LƯỠNG SINH HOAN - 4

Cập nhật lúc: 2025-09-01 09:36:27
Lượt xem: 2,539

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky9RfuHjm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rèm xe ngựa mạnh tay vén tung.

 

Bùi Yến Thanh thấy Tạ Thừa Cảnh đang đoan chính bên cạnh , tay cầm sách lật xem, sắc mặt lập tức đại biến.

 

“Thẩm Tri Du, ngươi thật liêm sỉ!”

 

“Giữa thanh thiên bạch nhật, thể cùng nam t.ử cùng một xe?”

 

Khoé môi Tạ Thừa Cảnh khẽ nhếch, hiện lên nụ mỉa mai khó nhận .

 

“Thế t.ử Bùi gia, lời của ngài thật thú vị.”

 

“A Du là vị hôn thê của , cùng chung xe thì ?”

 

“Ngược là ngài đó, chặn xe giữa phố, còn lớn tiếng chỉ trích vị hôn thê của khác…”

 

Ánh mắt Tạ Thừa Cảnh dần lạnh xuống:

 

“Hay là… nên dâng một bản tấu lên bệ hạ, tấu việc Hầu gia dạy con nghiêm?”

 

Ánh của Bùi Yến Thanh như rắn độc thè lưỡi, trườn tới mà rét lạnh.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ta và A Du thanh mai trúc mã, từ nhỏ định , Tạ Thừa Cảnh, ngươi cướp đoạt hôn ước của , ắt sẽ kết cục !”

 

Nét mặt Tạ Thừa Cảnh vẫn hề giảm sút:

 

“Thế t.ử Bùi gia lạ .”

 

“Một cô nương nhà lành, theo đuổi tất trăm , chỉ đến cầu khi ngài lui hôn, thế nào gọi là cướp đoạt?”

 

“Nói cho đúng thì, còn cảm tạ Thế t.ử thành cho đôi mới .”

 

Một câu , như kim đ.â.m mặt, khiến sắc mặt Bùi Yến Thanh lập tức sa sầm.

 

“Nếu ngươi từ giữa chen chân, đời một nữa, nhất định thể—”

 

“Thế t.ử.”

 

Tạ Thừa Cảnh lạnh lùng cắt ngang lời :

 

“Bệ hạ thích những lời bàn về quỷ thần luân hồi. Mong Thế t.ử cẩn lời.”

 

Rèm xe Bùi Yến Thanh siết c.h.ặ.t đến mức nhàu nhúm.

 

Hắn mím môi, ánh mắt mang theo vài phần cầu khẩn.

 

“A Du…”

 

“Chúng … thật sự thể nữa ?”

 

08

 

Gió lạnh ngoài rèm thổi ùa từng đợt, khiến Tạ Thừa Cảnh ho mãi dứt.

 

Ta nhét lò sưởi tay lòng , giật lấy rèm từ tay Bùi Yến Thanh, buông xuống.

 

Mùi tuyết tùng dần dần lan tỏa khắp xe ngựa.

 

Giọng xuyên qua lớp rèm, sót một chữ, truyền thẳng tai Bùi Yến Thanh.

 

Ta :

 

“Bùi Yến Thanh.”

 

“Thật , hôm sinh thần của ngươi, đến.”

 

Hôm là sinh thần của Bùi Yến Thanh, cố ý đến chúc mừng .

 

Phu nhân Bùi gia xưa nay vẫn luôn xem thường xuất của , nhưng nể mặt Hầu gia, chỉ thể buông vài lời mỉa mai nửa nóng nửa lạnh.

 

Thế mà hôm , bà hiếm hoi sai ma ma bên cạnh dẫn tìm Bùi Yến Thanh.

 

Ta theo ma ma, qua từng lầu gác đình đài lộng lẫy,

 

Cuối cùng, thấy Liễu Khinh Khinh trong đình giữa hồ, nở nụ rạng rỡ, nhào lòng Bùi Yến Thanh.

 

Trên tay nàng , chính là lễ vật tốn bao tâm sức để chuẩn cho — một chiếc ngọc bội.

 

Ngọc bội trong tay Liễu Khinh Khinh lắc qua lắc , ánh lên sắc ngọc thanh khiết.

 

Nàng nũng nịu :

 

“Thế t.ử gia, chẳng sợ khiến vị hôn thê đau lòng ?”

