta cúi đầu, nàng :
“Nữ nhân nếu dùng trí, nam nhân chắc đỡ nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-man-thanh-lien/chuong-8.html.]
Nàng thật sự thông minh, chỉ một cái hiểu ý .
Ta ngẩng đầu, đầu tiên dám thẳng nàng.
“Xin chủ t.ử giúp .”
Ta vốn là nha của nàng, nếu đại công t.ử gả , nàng cũng buông.
Dựa nam nhân lòng đổi , bằng tiếp tục vì nàng mà việc.
Nếu Khổng thị biến, nàng giúp cũng chính là giúp .
Nàng thật lâu, trong mắt lộ chút tán thưởng.
“Không hổ là do dạy dỗ, gan.”
…
Khi trở Ôn phủ, là nửa tháng .
Ta khéo léo thuyết phục Ôn Hoằng Hiền giao sản nghiệp ở Tất Châu cho Tứ cô nương.
Tứ cô nương cũng rộng rãi, trực tiếp giao cho một thương hiệu ở gần kinh thành để quản lý.
Dù Ôn gia ăn lớn đến , vẫn từng chen chân kinh thành.
Ôn Hoằng Hiền vui mặt. Có thương hiệu , thể mở đường buôn bán ở kinh thành.
Ta giả vờ nghi ngờ, giao thương hiệu cho , vui vẻ :
“Phu quân tiếp quản, cùng đến bái kiến cô nương, quen lẫn , coi như một nhà.”
Hắn đáp, trầm ngâm một lúc :
“Ngoại nam tiện gặp nữ quyến. Thương hiệu cho nàng, cứ lấy danh nghĩa của nàng mà vận hành.”
Ta chần chừ:
“ nếu cô nương hỏi, gì, chẳng lộ ?”
Chuyện quỳ lạy mặt Tứ cô nương, rõ.
Nếu cùng , đường đường là nam t.ử, chẳng lẽ cũng quỳ theo?
Một lúc , bỗng :
“Có gì khó. Ôn gia ở Khoảnh Châu ít cửa hiệu, giao cho nàng hai nơi quản lý, chẳng sẽ hiểu dần ?”
“Thật sự ?”
“Sao . Có ở đây, nàng cứ thử .”
Hắn nhẹ nhàng như , chẳng qua vì tin chắc hiểu việc buôn bán.
thử, ?
Thử đúng thì tiến xa hơn.
Thử sai, vẫn là chủ mẫu.
Hắn háo hức đến kinh thành mở rộng ăn, lâu liền lên đường.
Chuyến ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm.
Ta cho Triệu di nương theo, để tiện báo tin về cho .
Hai cửa hiệu để cho — một xưởng nhuộm, một xưởng thêu — chỉ là phần rìa trong sản nghiệp Ôn gia, nhưng hợp ý .
Ta đội mũ che mặt, liên tiếp mấy ngày đến xưởng nhuộm.
Chưởng quầy tưởng hiểu, chỉ tấm vải nhuộm loang lổ, giọng đầy tự đắc:
“Đông gia xem, tấm vải màu xanh hồ dùng phương pháp nhuộm thịnh hành nhất.”
Ta lạnh lớp màn:
“Ồ? Nếu chưởng quầy , còn nhuộm chàm kiểu là thịnh hành.”
Hắn tỏ vẻ khó chịu:
“Đông gia lâu ngày chỉ ở nhà chăm con, hiểu nghề nhuộm.”
Thấy còn cố cãi, liền vạch rõ:
“Phương pháp ngâm nhuộm sơ khai, vải bể ba là giới hạn. Màu nhuộm xỉn, đều, thế mà gọi là hàng ?”