Qua tai truyền đến một giọng phụ nữ trưởng thành: “Đương nhiên . Evelyn, cô cứ chuyện cô .”
Cố Thanh gật đầu: “ nhờ giúp xác định một việc.”
Nói , cô thao tác chuột, gửi ảnh của Ân Vĩnh Triết :
“Anh thể giúp phán đoán xem, trong bức ảnh phẫu thuật thẩm mỹ ?”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Bức ảnh là ảnh thẻ mà bệnh viện yêu cầu mỗi bác sĩ cung cấp.
Và Joyce, là một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ xuất sắc và thẩm quyền mà Cố Thanh quen ở nước ngoài.
Sau một lúc lâu yên lặng bên đầu dây bên , giọng chút xin của Joyce truyền đến: “Xin , Evelyn. Kỹ thuật phẫu thuật thẩm mỹ hiện nay phát triển quá nhanh, thiếu những bác sĩ tay nghề cao, hiệu quả họ vô cùng tự nhiên.”
“Chỉ dựa bức ảnh , thể phẫu thuật thẩm mỹ , cần quan sát trực tiếp, kiểm tra kỹ lưỡng một chi tiết nhỏ khuôn mặt, mới thể đưa phán đoán tương đối chính xác.”
Nghe , Cố Thanh khẽ c.ắ.n môi , chợt nghĩ điều gì đó.
“Vậy thì thế , bác sĩ Joyce.” Cô hỏi: “ sẵn lòng chi tiền lớn để mời , cứ chịu khó qua đây một chuyến, sẽ sắp xếp cho và gặp mặt, đến lúc đó hãy giúp xác nhận kỹ , rốt cuộc phẫu thuật thẩm mỹ . Câu trả lời thực sự quan trọng đối với , mong thể đồng ý yêu cầu của .” Joyce thành khẩn đáp: “Evelyn, cô cứu chồng , lý do gì để từ chối.” Cố Thanh nhẹ: “Vậy thì phiền .”
*
Trong sảnh sân bay, tiếng loa phát thanh vang lên ngừng, giọng nữ dịu dàng phát thông tin chuyến bay bằng nhiều ngôn ngữ.
Cố Thanh ở cửa đón khách, hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi màu be, kết hợp với quần tây đen.
Chiếc áo sơ mi chất liệu lụa cắt may vặn, lụa mềm mại tinh tế nhẹ nhàng áp da thịt cô, tự nhiên rủ xuống theo đường cong cơ thể cô, cổ áo mở, lộ một da thịt trắng nõn, xương quai xanh càng thêm tinh tế ánh lụa.
Lớp trang điểm thanh lịch tinh tế, càng nổi bật khí chất của cô.
Những ngang qua cô khỏi lén , chỉ thấy Cố Thanh ngẩng cằm, đôi mắt lạnh lùng về phía cổng .
Một phụ nữ tóc vàng mắt xanh bước từ bên trong, xung quanh, rõ ràng là đang tìm .
Cố Thanh bước lên hai bước, vẫy tay với cô , :
“Joyce, bên .”
Joyce thấy cô, chạy đến ôm lấy Cố Thanh, và thực hiện nghi thức hôn má: “Evelyn, lâu gặp, cô xinh hơn !”
Sống ở nước ngoài vài năm, Cố Thanh quen với cách chào hỏi nhiệt tình của bạn bè quốc tế.
Cô đáp bằng một cử chỉ lịch sự, tươi: “Cảm ơn. Chào mừng đến.”
Nhìn quanh một lượt, Cố Thanh : “Ở đây đông , chúng lên xe chuyện.”
Chiếc xe chạy định đường lớn rộng rãi, cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua nhanh như những trang chiếu.
Joyce mở lời hỏi Cố Thanh : “Evelyn, cho về tình hình cơ bản của mà cô phán đoán xem phẫu thuật thẩm mỹ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-co-thanh-luc-canh-viem/chuong-248-benh-nhan-dac-biet.html.]