 

Bùi Yến Thanh khẽ cúi đầu, nở nụ ôn nhu:

 

“Ta và Thẩm Tri Du cũng chỉ là hôn ước do cha định sẵn mà thôi.”

 

“Khinh Khinh, nàng mới là yêu suốt đời .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luong-sinh-hoan/4.html.]

Liễu Khinh Khinh cố tình thả ngọc bội xuống nước, Bùi Yến Thanh hề tức giận, trái còn nắm tay nàng , cùng đến kho tìm món khác thế.

 

Ma ma vẫn bên cạnh , cúi đầy lễ độ, nhưng ánh mắt rõ ràng mang theo vẻ châm chọc.

 

Ta thất hồn lạc phách rời khỏi Bùi phủ.

 

Quay đầu tòa phủ xa hoa dát vàng đúc ngọc , bỗng nhiên hiểu dụng ý của phu nhân Bùi gia.

 

xem trọng Liễu Khinh Khinh.

 

cũng từng thực sự xem trọng .

 

Kỳ thực, và Bùi Yến Thanh, ngay từ đầu... là chuyện thể .

 

09

 

Về , khi trở về phủ, Bùi Yến Thanh nổi trận lôi đình một phen, còn hạ lệnh cho rút cạn nước hồ.

 

Không rõ đang tìm kiếm thứ gì.

 

Biểu khi tin chỉ khẽ thở dài một tiếng.

 

“Một trời mưa cũng chẳng chạy về nhà, chuyện cũng chẳng gì lạ.”

 

Ta chẳng mấy bận tâm đến việc Bùi Yến Thanh phát điên chuyện gì.

 

Trùng sinh thì , cũng mọc thêm cái đầu mà nghĩ.

 

Người khác cùng đường thì liều mạng nhảy tường.

 

Bùi Yến Thanh?

 

Nhiều lắm thì chỉ xổm ở góc tường chờ thời thôi.

 

Lần hẹn gặp Tạ Thừa Cảnh, vốn định hỏi cho rõ chuyện lá bùa bình an, nhưng Bùi Yến Thanh phá đám, khiến Tạ Thừa Cảnh đó sinh bệnh một trận.

 

Ta cũng ngại mời ngoài thêm nữa.

 

Vậy nên, đành tự âm thầm điều tra.

 

Biểu bảo :

 

“Kim Ngọc Lâu là nơi nắm giữ tin tức lớn nhất trong thành, chỉ cần bạc, gì là thể tra .”

 

Nàng ôm một bọc bạc riêng, vỗ vai trịnh trọng:

 

“Giao cho , tỷ cứ yên tâm.”

 

Ba ngày , cầm lệnh bài do biểu đưa, bước lên tầng ba Kim Ngọc Lâu, đẩy cửa phòng .

 

Bên trong, bày biện trang nhã tinh tế.

 

Ngay mắt, Tạ Thừa Cảnh đang nơi bàn thấp, nhàm chán lật qua lật mấy quân cờ.

 

Nghe động tĩnh, ngẩng đầu .

 

Đôi mắt hoa đào như ẩn chứa xuân thủy , lúc đầy rẫy vẻ trêu chọc.

 

“A Du,”

 

“Nếu tò mò đến thế, tự đến hỏi từ sớm?”

 

Hỏi gì cơ?

 

Hỏi giống Bùi Yến Thanh, cũng là sống từ kiếp ?

 

Hay là hỏi…

 

Ta rút từ tay áo lá bùa bình an mà phương trượng trao, đưa đến tay .

 

“Dám hỏi tam công t.ử,”

 

Ta thẳng mắt , từng chữ rõ ràng:

 

“Vì … mười năm mà cầu lấy lá bùa ?”

 

10

 

Tạ Thừa Cảnh buông quân cờ hàn noãn ngọc trong tay, nghiêng đầu ngoài cửa sổ.

 

“Không rõ bắt đầu từ khi nào, cứ mãi mơ một giấc mộng lặp lặp .”

 

Hắn chậm rãi cất lời:

 

“Trong mộng, một cô nương vì gia tộc mà ép gả cho để xung hỉ. Sau khi c.h.ế.t vì bệnh, nàng sống cả đời tiếng khắc phu.”

 

Tạ Thừa Cảnh đầu , ánh mắt bình thản mà sâu lắng:

 

“Giấc mộng quá đỗi khổ đau.”

 

Loading...