Ngọc Tảo Tiền dắt theo con Nhân Diện Cẩu thong thả bước . Con ch.ó tiếng , khuôn mặt nó là một gã trung niên đeo kính với vẻ mặt vô cùng bỉ ổi. Nó dẫn đường, ngớt lời tâng bốc, nịnh hót Ngọc Tảo Tiền.
Khuôn mặt Ngọc Tảo Tiền lạnh lùng như băng sương, mụ liếc nó : "Nếu ngươi tìm thấy kẻ đó, sẽ g.i.ế.c ngươi ngay lập tức."
"Xin ngài đừng lo lắng, chỉ cần còn ở Ma Đô thì thể thoát khỏi cảm quan của . Việc đối với dễ như trở bàn tay ." Nhân Diện Cẩu đắc ý đáp.
Ngay đó, nó cúi đầu xuống hít hà khắp nơi, đột nhiên thốt lên: "Sao thể như ?"
"Có gì kỳ lạ ?" Ngọc Tảo Tiền hỏi.
" ngửi thấy một mùi hương đặc biệt, mùi giống thường, nhưng vô cùng kỳ lạ. Cảm giác... dường như ngon miệng." Nhân Diện Cẩu .
"Ồ, cảm giác đó là thế nào?" Ngọc Tảo Tiền tò mò.
"Đó là mùi vị chỉ ở những huyết mạch cực kỳ tôn quý. Mùi hương , mới chỉ cảm nhận một đại nhân Abe no Seimei. Thế nhưng, nó còn tôn quý hơn huyết mạch của ngài Seimei nhiều." Nhân Diện Cẩu giải thích.
"Vậy ? Mau đưa đến đó." Ngọc Tảo Tiền lộ rõ vẻ phấn khích.
Nhân Diện Cẩu lắc lư cái đầu qua , đột nhiên mắt nó sáng lên: "Tuyệt quá, tìm thấy !"
Cứ như , nó dẫn Ngọc Tảo Tiền sâu trong một khu phế tích đổ nát.
"Chính là chỗ , sai ." Nhân Diện Cẩu khẳng định.
"Thật sự vất vả cho ngươi , nên ban thưởng cho ngươi cái gì đây?" Ngọc Tảo Tiền nhẹ nhàng hỏi.
"Nếu thể, hy vọng trở thành sủng nam của đại nhân Ngọc Tảo Tiền." Nhân Diện Cẩu run rẩy vì xúc động.
"Không thành vấn đề." Ngọc Tảo Tiền mỉm , nhưng bàn tay ngọc ngà của mụ vung . Con Nhân Diện Cẩu kịp thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ngã gục trong vũng m.á.u, biến thành một đống thịt ch.ó vụn.
Ngọc Tảo Tiền ghét bỏ phẩy tay một cái, cái xác mặt lập tức biến mất. Mụ về phía đống phế tích đằng xa, mỉm : "Ra , ngươi phát hiện , hà tất trốn tránh."
Từ trong đống đổ nát, lấm lem bùn đất chui ngoài, ánh mắt đầy cảnh giác mụ: "Bà gì?"
"Ngươi chính là Lương Phàm?" Ngọc Tảo Tiền hỏi .
"Chính là ." đáp.
"Hèn gì nó huyết mạch của ngươi tôn quý. Ta cứ ngỡ là huyết mạch của loại yêu quái nào đó, ngờ là huyết mạch của Thiên Tôn." Ngọc Tảo Tiền nheo mắt, ánh mắt tràn đầy sự tham lam.
"Có gì lạ ? Nếu chỉ là một bình thường, cũng sẽ đuổi theo buông như ." .
"Nói cũng đúng." Ngọc Tảo Tiền , khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành thoáng hiện lên một tia dịu dàng, mụ khẽ : " ngươi đừng lo, sẽ bảo vệ ngươi."
"Bảo vệ ? Chẳng bà đang nhận lệnh đến bắt ?" lạnh lùng chất vấn.
"Chỉ là một tên nhân loại, cho dù thực lực mạnh đến cũng đừng hòng lệnh cho ." Ngọc Tảo Tiền khinh khỉnh , đầy trìu mến: "Yên tâm , sẽ giao ngươi cho . Ta sẽ đưa ngươi về Phù Tang, dù mạnh đến mấy đuổi sang Phù Tang cũng dễ dàng như ."
"Đưa về Phù Tang để một bà hưởng dụng ? Bà tưởng là thằng ngốc chắc?" thẳng mụ.
"Hì hì, ngươi vẫn thông minh đấy chứ." Ngọc Tảo Tiền chậm rãi tiến gần. Khi đối diện với mụ, chỉ cảm thấy đại não tê rần, cả đờ đẫn.
Quá !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-961-thien-ha-de-nhat-my-nhan.html.]
Mặc dù hồ tiên đều , cũng từng thấy một hồ tiên tuyệt mỹ như Tô Hương Chi. so với Ngọc Tảo Tiền, tất cả đều chẳng là gì cả.