“Anh nghề gì? cần rõ những điều , mới thể tìm cách tiếp cận , từ đó phán đoán phẫu thuật thẩm mỹ .”
Cố Thanh gật đầu, suy nghĩ một lát : “Hắn là một bác sĩ tâm lý thuộc bệnh viện của , bình thường ít , hành sự cũng cẩn thận.”
Joyce cau mày: “Bác sĩ tâm lý… những nghề nghiệp tính cảnh giác tâm lý mạnh như , khó tiếp cận.”
Trong xe im lặng, lát , Cố Thanh khẽ : “Có lẽ, thế nào .”
Hai , trong đôi mắt trong suốt và sáng ngời của Cố Thanh toát lên sự tự tin, Joyce ban đầu cô với ánh mắt nghi hoặc, đó, cô hiểu .
Cô gật đầu, : “Evelyn, xin hãy tin , sẽ cô thất vọng.”
Cố Thanh đáp bằng một nụ , sang dặn tài xế:
“Quay đầu, đến bệnh viện.”
*
Bệnh viện Evelyn Vĩnh Đức.
Phòng trị liệu tâm lý.
Ân Vĩnh Triết vỗ vai một bệnh nhân nam, giọng dịu dàng: “Sau khi về nhà, hãy cố gắng duy trì thói quen sinh hoạt điều độ. Ngủ sớm dậy sớm mỗi ngày, giấc ngủ đầy đủ sẽ giúp trạng thái tinh thần của định hơn. Nếu buổi tối khó ngủ, đừng tự gây áp lực cho bản , thể thử nhạc thư giãn, hoặc ngâm trong bồn nước nóng để thư giãn cơ thể và tâm trí.”
Hắn thêm: “Và, đừng luôn tự nhốt một , hãy trò chuyện nhiều hơn với gia đình, bạn bè. Nếu gặp chuyện khiến cảm thấy khó chịu, đừng giữ trong lòng, nhất định .”
Bệnh nhân nam với quầng thâm mắt xanh xao, cúi gập , ơn : “Cảm ơn , bác sĩ Ân.”
Ân Vĩnh Triết mỉm , tiễn rời . Bóng dáng bệnh nhân nam biến mất cánh cửa, nét mặt cũng theo đó ấn nút dừng .
Khóe miệng cong lên nhanh ch.óng biến mất, ánh mắt ôn hòa cũng trở nên lãnh đạm như băng, một chút ấm áp, một chút cảm xúc, dường như sự dịu dàng đó chỉ là một chiếc mặt nạ thể tháo xuống bất cứ lúc nào.
Ân Vĩnh Triết nâng cốc nước lên, nhấp một ngụm cất cao giọng gọi: “Người tiếp theo.”
Vừa dứt lời, cánh cửa từ từ đẩy . Chỉ thấy một phụ nữ nước ngoài tóc vàng mắt xanh bước từ cửa, cô nắm c.h.ặ.t góc áo, mặt tái nhợt, trông bồn chồn lo lắng. Ân Vĩnh Triết cô , mỉm nhẹ: “Cô gái, xin hỏi cô tên là gì?”
Joyce ngước mắt , chạm mắt, ánh mắt cô liền né tránh tứ phía, nhưng phần lớn là vẻ sợ hãi cố ý ngụy trang.
“T- tên là Kerry.” Giọng cô mang âm điệu nước ngoài, khàn, như thể xong.
Ân Vĩnh Triết gật đầu, giơ tay hiệu: “Cô Kerry, chúng xuống chuyện từ từ.”
“Vâng.” Joyce , dùng khóe mắt lén lút quan sát biểu cảm và đường nét khuôn mặt của .
Từ bức ảnh mà Evelyn gửi cho cô , thể phát hiện điều gì.
Bây giờ đối mặt trực tiếp với thì khác …