lườm cô nàng một cái, mắng: "Đây đồ để ăn, mà là dùng để đối phó với cương thi đấy."
"Con gà trống mà đối phó cương thi ? Chẳng thà để em ăn luôn cho ." Con hồ ly nhỏ ngoe nguẩy cái đuôi, ánh mắt đầy vẻ phấn khích.
"Chuyện lạ lắm ?" liếc cô nàng, giải thích: "Có con gà trống lớn , đối phó với đám Bạch Cương và Hắc Cương thông thường là chuyện dễ dàng."
"Ồ, hai loại cương thi đó sợ gà lắm ạ?" Bạch Tuyết hỏi .
"Dĩ nhiên." gật đầu : "Cương thi âm khí nuôi dưỡng sẽ biến thành Bạch Cương (cương thi trắng), Bạch Cương qua vài năm nữa sẽ biến thành Hắc Cương (cương thi đen), màu lông của chúng cũng tương ứng như . Bạch Cương hành động chậm chạp, dễ đối phó, chúng cực kỳ sợ ánh nắng, sợ lửa, sợ nước, sợ gà và sợ cả ch.ó. Hắc Cương cũng tương tự như thế."
"Lúc nãy quan sát , cương thi xung quanh đây đều là Bạch Cương hoặc Hắc Cương, một con gà trống lớn thể giúp chúng chút trở ngại." khẳng định.
"Oa, chồng , thật là bác học quá ." Bạch Tuyết nịnh nọt.
"Cha cô chắc chắn từng dạy cô , chỉ là cô lười biếng chịu thôi." bóc trần.
"Có chuyện đó ?" Con hồ ly nhỏ , biểu cảm đầy tinh nghịch.
ôm con gà trống dọc đường, đám cương thi xung quanh quả nhiên dám ló đầu , mặc cho Bạch Tuyết ngang ngược nhảy nhót nắp quan tài của chúng.
"Đem con gà về , dọc đường cấm ăn vụng đấy." xoa đầu con hồ ly nhỏ dặn dò.
Rất nhanh đó, Bạch Tuyết rời , còn tiếp tục tiến về phía .
Không gian xung quanh ngày càng âm u, đúng lúc , chợt thấy một bóng đen đang liên tục nhảy vọt qua các tòa nhà cao tầng. Nhìn thấy cảnh đó, vội vàng nấp sang một bên, sắc mặt biến đổi.
"Khiêu Thi (cương thi nhảy), rắc rối đây." nhíu mày.
Khiêu Thi là cấp bậc cả Hắc Cương, nổi danh với thể đồng da sắt, tu vi càng cao thể càng rắn chắc. Chúng hành động linh hoạt, nhảy lên nóc nhà, trèo lên ngọn cây, nhảy vọt như bay; bắt đầu sợ lửa phàm, thậm chí sợ cả ánh nắng.
Loại cương thi cực kỳ khó nhằn, buộc vạn phần cẩn trọng.
Trên tòa nhà cao tầng, một bóng liên tục nhảy qua nhảy với tốc độ cực nhanh, khiến kịp trở tay. Trong tình cảnh đó, liên tục ẩn nấp để tránh sự tìm kiếm của nó.
đúng lúc , đột nhiên thấy một tiếng hét t.h.ả.m thiết. thấy con Khiêu Thi bắt một phụ nữ lên sân thượng ngoạm c.h.ặ.t lấy cổ cô . Người phụ nữ kêu lên một tiếng bỏ mạng ngay tay nó.
Lúc mới phát hiện, hình con Khiêu Thi mềm mại hơn nhiều, điều đó chứng tỏ nó mạnh.
"Nên sớm rời khỏi đây thì hơn." thầm nghĩ, lách định về.
đúng lúc đó, thấy một tiếng gầm thấp, một bóng đen đuổi sát theo .
khựng , hình lướt thật nhanh nhắm mắt, trực tiếp sử dụng một tấm Ẩn Thân Phù.
Giây tiếp theo, biến mất. con Khiêu Thi vẫn nhanh chậm bám theo, điều khiến nhận gì đó . Xem nó ghi nhớ mùi vị của , Ẩn Thân Phù vô dụng với nó.
"Đã thì..." vung tay lên, ba tấm bùa chú dùng một quét ngang về phía .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Lá bùa rơi trúng con Khiêu Thi, ngay lập tức khiến nó bốc cháy. Tuy nhiên, dù nó rống lên đau đớn nhưng vẫn điên cuồng lao về phía .
