Đó là một đàn ông gương mặt đầy phong sương, trông chừng hơn bốn mươi tuổi, dáng vẻ vô cùng chật vật. Sau khi bước lên xe, ông ngừng lời cảm ơn chúng .
tỏ bình thản, : "Đều là sống sót cả, cần khách sáo."
"Thật sự vô cùng cảm ơn , nếu chắc chắn mất mạng ." Người đàn ông với vẻ đắng chát.
"Rốt cuộc xảy chuyện gì?" ông hỏi.
Người đàn ông định mở miệng, đột nhiên về phía , hét lên với Trần Khắc Hãn: "Dừng xe! Ngàn vạn đừng tiếp nữa, đằng là quỷ thôi."
"Cái gì? Có chuyện đó ?" Trần Khắc Hãn sững sờ, sắc mặt biến đổi thất thường.
"Cậu lẽ , khu Tô Châu - Hàng Châu nguy hiểm nhất chính là đoạn nửa . Nửa đoạn đầu phong cảnh tú lệ, nhưng nửa đoạn chẳng khác nào quỷ vực." Người đàn ông kinh hãi .
"Có khoa trương quá ?" nhíu mày, cảm thấy lạ lẫm.
"Cậu , vùng Tô Hàng cảnh thật, nhưng ở đây nhiều lệ quỷ. Đó vẫn là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là những con lệ quỷ mạnh đến mức như thần ma ."
"Lần gặp một con, nó thật sự thể hô phong hoán vũ (gọi gió bảo mưa) luôn đấy." Người đàn ông kể.
"Sao như ?" nhíu mày, nhanh ch.óng lấy một tấm bản đồ. Đây chính là tấm bản đồ Tô Hàng thu thập từ một nhà dân.
chỉ bản đồ : "Liệu chúng thể đường vòng để tránh tai họa ?"
"E là dễ như ." Người đàn ông lắc đầu, : "Ở Tô Hàng nhiều lệ quỷ hùng mạnh như thần ma, ngàn vạn đừng đụng độ chúng, nếu chẳng ai cứu nổi ."
"Vậy ông thoát bằng cách nào?" hỏi.
Người đàn ông do dự một chút, lắc đầu nhưng lời nào.
cũng lười tra hỏi ông , bèn lệnh cho Trần Khắc Hãn tiếp tục lên đường.
Chiếc xe buýt tiếp tục tiến về phía , trong xe khôi phục vẻ yên tĩnh. nhắm hờ mắt, tận hưởng sự bình lặng ngắn ngủi .
Không qua bao lâu, Trần Khắc Hãn đột nhiên phanh xe .
"Chuyện gì thế?" nhíu mày hỏi.
Trần Khắc Hãn lắp bắp: "Phía ... phía rắn."
"Có rắn thì ?" nhắm mắt, thiếu kiên nhẫn đáp: "Cứ nghiến qua là ."
"Con rắn ... to quá." Trần Khắc Hãn run rẩy.
"Quá to?" sững , nhịn hỏi: "To cỡ nào?"
"Rất lớn, vô cùng lớn." Trần Khắc Hãn đáp.
trực tiếp bước xuống xe. Khi thấy cảnh tượng mắt, khỏi kinh thán: " là một con rắn khổng lồ thật."
Những khác cũng lượt xuống xe. Khi họ thấy cảnh tượng đó, ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
Ngay tại thành phố mặt chúng , một con Thanh Xà khổng lồ đang vắt ngang. Thân hình nó to lớn khôn cùng, xa đến mấy cũng thấy điểm cuối. Chiều rộng của rắn lên tới hàng trăm mét, nó giống như một con cự thú cổ đại đang phục giữa Tô Hàng.
Nó chặn lối duy nhất của chúng .
Cả thành phố con Thanh Xà khổng lồ chia đôi. Phía còn đường để tiếp nữa.
"Giờ đây?" thở dài, về phía : "Con Thanh Xà chắn hết lối , chúng e là qua ."
"Sao con rắn to đến mức ?" Liễu Linh Nhi hỏi.
Bạch Tuyết : "Con rắn dường như là Xà Tiên, tu thành tiên . Nếu , lẽ để em hỏi bà xem ."
"Vậy em ." .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-845-thanh-xa.html.]
Thế là Bạch Tuyết hóa thành một con hồ ly trắng nhỏ, cứ thế tung tăng chạy vọt về phía .
