LỤC THIẾU, VỢ ANH LÀ BÁC SĨ THIÊN TÀI - CỐ THANH + LỤC CẢNH VIÊM - Chương 165: Sẽ không làm bà thất vọng
Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:08:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gật đầu, khẳng định: "Đương nhiên . Bác gái, những bệnh nhân cháu điều trị ở nước ngoài đây, tình trạng còn nghiêm trọng hơn Cảnh Viêm nhiều."
"Nếu đây vì sự cản trở của Cố Thanh, cháu sớm phẫu thuật cho Cảnh Viêm , bây giờ chắc chắn đang trong quá trình hồi phục."
Nghe xong, Phu nhân Lục còn sự mâu thuẫn như lúc đầu nữa, bà chỉ lo lắng hỏi: " bác thể ép Cảnh Viêm , thế nào để nó chấp nhận điều trị của cháu đây?"
Từ Nhã lấy một gói t.h.u.ố.c chuẩn sẵn trong túi xách, đưa cho bà: "Thuốc thể khiến tạm thời hôn mê, nhưng sẽ gây bất kỳ ảnh hưởng nào đến cơ thể."
"Bác gái, nếu bác tin cháu, hãy tìm cách cho Cảnh Viêm uống gói t.h.u.ố.c . Phần còn , cứ để cháu lo."
Phu nhân Lục chằm chằm gói t.h.u.ố.c trong tay, lâu , bà nắm c.h.ặ.t lấy nó như thể hạ quyết tâm.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chỉ cần thể khiến Cảnh Viêm nhanh ch.óng khỏe , chỉ cần thể khiến nó rõ bộ mặt thật của Cố Thanh, bà thể bất cứ điều gì.
Bà hỏi: "Bác cần khi nào?"
Từ Nhã suy nghĩ vài giây, trả lời: "Ngày , lúc đó cháu sẽ báo cho bác."
Còn hai ngày , cô còn chuyện khác .
Phu nhân Lục đồng ý dứt khoát như , Từ Nhã càng chắc chắn rằng bà còn hài lòng với cô con dâu Cố Thanh nữa. Vậy thì đó, dù cô gì nữa, chỉ cần thể chữa khỏi cho Cảnh Viêm, Từ Nhã tin rằng Phu nhân Lục sẽ so đo với cô.
Nghĩ đến đây, Từ Nhã kìm nén nụ môi, với bà: "Bác gái, bác cứ yên tâm, đừng buồn nữa. Cháu tin rằng đợi đến khi đôi chân của Cảnh Viêm hồi phục, sẽ còn bao che cho Cố Thanh một cách bất chấp đúng sai nữa. Cũng muộn , cháu xin phép phiền bác nữa."
Phu nhân Lục đón nhận lời an ủi , dặn dì giúp việc tiễn cô.
Từ Nhã lên xe, tài xế qua gương chiếu hậu, cung kính hỏi: "Cô chủ, về nhà về bệnh viện ạ?"
Từ Nhã lắc đầu, đầy ẩn ý: "Đến nhà hàng Ba Li."
Nhà hàng Ba Li là nơi cô và Cố Nhược hẹn từ .
Tài xế nhận lệnh, vô lăng đổi hướng.
Từ Nhã gọi điện cho Cố Nhược, hai thỏa thuận , để tránh lén, trong cuộc gọi đều do Từ Nhã mở lời .
Bên bắt máy, Từ Nhã liền : "Có việc cần dặn dò cô, gặp ở chỗ cũ."
Cố Nhược đáp một câu "Vâng" hai kết thúc cuộc gọi. Mings Court.
Cố Nhược Từ Nhã gặp cô chắc chắn là nhiệm vụ cần giao, nên chậm trễ chút nào, quần áo xong liền nhanh ch.óng xuống lầu.
Dưới lầu, dì Trương đang lau chùi cột nhà tinh xảo, thấy tiếng giày cao gót lanh canh, bà lặng lẽ trốn cây cột.
Mãi đến khi Cố Nhược bước ngoài, bà mới dùng điện thoại bàn gọi cho Cố Thanh.
Cố Thanh nhấc máy, dì Trương vội vàng : "Phu nhân, cô hai Cố ngoài , trông vẻ vội vàng lắm ạ."
Nghe , Cố Thanh nhướng mày.
Xem cuối cùng cũng nhịn mà bắt đầu hành động . Cô dịu giọng : "Cháu , dì Trương, dì vất vả ."
Sau vài ngày tiếp xúc, dì Trương nhận cô Cố Nhược .
Bà hỏi: "Phu nhân, cháu cần dì theo xem ạ?"
Cố Thanh khẽ mím môi: "Không cần dì Trương, dì cứ giả vờ như gì, án binh bất động là ."
Dì Trương là bụng, nhưng việc theo dõi thì bà .
