LỤC THIẾU, VỢ ANH LÀ BÁC SĨ THIÊN TÀI - CỐ THANH + LỤC CẢNH VIÊM - Chương 101: Một chiếc nhẫn

Cập nhật lúc: 2026-01-09 11:34:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng bao lâu , chiếc xe dừng cửa.

Trợ lý dìu Lục Cảnh Viêm lên xe lăn, vòng định đẩy . tay mới đưa , thấy tự a lăn bánh xe lao nhanh về phía .

Không thấy bóng dáng Cố Thanh ở đại sảnh, Lục Cảnh Viêm thang máy lên tầng hai. Cửa phòng đóng, lăn xe trực tiếp .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Cố Thanh đang ghế việc sách, tiếng động liền cửa: "Cảnh Viêm, hôm nay về sớm thế?"

Cô tỏ cực kỳ bình thản, dường như từng chuyện gì xảy .

Nếu thấy chiếc hộp đặt bên cạnh tay cô, Lục Cảnh Viêm thậm chí còn tưởng rằng cuộc điện thoại Hình Việt gọi tới chỉ là ảo giác.

Lục Cảnh Viêm nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, ánh mắt lộ một tia căng thẳng.

Cho dù Cố Thanh thích , cũng giữa hai bất kỳ hiểu lầm nào.

Anh Cố Thanh mở chiếc hộp đó xem , càng giải thích với cô thế nào về hai món đồ đột nhiên xuất hiện .

Im lặng một lát, Lục Cảnh Viêm khẽ hỏi: "Hình Việt, tới ?"

Anh nhả từng chữ một, tốc độ cực chậm, gần như mỗi khi thốt một chữ đều quan sát sắc mặt Cố Thanh.

Nhìn thấy ánh mắt phần chột của , Cố Thanh mỉm , đáp: "Ừm."

Lục Cảnh Viêm vội vàng hỏi: "Vậy ?"

Anh chỉ sợ Hình Việt ăn suy nghĩ, những điều nên mặt Cố Thanh. Hỏi xong câu , mới phát hiện phản ứng quá.

Lục Cảnh Viêm mím môi, ánh mắt lảng tránh ngó xung quanh, nhất quyết dám thẳng mắt Cố Thanh. Hiếm khi thấy dáng vẻ căng thẳng chột của , đôi mắt long lanh ý của Cố Thanh thoáng ẩn hiện nét tinh nghịch. Cô chống cằm, chậm rãi : "Thì cũng chẳng gì."

Lục Cảnh Viêm thở phào nhẹ nhõm, thì ngay đó cô thong thả bổ sung: "Có điều để một món đồ, bảo là của ."

Yết hầu Lục Cảnh Viêm thắt , trong đôi mắt sâu thẳm thoáng qua vẻ hoảng loạn rõ rệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-co-thanh-luc-canh-viem/chuong-101-mot-chiec-nhan.html.]

Cố Thanh giả vờ như thấy, cầm chiếc hộp bàn mở , đến mặt xổm xuống.

"Lục Cảnh Viêm, ngờ nha, cũng lúc lãng mạn thế ?" Cố Thanh lấy chiếc nhẫn bên trong , vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng : " cần phiền phức , tặng quà gì thì cứ tự tay đưa cho em là . Như em sẽ vui hơn nhiều."

Lục Cảnh Viêm sững sờ trong chốc lát, lập tức nhận hiểu lầm điều gì đó: "Thực ..."

"Em thích, cảm ơn , Cảnh Viêm." Cố Thanh ngắt lời , cúi đầu chăm chú ngắm nghía chiếc nhẫn:

"Trên chiếc nhẫn kim cương khắc một đóa tường vi ? Đẹp thật đấy."

tít cả mắt. Lục Cảnh Viêm vốn định giải thích, bỗng chốc im bặt.

Anh thực sự nỡ dập tắt nụ rạng rỡ của cô, hy vọng cô cứ mãi vui vẻ như .

Thấy gì, Cố Thanh nhướng mày, đặt chiếc nhẫn tay , chìa tay : "Anh đeo cho em ."

Lục Cảnh Viêm chiếc nhẫn trong tay, thể từ chối, đành ngượng ngập xỏ nó ngón tay cô.

Chiếc nhẫn chạm đầu ngón tay, Cố Thanh đột nhiên rụt tay : "Không đúng , Lục Cảnh Viêm. Sao em thấy chiếc nhẫn hình như rộng thì ?"

Lục Cảnh Viêm cứng đờ , vẻ mặt thẫn thờ, đầu óc trong khoảnh khắc đó trống rỗng.

Đây là đầu tiên cảm giác chột đến thế, giống như một đứa trẻ chuyện sai trái lưng lớn, luống cuống sợ hãi.

"Ơ kìa?"

Như thể phát hiện chuyện gì tày trời lắm, Cố Thanh cầm lấy chiếc nhẫn: "Anh xem, mặt trong chiếc nhẫn hình như khắc cái gì đó."

Cô đưa mặt trong chiếc nhẫn mắt Lục Cảnh Viêm:

"Anh xem, là một chữ cái 'E'."

"Thế ý gì?" Cố Thanh chằm chằm mắt , chiều hạch sách hỏi tội: "Lục Cảnh Viêm, trong tên của em chữ cái ."

 

Loading...