LƯỠNG SINH HOAN - 5

Cập nhật lúc: 2025-09-01 09:36:45
Lượt xem: 2,456

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khổ đến mức chẳng còn phân biệt nổi là mộng, là thật. Trong thời gian dưỡng bệnh tại Thanh Lộc Tự, thường nhớ đến dáng vẻ tiều tụy gầy gò của cô gái trong mộng, liền thuận tay cầu cho nàng một đạo bùa bình an.”

 

Cổ họng nghẹn , nên .

 

“Vậy nên,” cất giọng trêu chọc, “tam công t.ử tặng bùa, cầu , tất cả đều là vì giấc mộng ?”

 

Hắn khẽ vuốt ve lá bùa cũ kỹ trong tay, ngón tay thon dài mang theo hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt.

 

“Vừa đúng… .”

 

“Ta vốn tưởng chỉ là mộng Nam Kha*, cho đến khi tận mắt thấy cô gái trong mộng xuất hiện mặt .”

 

“Nàng như ánh nắng ban mai, hồn nhiên rực rỡ, khác biệt với hình bóng héo úa tàn tạ trong mộng.”

 

(*Mộng Nam Kha: Giấc mộng hư ảo, bắt nguồn từ điển tích “Nam Kha mộng lữ” – chỉ những điều đẽ mà thực.)

 

Tạ Thừa Cảnh dậy, từng bước tiến về phía .

 

“Ta cầu hôn nàng, tuyệt bù đắp tiếc nuối kiếp nào.”

 

Giọng trầm , song mang theo một sự kiên định thể lay chuyển:

 

“Ta và nàng, đều sống trong hiện tại.”

 

Hắn cúi , khẽ đưa tay treo lá bùa nhiễm hương t.h.u.ố.c bên hông .

 

“Nàng – thông minh, kiên cường, thiện lương.”

 

“Cầu hôn nàng, là bởi lòng hướng về nàng, tình cũng chỉ dành cho nàng.”

 

11

 

Từ Kim Ngọc Lâu trở về, mấy ngày liền biểu cứ bám lấy hỏi mãi, rằng rốt cuộc tra điều .

 

Ta đáp:

“Cũng coi như là .”

 

“Thật ?”

 

Biểu tiếp tục truy hỏi:

“Vậy rốt cuộc Tạ Thừa Cảnh sinh con ?”

 

Ta: “...?”

 

Biểu nhíu mày khó hiểu:

“Chẳng mấy hôm tỷ cơm nước vô, chạy khắp nơi điều tra Tạ Thừa Cảnh, là vì sinh ?”

 

Ta: “……”

 

Trước đó, nàng từng hỏi vì điều tra về Tạ Thừa Cảnh.

 

Chuyện trùng sinh vốn quá hoang đường, chỉ thuận miệng bịa cớ cho qua.

 

Chẳng trách Tạ Thừa Cảnh bảo: “Muốn gì, tự đến mà hỏi?”

 

Ta nhắm mắt, tuyệt vọng:

“Biểu , ngươi thật… sạch sẽ quá mức đấy.”

“Làm ơn chừa chút thể diện cho tỷ tỷ nhà ngươi.”

 

Ngày sư phụ đến cũng đúng hôm nhà họ Tạ đưa sính lễ.

 

Từng rương từng rương lụa là châu báu lấp lánh khiến hoa cả mắt.

 

Sư phụ dụi dụi mắt, thuận tay tóm lấy biểu đang nghịch con chim nhạn bằng bạc:

“Phụ ngươi bỏ quan chuyển sang cướp đường ?”

 

Biểu trừng mắt lườm ông:

“Sư phụ bậy gì thế?”

“Đây là sính lễ của A Du tỷ tỷ đó.”

 

Nhà họ Tạ còn đặc biệt tăng thêm ba phần lễ vật so với dự định.

 

Tạ Thừa Cảnh khẽ, điểm ngón tay lên ch.óp mũi :

 

“Không cần đợi c.h.ế.t sớm, nàng vẫn thể sống những ngày an nhàn, tiền, con.”