Hơn nữa Cố Nhược bây giờ tiến bộ, để tránh "rút dây động rừng", chuyện chuyên môn vẫn nên giao cho chuyên nghiệp là an tâm nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-co-thanh-luc-canh-viem/chuong-165-se-khong-lam-ba-that-vong.html.]
Nghe Cố Thanh , dì Trương đành gật đầu, .
Nhà hàng Ba Li, góc hành lang khuất nhất. Từ Nhã đến , đợi lâu, Cố Nhược đến.
Đối diện với thần tượng của , Cố Nhược quan tâm một cách chân thành: "Chị Nhã Nhã, vết thương của chị lành ạ? Còn đau ?"
Từ Nhã thẳng mục đích, nhưng rằng giữ hình tượng mặt Cố Nhược.
Cô trả lời với giọng điệu nhẹ nhàng: "Sau khi khâu thì đau lắm nữa, cắt chỉ xong là gần như hồi phục thôi."
Cố Nhược gật đầu: "Vậy thì , thật em đến thăm chị, nhưng hiện tại em đang ở chỗ Cố Thanh, tiện hành động."
Từ Nhã nhân cơ hội hỏi: "Hai hôm nay cô ở đó, thái độ của Cảnh Viêm với cô thế nào? Có nghi ngờ gì cô ?"
Cố Nhược suy nghĩ một lát, lắc đầu: "Chắc là nghi ngờ gì, luôn lạnh nhạt."
Từ Nhã hỏi: "Vậy nhắc đến khi nào Cố Thanh về ?"
Cố Nhược vẫn lắc đầu, giọng chút bực bội: "Anh về nhà chỉ vài câu với dì Trương, thèm em lấy một cái, ăn cơm xong là phòng. bộ dạng thì Cố Thanh chắc là về sớm ."
Từ Nhã khẽ nhếch mày, khẩy: "Dù thì cô về khi nào cũng còn quan trọng nữa."
Giọng cô nhỏ, Cố Nhược rõ, thắc mắc: "Chị Nhã Nhã, chị gì cơ?" "Không gì."
Từ Nhã , : "Cố Nhược, một việc chị cần cô ."
Cố Nhược thấy việc, thẳng lưng lên: "Chị Nhã Nhã, chị ạ."
Nếu Từ Nhã dặn hành động thiếu suy nghĩ, cô sớm nhịn mà trả thù Cố Thanh .
Thấy cô tích cực như , trong lòng Từ Nhã đắc ý , xem chuyện đang tiến triển suôn sẻ, chỉ còn thiếu bước quan trọng nhất nữa thôi.
Cô lấy một gói t.h.u.ố.c bọc bằng giấy trắng từ túi xách, với Cố Nhược: "Tối nay khi Lục Cảnh Viêm về, cô tìm cơ hội hòa gói t.h.u.ố.c nước cho uống."
Cố Nhược nhận lấy, tò mò hỏi: "Chị Nhã Nhã, t.h.u.ố.c là t.h.u.ố.c gì ạ?"
Khóe môi Từ Nhã cong lên, khẽ đáp: "Thuốc k.í.c.h d.ụ.c."
Trong mắt Cố Nhược thoáng qua sự kinh ngạc, ngờ Từ Nhã si tình Lục Cảnh Viêm đến mức .
Từ Nhã đương nhiên thấy cảm xúc trong mắt cô, cô ngẩng cằm, giọng điệu kiêu ngạo: "Chị , thứ gì chị để mắt tới, chị sẽ từ thủ đoạn nào để ."
Mặc dù Cố Nhược hiểu, tại cô cố chấp với một tàn tật hai chân. Từ Nhã là thần tượng mà cô yêu thích bấy nhiêu năm, cô chỉ thể cố gắng hết sức để giúp cô thực hiện tâm nguyện. Cố Nhược gật đầu mạnh mẽ, hứa với cô: "Chị Nhã Nhã, chị yên tâm, em nhất định sẽ chị thất vọng."
Cô ngừng , hỏi: "Sau khi Lục Cảnh Viêm uống t.h.u.ố.c , em còn cần gì nữa ạ?"
Từ Nhã lắc đầu: "Cô chỉ cần liên lạc kịp thời với chị là , những việc khác, cô cần quản."
Cố Nhược gật đầu: "Vâng, em hiểu ." Dặn dò xong, Từ Nhã chuyện thêm với cô, bèn : "Cô về , đừng ở ngoài lâu quá, kẻo nghi ngờ."
Cố Nhược nghi ngờ gì, dậy vẫy tay với cô: "Vâng, chị Nhã Nhã, em đây."
Bờ bên đại dương.
Điện thoại di động của Cố Thanh nhận một bức ảnh.
Hai trong bức ảnh, chính là Cố Nhược và Từ Nhã.
Thám t.ử A: 【Cô Cố, cô hai Cố và cô Từ gặp ở nhà hàng Ba Li, cô Từ còn đưa cho cô hai Cố một thứ, trông vẻ như là một gói t.h.u.ố.c.】