Màn Đối Đầu Giữa Hai Bậc Thầy Trà Xanh - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-17 08:22:44
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hay là chúng tí việc gì đó ?"
Mặt nóng bừng, mắng nhéo một cái. Thế nhưng cứ như miếng cao dán da ch.ó, cứ thế dính c.h.ặ.t lấy buông.
"Anh sẽ đưa em khám phá bản 'demo' trò chơi mới nhất!"
Nói bế bổng lên, chân đá cửa một cái "rầm", thẳng phòng ngủ. Vừa mới đặt chân xuống cạnh giường, tiếng chuông điện thoại bỗng đột ngột vang lên.
Vẻ mặt Bành Việt đầy khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng bắt máy. liếc mắt qua, quả nhiên là Tống Nhã Văn.
"Bành Việt, ngủ , bồi đ.á.n.h một ván game !"
Dù chỉ qua màn hình, cũng thể hình dung bộ dạng cố ý chọc ngoáy của cô . Lại lấy danh nghĩa " em" để quấy rầy cuộc sống bình thường của khác.
Đây mà là nữ hán t.ử gì chứ? Đây là nữ lưu manh thì !
tức đến mức đầu ngón tay cũng run rẩy. Bành Việt bực bội dậy phòng khách. Giọng cáu kỉnh của xuyên qua khe cửa truyền rõ mồn một.
"Nhã Văn, rốt cuộc cô thế hả? khó khăn lắm mới yêu đương t.ử tế một tí, cô cứ hết đến khác gây chuyện thế, cô ?"
Bị á? Bị lòng tham nổi lên chứ . Cái bộ dạng của Tống Nhã Văn, rõ ràng là tương tư Bành Việt mới ngày một ngày hai. Khổ nỗi Bành Việt là gã trai thẳng, hiểu nổi mấy cái chiêu trò .
Đang lúc thở dài, bỗng thấy Bành Việt quát:
"Không ngủ thì nhắm mắt mà nghỉ, còn đang bận việc chính sự, rảnh tiếp cô !"
Làm việc chính sự? Anh thể việc gì nghiêm túc cơ chứ?
Mặt đỏ lựng, lấy chăn trùm kín đầu. Bành Việt cúp máy, đẩy cửa bước , vẻ mặt vẫn còn chút hậm hực. Anh hồi lâu, chợt ngây ngô hỏi một câu:
"Bảo bối, em thấy Tống Nhã Văn bình thường ?"
"Cô cũng lớn tuổi , thế mà lúc nào cũng ăn mặc như đàn ông, chẳng trang điểm, cũng chẳng chịu yêu đương gì cả."
Anh khựng , ánh mắt quét qua một lượt:
"Hơn nữa, hình như lúc nào cô cũng đặc biệt..."
Hửm? Chẳng lẽ Bành Việt cũng nhận bản chất "Trà Hán Tử" của Tống Nhã Văn ?
hồi hộp chờ đợi câu tiếp theo của , thế mà lầm bầm:
"Có khi nào... cô đồng tính ?"
Hả? Tư duy của gã trai thẳng đúng là danh bất hư truyền. Tai yên tĩnh ! Cái gã đàn ông ngốc nghếch thật sự coi Tống Nhã Văn là em xương m.á.u cơ đấy! cảm động bởi tình em thép nguội kiên cường gì phá vỡ nổi của hai họ đến mức nhất thời câm nín, gì cho .
Thấy ngẩn , Bành Việt nhích tới gần, giọng nũng nịu:
"Ngoan, bảo bối, gọi một tiếng '' nào."
đỏ mặt thốt nên lời. Anh liền xa:
"Gọi ? Lại đây, để dạy cho..."
5
Sau Bành Việt mắng xối xả đó, Tống Nhã Văn quả thực ngoan ngoãn vài ngày. còn tưởng cô định đổi sang một loại khác để diễn cơ đấy. Kết quả là mấy ngày , khi Bành Việt đưa về mắt bố , cô hiện nguyên hình.
Vốn dĩ là bữa cơm riêng của gia đình Bành Việt, thế mà Tống Nhã Văn cứ khăng khăng đòi tới góp vui. Vừa đến nơi, cô thiết kéo tay Bành nũng nịu:
"Bác ơi, từ nhỏ cháu sang nhà bác ăn chực , bác đối xử với cháu chẳng khác gì con gái ruột cả."