 

Quả nhiên, cái gì cũng .

 

Phụ vốn định mang kế mẫu cùng đến dự hôn lễ, nhưng ngày xuất phát thương, đành thôi, chỉ gửi lễ vật đến .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luong-sinh-hoan/5.html.]

Xét đến sức khỏe Tạ Thừa Cảnh vốn yếu, nghi lễ trong hôn lễ đều giản lược, cũng chẳng chuyện náo phòng gì.

 

Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ.

 

Nến hồng rực rỡ, ánh sáng ấm áp lan khắp căn phòng.

 

Dưới ánh nến , Tạ Thừa Cảnh trong hỉ phục đỏ thẫm, dung mạo càng thêm như họa.

 

Hắn cong môi, khẽ gọi tên :

 

“A Du.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mọi thức thời lui ngoài.

 

Sau khi uống xong rượu giao bôi, chậm rãi tháo bỏ từng món trang sức đầu .

 

“Tân nương nhập môn, tướng công tự tay cởi mũ phượng.”

“Phải như chim phượng song bay…”

 

Khi đến đây, tay khẽ vuốt qua bùa bình an bên hông , giọng trầm thấp mang theo tia mờ ám:

 

“A Du câu tiếp theo là gì ?”

 

từng trải, nhưng cũng chẳng đến mức từng thấy sách vở.

 

Huống chi đêm ngày thành , di mẫu còn lén tránh biểu mà dúi tay một quyển sách nhỏ.

 

Hai tiểu nhân vật trong sách khiến xem đỏ mặt tim đập.

 

Hắn bỗng nghiêng tới gần, thở ấm nóng phả lên vành tai .

 

Nến đỏ lay động, màn gấm chập chờn, vội vùi mặt tấm chăn thêu long phượng trình tường, thẹn đến chẳng dám .

 

Thế nhưng Tạ Thừa Cảnh chẳng hề ý định buông tha.

 

Chỉ trong khoảnh khắc, chỗ đảo ngược.

 

Bị đè xuống , khẽ bật , tiếng trầm đục mà dễ :

 

“Vi phu thể yếu nhược, phiền nương t.ử vất vả một chút .”

 

Hai lá bùa bình an treo nơi màn giường khẽ đung đưa ngừng.

 

Phải như chim phượng song bay…

 

Quấn quýt bên đến tận lúc đầu gối kề đầu gối, cùng ngủ một giấc bình yên.

 

12

 

Tạ Thừa Cảnh cha mất sớm, một lòng hướng Phật, màng chuyện thế tục.

 

Tạ gia là thế gia trăm năm, tổ tiên đều từng quan lớn, con cháu đời đời áo gấm đai ngọc.

 

Hai vị biểu họ Tạ bên đều thành , cũng đang đảm nhiệm trọng chức trong triều.

 

Trên cần phụng dưỡng cha chồng, cũng bận lòng việc nội phủ.

 

Ngày gả Tạ gia, quả thật sống an nhàn thanh thản.

 

Lần nữa gặp Bùi Yến Thanh là trong một buổi tụ hội đ.á.n.h mã cầu.

 

Hắn mặc một cẩm y màu mực, vóc thẳng tắp, ánh mắt dừng mang theo vẻ mờ tối khó hiểu.

 

Ta chỉ liếc qua một cái, thu hồi ánh .

 

Chủ tiệc chuẩn phần thưởng là một chiếc quạt xương ngọc phỉ thúy cực kỳ tinh xảo, thoạt thấy hợp với phong thái Tạ Thừa Cảnh.

 

“Thích ?”

 

Ta đang mải cây quạt đài cao, thuận miệng đáp lời :

 

“Thích.”

 

Tạ Thừa Cảnh: “…”

 

Lời khỏi miệng, mới phản ứng kịp, lẽ đang hỏi về cây quạt.

 

Hắn vẫn , khoé môi khẽ cong, nụ mang theo chút ghen tuông khó giấu:

 

“Nghe thế t.ử Bùi gia chơi mã cầu xuất chúng, quả nhiên A Du chăm chú đến thế.”

 

Loading...