Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 492

Cập nhật lúc: 2026-01-08 11:16:42
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Thanh Việt xuống thuyền, từ xa thấy Tống Đại Xuyên và Vương Đại Lực bước nhanh về phía nàng.

 

"Việt Việt, cháu về đấy ! Ai nha! Hai tháng nay ở bên ngoài, gầy một vòng . Mau mau cùng thúc về, đường thông bờ sông của thôn sửa xong , cũng rộng lắm! Xe bò đấy!" Tống Đại Xuyên kích động .

 

Tống Thanh Việt từ xa, con đường đất màu vàng mới sửa trông thật thích mắt! Trước bộ xa như mới khỏi thôn, hiện tại thông thủy lộ, về trong thôn nếu hàng hóa gì, hoặc ngoài chợ phiên đều cực kỳ tiện lợi! Hơn nữa lạ nhàn rỗi cũng khó quấy rầy sự yên bình của thôn, rốt cuộc thuyền mới !

 

"Thúc, việc hiệu suất cao quá mất! Có một vụ nông nhàn mà đường thế !" Tống Thanh Việt thán phục giơ ngón tay cái lên.

 

Vương Đại Lực cũng vui vẻ: "Thanh Việt t.ử, xem, là thuyền do cùng cha cùng đóng đấy. Về trong thôn chợ phiên, cần vai gánh lưng vác nữa! Trong thôn bốn con trâu đều đóng xe bò, về trong thôn hàng hóa đều thể xe bò bờ sông, đó trực tiếp thuyền đến huyện thành, cực tiện!"

 

"Đại Lực ca, mau dẫn lên thuyền xem thử!"

 

"Đi! Để thuyền lớn của thôn , đóng thuyền thì nhà nào cũng góp sức, cho nên thuyền coi như tài sản chung của cả thôn, mười mấy lận!"

 

Tống Thanh Việt lên thuyền xem thử, quả nhiên giống như Vương Đại Lực !

 

Lên thuyền mới một lát, Lưu Nhị Ngưu gân cổ lên hô to: "Thanh Việt t.ử, Đại Lực ca, Tống đại thúc, về thôn ! Lờ bắt nhiều cá lắm!"

 

Tống đại thúc cùng Vương Đại Lực bọn họ đường đóng thuyền, hai tháng nay cơ hồ ngày nào cũng bờ sông . Sông rộng, dường như bắt mãi hết cá, bọn họ nào cũng bắt cá lớn thả cá nhỏ, hai tháng nay ăn cá thành chuyện thường ngày!

 

Mấy cùng về thôn, Tống Thanh Việt cùng Vương Đại Lực xe bò, Tống đại thúc cùng Lưu Nhị Ngưu bộ. Vương Đại Lực từ khi chân lành , các thúc bá trong thôn đối với những việc cần dùng chân tay giúp nhiều, mới đầu thấy ngại, nhưng cũng toạc chuyện giúp đỡ, dần dần cũng quen.

 

Mấy một đường trò chuyện rôm rả! Chưa đến một canh giờ tới gần cửa thôn. Có đường mới, quả nhiên nhanh hơn hẳn. Gió sớm phất qua, mang đến thở của rừng dâu núi, mang đến mùi khói bếp trong nhà. Sự ấm áp của gia đình đang ở ngay mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong/chuong-492.html.]

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Nàng lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn ở huyện thành Hoài Viễn, hít sâu một , xoay trong thôn. Cách đó xa, cánh cổng rào tre của tiểu viện nhà "kẽo kẹt" mở , một ảnh nho nhỏ chạy như bay ngoài ——

 

"Tỷ tỷ ——"

 

Là Nghiên Khê, Tống Ngật và Tống Dữ cũng chạy ùa .

 

Hốc mắt Tống Thanh Việt nóng lên, dang rộng hai tay, ôm c.h.ặ.t lấy đang lao lòng .

 

Tiểu viện nhà Tống Thanh Việt ở Đào Nguyên thôn, ánh nắng giờ ngọ xuyên qua mành trúc, hắt những bóng nắng loang lổ lên nền đất nhà chính.

 

Tống Thanh Việt Lưu thị kéo xuống bên cạnh, bàn tay ấm áp mà thô ráp của mẫu nhẹ nhàng vuốt ve gò má nàng: "Con bé , ở bên ngoài hai tháng nay mà gầy nhiều thế? Cằm nhọn cả ."

 

"Mẹ, con thế chẳng vẫn khỏe mạnh ." Tống Thanh Việt nắm lấy tay mẫu , "Chỉ là đen chút thôi, tinh thần lắm ạ."

 

Đang chuyện, rèm cửa đông sương phòng vén lên, Vương chưởng quầy bước nhanh . Lão gầy chút ít nhưng tinh thần quắc thước, thấy Tống Thanh Việt, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Việt Việt về ! Mau để vi sư xem nào —— ân, đúng là gầy, nhưng mắt thần, tinh khí thần vẫn còn."

 

Sư nương Vương phu nhân đặt đồ kim chỉ trong tay xuống, đ.á.n.h giá Tống Thanh Việt, ôn nhu : "Ở bên ngoài chắc là chịu ít khổ. Lát nữa sư nương đo kích cỡ cho con, may hai bộ quần áo mới."

 

Tống Thanh Việt trong lòng ấm áp, lượt chào hỏi: "Sư phụ, sư nương." Lại chớp mắt với Thúy Thúy và Nghiên Khê bên cạnh, "Thúy Thúy, Khê Khê, nhớ ?"

 

 

 

 

Loading...