"C.h.ế.t tiệt, quên mất là loại sợ thủy hỏa." chán nản lắc đầu, nắm c.h.ặ.t trường kiếm, trực tiếp c.h.é.m mạnh nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-823-khieu-thi.html.]
Vẫn là cảm giác c.h.é.m sắt thép, điều khiến cánh tay tê rần, khó chịu thốt nên lời.
"Hơi khó giải quyết đây." cau mày, đưa tay . Lần thứ dùng Thiên Hỏa Phù mà là một loại bùa khác tên là Kim Quang Chú.
Cơ thể bao bọc trong một luồng kim quang. Con Khiêu Thi đưa hai tay vồ nhưng chạm mà đập trúng luồng kim quang, khiến nó mờ ít. Tuy , vẫn tỏ bình tĩnh.
vung tay, ném một xấp bùa chú cực mạnh liên tiếp rơi xuống. Những lá bùa nổ tung khiến nó gào thét t.h.ả.m thiết, thể nhầy nhụa những vết thương. tranh thủ đ.â.m một kiếm tới, nhưng nhát kiếm chỉ đ.â.m xuyên qua xác nó, càng khiến nó nổi điên hơn.
Nó quăng một trảo trúng , lạnh, khép hờ mắt . Giây , một cú đ.ấ.m của giáng xuống, nện nặng nề lên con Khiêu Thi.
Huyết mạch Thiên Nhân thức tỉnh, của bây giờ còn yếu đuối như . Cú đ.ấ.m khiến tiếng thét của nó càng thêm thê lương, bởi trong khoảnh khắc đó, hội tụ một tia linh khí nắm đ.ấ.m. Dù chỉ là một tia nhưng cũng đủ khiến con Khiêu Thi chịu nổi.
Dù , nó dường như cực kỳ thèm khát huyết mạch Thiên Nhân . Nó trân trân hung hãn định ngoạm lấy .
" hứng thú lãng phí thời gian với ngươi." đưa tay , trực tiếp tát một cái thật mạnh mặt nó.
Con Khiêu Thi bay văng ngoài. Lúc , đưa tay vuốt dọc lưỡi kiếm. Máu chảy tràn kiếm, một nhát kiếm chứa đựng m.á.u Thiên Nhân uy lực vô song. Khi nhát kiếm hạ xuống, con Khiêu Thi rú lên một tiếng tắt thở .
lạnh, thu trường kiếm, quanh đột ngột : "Ra đây ."
Ngay lập tức, một tiếng vỗ tay vang lên, một đàn ông bước .
"Người em, giỏi thật đấy, ngờ g.i.ế.c c.h.ế.t một con Khiêu Thi dễ dàng như ."
"Anh cứ bám theo suốt, mục đích gì?" đàn ông đó hỏi.
" chỉ hợp tác một chút thôi, dù chúng đều rời khỏi Đô Thành mà." Người đàn ông .
"Ồ, hợp tác? Hợp tác thế nào?" , thần sắc bình thản.
Người đàn ông : "Chúng đến đây một tháng . Nghĩ đủ cách nhưng vẫn thể rời khỏi đây, chỉ đành kẹt ."
"Cho đến giờ, chúng tổn thất t.h.ả.m trọng, nếu thì sẽ mãi mãi kẹt đây thôi."
"Anh kế hoạch gì?" hỏi.
"Kế hoạch của cần sự giúp đỡ của ." Hắn mỉm .
"Được." gật đầu, vẻ mặt hờ hững.
"Đi theo , đưa gặp đồng đội của ."
gật đầu theo đến một dãy nhà lầu. Tại đây, gặp đồng đội của . Đội ngũ hiện chỉ còn năm , trong đó một cô gái dáng cao ráo.
"Đội trưởng, dắt ai về đây thế?" Cô gái hỏi.
"Lần mang về một cao thủ, chúng cứu ." Người đàn ông hớn hở.
"Cao thủ? Nhìn qua chỉ là một bình thường, cao thủ cái nỗi gì." Cô gái liếc một cái đầy khinh khỉnh: " khuyên đừng đến đây vướng chân vướng tay, chúng vốn sống sót gian nan ."
"Cô cái gì ?" Đội trưởng nghiêm mặt, chỉ tay : "Vị là đại cao thủ đấy, một g.i.ế.c c.h.ế.t cả một con Khiêu Thi."