Bành Việt đang rửa rau, thấy tiếng liền chạy ngay ngoài. Anh chắn mặt , tạo thành một bức tường bảo vệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/man-doi-dau-giua-hai-bac-thay-tra-xanh/chuong-3.html.]
"Tống Nhã Văn, cô cứ như âm hồn tan thế hả? Chỗ nào mát mẻ thì biến đó mà ở, ở đây việc của cô !"
Ha ha, đúng là thể coi thường trí tưởng tượng của trai thẳng mà. Tống Nhã Văn chẳng mảy may để ý, thản nhiên xuống ghế như một vị Phật sống.
"Anh em sợ lừa, nên tới đây xem giúp thôi mà."
Thấy Bành Việt đang đeo tạp dề, cô lập tức dùng lời lẽ mỉa mai :
"Hứa Ninh , cô cũng giúp một tay chứ, chẳng tí tinh ý nào thế?"
"Để con bé đó . Chúng đều là đàn ông cả. Nhã Văn, cô thấy Hứa Ninh nấu cơm bao giờ ?"
"Hơn nữa, Bành Việt là con một, chị em gì hết. Cô đừng lung tung nữa."
Mẹ Bành xong câu đó, bỗng nhiên đưa tay véo nhẹ một cái, nháy mắt hiệu. Tống Nhã Văn cho cứng họng, vẻ mặt đầy ngượng ngùng, nhưng vẫn giả vờ như gì, hi hi:
"Bác ơi, cháu và Bành Việt chơi với 20 năm , chẳng khác gì em ruột thịt cả."
Vừa xong, cô bỗng giả vờ hắt một cái thật mạnh.
"Hứa Ninh, cô xịt cái thứ gì lên thế? Nồng nặc quá mất! là thẳng tính, gì nấy, cô đừng để ý nhé! Thật sự là quá hắc luôn !"
Cô thẳng tính á? Cô cố ý hít lấy hít để đấy chứ? Hơn nữa còn chẳng xịt cái gì lên cả.
Bành Việt hì hì ghé sát mũi cổ .
"Cái mũi dùng thì cắt quách cho xong? Vợ chỉ mùi thơm thôi."
Nói xong còn cố ý hít một thật sâu: "Thơm thế ngửi bao nhiêu cũng thấy đủ."
Trời ạ, cái gã đàn ông cũng "mặt dày" quá đấy. Mẹ Bành thản nhiên đáp lời:
"Là tinh dầu cô mới mua đấy."
Ha ha, đúng là cú vả mặt đau đớn mà. Tống Nhã Văn giữ nổi bình tĩnh nữa, lắp bắp:
"Bác ơi, ý cháu thế. Cháu chỉ là một nữ hán t.ử thôi, trong lòng ..."
Mẹ Bành trực tiếp ngắt lời cô .
"Nhã Văn , cháu cũng còn ít tuổi nữa, tìm ai đó mà nghiêm túc yêu đương , đừng mấy cái trò nữa."
Tống Nhã Văn tiếp tục giả ngu:
"Cháu cũng yêu đương chứ? cháu giống , lúc nào cũng trang điểm, trưng diện..."
là cạn lời thật sự. Việc cô yêu đương thì liên quan gì đến ? Chẳng lẽ là vì cô quá "" ? Không đ.ấ.m cho là may , còn hy vọng ai yêu nữa, mơ thật đấy!
"Nhã Văn, cháu cũng đừng giả vờ nữ hán t.ử nữa."
"Nữ hán t.ử thực thụ luôn một bản năng bảo vệ đối với những cô gái khác, chứ giống như cháu, lúc nào cũng soi mói, chọc gậy bánh xe ."
"Bành Việt yêu , cháu còn dám mặt con bé mà kéo kéo lôi lôi, bá vai bá cổ với nó."
Mẹ Bành chẳng giữ chút mặt mũi nào cho cô nữa, đặt tách xuống mặt Tống Nhã Văn.
"Cháu chính là điển hình của loại Trà Hán T.ử đấy!"
Oa! Quá tuyệt vời! Mẹ Bành đúng là sành điệu thật, ngay cả từ bác cũng . bác với ánh mắt đầy sùng bái. Bác mỉm xoa đầu , vẻ chuyện gì bác cũng nắm rõ trong lòng bàn tay.
Bác tiếp tục vạch trần:
"Hơn nữa, chiêu trò của cháu chẳng cao minh gì cho cam, cũng chỉ lừa cái thằng con trai đầu óc đơn giản của bác thôi."