Luật Sư Trẻ Có Tài "Bắt Gian" - Vào một ngày đẹp trời, khi Di Di đã đến đây được hơn 1 tháng~

Cập nhật lúc: 2024-12-21 16:01:24
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

- Di Di, tôi mời cô đi ăn trưa, được không?

Lý Thường Nhu hoa tâm mắt nhìn cô chớp chớp. Anh thật sự hy vọng mình có thể có được cô, Di Di là một phụ nữ tốt! 3 Năm anh quen biết cô, anh có thể khẳng định điều đó.

- Anh trả tiền chứ? Tôi được phép gọi món tùy ý chứ? Tôi sẽ không mời anh đi ăn lại được chứ?

Di Di ngoác miệng liếng loắng, Thư ký Lý rất tốt, cô biết. Vì vậy, không ngại ngùng hỏi anh như người bạn thân thiết. Pizza mà người đưa hàng gửi đến vào hôm sau cô đã bỏ tủ lạnh, buổi tối không cần lo rồi!

Anh phì cười rồi gật đầu đồng ý, sẽ nhanh thôi, sắp trưa rồi! Yeah! Anh phải tìm cách ghi điểm trước mặt cô!

Hai người cười nói dẫn đến một đám nhân viên trêu chọc. Tận văn phòng, anh mới trở lại bàn làm việc, nụ cười vẫn nở trên môi. Ngắm nhìn cô tận lúc bước vào phòng giám đốc.

...

Cốc...Cốc...

Cô đẩy cửa bước vào, hai con người ân ái trái tim bay bổng khắp nơi làm cô suy nghĩ, liệu có nên đi ra?

-Vào đi!

Giọng hắn vang lên, cô hít một hơi, cúi người bước vào văn phòng làm việc toàn màu trắng! Thật chói mắt! Hắn và Di Di sở thích thật giống nhau hoặc có lẽ...Di Di cố tình làm vậy?

- Ô...Thư....Thư ký Di...

Nguyễn Nhạc như con thỏ kinh hách, đôi mắt tròn vo như con cá chép sợ sệt nhìn cô. Thật là...cô có làm gì cô ta sao? No no!! T_T

- Bộ sưu tập thời trang Thu 2016! Tôi lui trước...

-Nhạc Nhạc, nàng ra trước đi, ta cần bàn công việc, trưa chúng ta sẽ đi ăn chứ?

Hắn nói với nàng (Ng Nhạc), cô ta cũng thoát ra từ lồng ngực hắn, thẹn thùng bước đi uốn éo mông....lép! Thật....hài hước đi!? Haha, Di Di cười thầm trong đầu.

Cô vẫn duy trì tư thế đứng cung kính chờ hắn nói.

Cô thật sai lầm rồi, hắn nhanh chóng vòng qua người cô, đè cô xuống bàn làm việc màu đen.

Bắt đầu hôn hít, tất nhiên, Di Di chẳng lý do gì nhịn cả, nhẹ nhàng dùng lực vừa đủ đấm 'nhẹ nhàng' vào ức hắn, haha, chiếm tiện nghi bà đây? Không có đâu!

Hự! Hắn đau đớn ôm bụng nhìn cô khó hiểu.

- Chúng ta đã kết thúc. Anh sẽ bị bắt vì tội quấy rối tình dục!

Nói rồi cô xoay người rời đi, cô biết lực rất 'nhẹ', chậc, chiêu này lúc nào cũng tốt cả!

Di Di...cô...thật thú vị haha....Vị thư ký nào đó nhìn tất cả và cười lên sung sướng! Yeah! Cô ấy rất cá tính đó nha! Anh thích em... (sorry, nhưng chị ấy sẽ k thích anh đâu! Why??? Em là tác giả! Anh chỉ là nam phụ thôi!)

Đẩy cửa, trước mặt là khuôn mặt tươi cười của Lý Thường Nhu, cô đoán hắn đã thấy hết, cô nở nụ cười....lãng xẹt! Liếc mắt tiến về bàn làm việc.

- 11:48, thư ký Lý buổi ăn trưa lúc 12:00 anh nhớ chứ? Chúng ta chuẩn bị nào?

Anh mỉm cười nhìn cô, 12p... nhanh chóng sắp xếp lại file, nhìn đồng hồ trên tay và đếm! Nhanh thôi....