Đây là một đàn bà mỹ, dung nhan tuyệt thế chỉ thể thấy trong những giấc mộng ngọt ngào nhất. Một vẻ đầu thiên hạ, đủ để khiến bất kỳ đàn ông nào cũng điên cuồng, mất trí!
đần mặt mụ, nhúc nhích.
Ngọc Tảo Tiền bước đến mặt , bàn tay ngọc ngà vuốt ve mặt : "Nếu thực sự ăn thịt, ngươi chọn nuốt chửng, chọn ăn nào?"
Mụ hé mở làn môi đỏ mọng. Nhìn cảnh tượng đó, run rẩy, trong lòng trào dâng một luồng xung động mãnh liệt.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ngay khoảnh khắc đó, thốt : "Dù bà ăn thịt cũng cam lòng, nguyện vì bà mà c.h.ế.t!"
"Ta là ngươi yêu mà." Ngọc Tảo Tiền khẽ ôm lấy . ngay giây tiếp theo, sắc mặt mụ đột ngột biến đổi, bởi vì thanh Yêu đao Muramasa từ lúc nào kề sát lên cổ mụ.
"Sức mạnh của bà đúng là lớn, nhưng Muramasa cũng là thần binh tuyệt thế. Một đao hạ xuống, bà lẽ c.h.ế.t, nhưng chắc chắn sẽ trọng thương khó mà tưởng tượng nổi. Lúc đó, kẻ thù của bà sẽ ùa tới xé xác bà ngay lập tức."
Sắc mặt Ngọc Tảo Tiền nhanh ch.óng lấy vẻ bình tĩnh, mụ vẫn vuốt ve mặt , giọng si mê: "Ngươi hà tất ? Thực hại ngươi."
"Ngươi mang huyết mạch Thiên Tôn, thành tựu tương lai thể đong đếm. Thân phận đó đủ tư cách để xứng với . Ta sẽ gả cho ngươi, trở thành phu nhân của ngươi."
"Ta sẽ sinh cho ngươi những đứa con tôn quý, để gia tộc chúng truyền thừa mãi mãi..."
Mụ mê hoặc . Trong phút chốc, như chìm đắm trong một giấc mộng huy hoàng.
Trên Trích Tinh Lâu hùng vĩ, và Ngọc Tảo Tiền bên , mụ khoác bộ hỷ phục, ánh mắt tràn đầy vẻ dịu hiền.
Thế nhưng giấc mộng đẽ tan biến nhanh, bởi vì lưỡi đao Muramasa cứa da cổ Ngọc Tảo Tiền.
"Ngươi quả thực thương hoa tiếc ngọc chút nào!" Ngọc Tảo Tiền thở dài, ánh mắt đầy vẻ u sầu, đáng thương.
lạnh: " Trụ Vương, chiêu của bà vô dụng với !"
Ngọc Tảo Tiền , ánh mắt trở nên lạnh thấu xương: "Ngươi nên nhắc đến cái tên Trụ Vương mặt !"
"Xem truyền thuyết sai. Cửu Vĩ Yêu Hồ Ngọc Tảo Tiền của Phù Tang chính là Đát Kỷ năm xưa loạn nhà Thương, khiến thiên hạ đại loạn. là một yêu nghiệt tuyệt thế." mỉm .
"Ngươi thực sự nghĩ rằng một thể loạn thiên hạ ?" Ngọc Tảo Tiền u uẩn hỏi.
" chỉ rằng, nhan sắc của bà quả thực chút xao lòng." thừa nhận.
"Vậy ngươi chìm đắm đó luôn ?" Ngọc Tảo Tiền phả một luồng thở thơm mát khiến hồn phách như bay mất.
Ngọc Tảo Tiền, một mỹ nhân tuyệt thế thực thụ! Cả đời thấy vô mỹ nữ, nhưng một ai bì kịp mụ!
lạnh một tiếng, đột nhiên : "Hay là để kể cho bà một câu chuyện."
"Được thôi." Ngọc Tảo Tiền đáp.
" từng gặp một đàn bà sắc nước hương trời, vóc dáng cực , tính tình dịu dàng, hiền thục với chồng. Quả thực là một mỹ nhân tuyệt thế. Không chỉ , cô còn màng tiền bạc, danh lợi, nhất mực chung tình với chồng."
"Chưa hết, quan trọng nhất là cô sở hữu gia sản hàng vạn tỷ, chuyện đều sẵn sàng theo ý chồng."
Nghe đến đó, Ngọc Tảo Tiền hỏi: "Rồi nữa?"
"Rồi ?" gằn, thanh Muramasa để một vệt thương chiếc cổ trắng ngần của mụ: " tất cả những thứ đó thì liên quan gì đến chứ? Chung quy cũng là đồ của kẻ khác. Thứ đến mấy mà của thì cũng chẳng gì đáng tiếc!"