Thân hình nhỏ bé của nó tương phản với rắn khổng lồ. Chỉ một cái thôi cũng đủ cảm nhận một sự chấn động thốt nên lời.
Bạch Tuyết nhảy nhót rắn một lúc lâu trở . Cô phấn khích : "Chồng ơi, em hỏi rõ ."
"Ồ, em xem nào." xoa trán cô .
"Bà tên là Tiểu Thanh, là một dì đấy." Bạch Tuyết hào hứng kể.
Nghe lời cô , khẽ mỉm : "Tiểu Thanh, đúng là một cái tên quen thuộc."
Liễu Linh Nhi thì lắp bắp: "Chẳng lẽ là... Tiểu Thanh đó?"
Sắc mặt biến đổi, Bạch Tuyết hỏi: "Thật sự tên bà là Tiểu Thanh?"
" , dì bảo đang đợi một chị tên là Bạch Tố Trinh." Bạch Tuyết đáp.
"Thôi xong , xong thật ." nới lỏng tay, thả Bạch Tuyết sang một bên, lẩm bẩm: "Hóa là bà , thì phiền phức lớn ."
Ai mà ngờ con Thanh Xà chắn đường chính là Tiểu Thanh trong truyền thuyết.
Đây là tồn tại cùng cấp bậc với Bạch Tố Trinh, là nhân vật trong thần thoại.
"Dì Tiểu Thanh chuyện dễ mà." Bạch Tuyết .
"Vậy em nghĩ cách , để chúng qua. Bà chặn hết đường của chúng ." .
"Chuyện ... em cũng hết cách." Bạch Tuyết bất lực.
Sắc mặt Trần Khắc Hãn đại biến: "Tiểu Thanh? Chính là con rắn cùng Bạch Tố Trinh đại chiến 'Thủy mạn Kim Sơn' trong thần thoại ? Đó là thần ma thứ thiệt, đại yêu thể hô phong hoán vũ đấy!"
"Không ngờ ở Tô Hàng tồn tại như thế ." thở dài, vẻ mặt chút khó coi.
Nếu kẻ chặn đường là Bạch Tố Trinh thì còn đỡ. Bởi Bạch Tố Trinh tính tình ôn hòa, chắc chắn sẽ cho chúng qua. đây là Tiểu Thanh.
Một xà yêu tính tình hung hãn, hỉ nộ vô thường.
Dù tại bà chặn đường, nhưng hiện tại, chúng cũng chẳng cách nào.
Chiếc xe buýt dừng rắn, về phía với vẻ đầy bất lực.
"Bạch Tuyết, em xem chúng nên gì bây giờ?" hỏi.
"Để em hỏi nữa." Bạch Tuyết .
Thế là cô nhảy nhót chạy , nhanh đó với khuôn mặt hoảng hốt: "Dì Tiểu Thanh cho chúng qua. Dì bảo trừ khi vượt qua thử thách, nếu bất cứ ai cũng rời khỏi Tô Hàng."
"Sao thế?" sững , thở dài: "Vậy rốt cuộc thử thách đó là gì?"
"Em cũng rõ." Bạch Tuyết lắc đầu: "Muốn chấp nhận thử thách, chúng cần đến chỗ đầu rắn."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Hết cách ." thở dài bất lực: "Chỉ còn cách tới đó thôi."
Thế là chúng lái xe buýt chạy dọc theo rắn, hướng về phía đầu rắn.
Khi đến chỗ đầu rắn, sững sờ ngay lập tức. Bởi vì xung quanh đầu rắn đang tụ tập nhiều . Tất cả họ đều là những rời khỏi Tô Hàng.
Nhìn qua cũng đến vài trăm . Những đang bàn tán xôn xao, vẻ mặt ai nấy đều vô cùng chán nản.
Không chỉ , còn thấy một cái đầu rắn khổng lồ. Cái đầu rắn cao bằng tòa nhà năm tầng, cứ thế há to miệng, bất động như đá.
tiến gần hỏi thăm mới , rời khỏi Tô Hàng thì buộc vượt qua thử thách của Thanh Xà. Mà chấp nhận thử thách thì bên trong miệng con rắn đó.
Nghĩ đến đây, nhanh ch.óng hạ quyết tâm, dẫn theo Liễu Linh Nhi và những khác bước thẳng trong miệng rắn.