Bữa trưa của cô ở nhà hàng 'Mimosa'

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/luat-su-tre-co-tai-bat-gian/vao-mot-ngay-dep-troi-khi-di-di-da-den-day-duoc-hon-1-thang.html.]

Sau khi gọi khá nhiều món, cô quay sang nhìn Lý Thường Nhu, ách...anh ngậm miệng lại đi! Tôi thật sự lo sinh vật bé nhỏ như ruồi or muỗi sẽ bị anh đớp như một con ếch xanh đấy!

-Cảm ơn.

Cô phục vụ xinh đẹp bước đi, không quên gửi tặng nụ hôn gió cho Lý Thường Nhu, khiến cô buồn cười...một cách tự nhiên.'

-Hey, anh được phái nữ quan tâm ha?

-Tất nhiên, Lý Thường Nhu tôi anh tuấn tiêu sái, đẹp trai lai láng, phong tình vạn chủng, có tài có sắc....chính là bạch mã hoàng tử trong truyền thuyết đấy nha!

-Ha...h...a

Anh nhìn cô nàng nào đó đang đánh vần tiếng cười, đôi môi nhếch lên...làm ơn, anh chỉ là hài hước thôi mà? Chẳng lẽ hơi lố? (Yes, cũ lắm r)

.....

-Ơ...Di Di kìa?

Hắn nhìn theo hướng Nhạc Nhạc chỉ. Chỉ thấy cô đang vui vẻ với Lý Thường Nhu...mỗi cỗ lửa vô hình nảy lên lồng ngực.

Khó chịu kéo Nhạc Nhạc ngồi một bên bàn của cô, hừ...Lý Thường Nhu! Cậu giỏi lắm!

- Cho tôi từng đó thôi.

Nguyễn Nhạc gọi món, ngạc nhiên nhìn Thượng Cung Thiên ánh mắt nảy lửa nhìn chằm chằm bàn của Di hồ ly tinh. Cô khó chịu, nói nhỏ nhẹ, ánh mắt uất ức nhìn hắn mong kéo lại được sự chú ý.

Một bữa ăm trưa...Di Di ăn rất ngon, cô ăn sạch số thức ăn cô gọi như một phép lịch sự. Ah, buổi đi ăn sẽ tốt hơn nếu ánh mắt của boss rời đi khỏi mặt cô, trời ạ, cô không hề cướp Lý Thường Nhu khỏi tay boss đâu! Không hề! (Xl vì độ ảo tưởng!)

Cô là vậy. Hắn rất khó chịu, hắn cũng không biết được, thứ đồ chơi yêu thích của hắn bị người khách nhắm đến, cảm giác đó không hề vui vẻ!

Lý Thường Nhu vẫn rất vui vẻ,không hề bị ảnh hưởng gì. Tất cả anh đều tập trung vào cô, cô ăn rất nhanh như hổ báo nhưng lại không mất đi vẻ lịch sự, chứng tỏ cô được giáo dục tốt, lễ phép.

Miếng thịt bò bị Nguyễn Nhạc dằn vặt, âm thanh va chạm ken két biểu lộ sự khiố chịu của chủ nhân. Cô.không.hề.thích.!' Ôi...tại sao? Con nhỏ đó lại được hắn để tâm rồi? Nó chỉ là hồ ly tinh mà thôi!

....

- Tôi đưa em về công ty....được chứ?

Anh lịch lãm mở cửa xe cho cô.

-Tất nhiên, tôi không muốn đi bộ...

Cô chuẩn bị bước lên xe, bàn tay to lớn quen thuộc đã kéo cô vào lòng, mùi hương này...là Boss?

-Xin lỗi...Thư ký Di phải đi cùng tôi, Nhạc Nhạc nhờ thư ký Lý chở về nhà cô ấy.. bye!

Hắn xách cô à không chính xác là lôi cô xềnh xệch như một con gà điên!

Mẹ kiếp...ở ngoài đường...nữ tính...amen....

'Rầm' cánh cửa xe nặng nề đóng lại. Cô nhíu mày biểu tình khó chịu cực điểm.

- Di Di...Tôi nghĩ, em nên quay lại làm tình nhân của tôi!

Hắn tuyên bố, trong đầu cô liền nghĩ đến 1 tỷ! Chết tiệt! Hắn muốn đòi lại? Khôngggg!!!!!

Loading...