Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 820: Tìm thấy Mã lão sư

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:24:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUnRgQp8Gr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ồ, lẽ cô là Hạ Vũ Hà bên hồ Đại Minh năm nào ?" bất ngờ lạnh hỏi.

 

"Phải, chính là Hạ Vũ Hà đây." Người phụ nữ kích động đáp.

 

"Ta ghét nhất là Hạ Vũ Hà, cáo từ." lạnh lùng .

 

Ngay khi định tiếp tục bước , phụ nữ vội vã gọi giật : "Công t.ử, xin dừng bước, lời với ."

 

"Cô coi là thằng ngốc chắc?" chẳng buồn ngoảnh đầu : "Ta sớm , mỗi đều ba ngọn đèn dầu, một ngọn đỉnh đầu, hai ngọn còn ở hai bên vai. Đó gọi là dương hỏa của con . Đi đêm mà ai gọi tên thì tuyệt đối đầu , nếu đầu đèn tắt mất, hồn phách sẽ quỷ bắt ngay."

 

"Vì , nếu đầu , e là sẽ xong đời luôn đúng ?"

 

"Công t.ử ?" Người phụ nữ nức nở: "Thiếp thể hại công t.ử , tình kiếp của , chỉ cùng trọn đời bên ."

 

"Ồ, ? vì cô trông quá, ." nhạt trêu chọc.

 

"Công t.ử đừng đùa nữa, vốn xinh mà." Người phụ nữ thanh minh.

 

"Ta ghét , càng đầu." dứt khoát bước tiếp về phía .

 

Người phụ nữ dậm chân, ánh mắt bi thương phẫn nộ : "Nếu công t.ử cần , chỉ còn cách tự sát, hy vọng kiếp thể tái ngộ."

 

Nói xong, ả nhảy thẳng xuống cầu, kèm theo một tiếng "ùm" vang dội của vật nặng rơi xuống nước.

 

vẫn hề đầu: "Đừng diễn trò đó nữa, ba cái chiêu trò đối với chẳng tác dụng gì ."

 

cứ thế lừng lững bước , cảnh vật xung quanh bỗng chốc đổi ch.óng mặt, mang cảm giác chấn động từng . lúc , bên tai vang lên giọng của bà nội: "Cháu trai, cháu khỏe ?"

 

"Cháu vẫn khỏe." đáp lời mà ngoảnh : "Nghe thấy giọng thực sự vui. Chỉ tiếc, tất cả đều là giả."

 

"Cháu ơi, bà đau quá, mau đến bà một cái . Mau đầu cháu." Giọng của bà đầy vẻ đau đớn khiến cả run lên, gương mặt cũng hiện rõ sự khổ sở.

 

"Con thực sự gặp bà, chỉ tiếc kiếp chúng thể gặp ." thở dài.

 

tiếp tục tiến bước, con đường chân đột nhiên nứt toác . vẫn chút do dự mà bước tiếp. Không gian xung quanh bỗng biến thành một biển lửa ngùn ngụt, trong lửa vang lên những tiếng gào thét t.h.ả.m thiết, khiến cảm giác như đang giữa địa ngục.

 

chỉ liếc mắt một cái vẫn thẳng. Những bóng , những âm thanh xuất hiện phía lưng ngày một nhiều hơn.

 

"Vô ích thôi, lòng như sắt đá, thể lay chuyển." lạnh lùng tuyên bố.

 

Sau lưng chợt vang lên một giọng phẫn uất: "Ngươi thật là kẻ sắt đá vô tình."

 

"Chỉ dựa ngươi mà đòi loạn tâm trí ?" thẳng về phía , thần sắc dửng dưng: "Ngươi cũng chỉ lừa mấy kẻ đáng thương thôi. Tất cả chỉ là ảo giác. Miễn là đầu, ngươi chẳng cả."

 

"Ngươi tò mò xem trông như thế nào ?" Giọng phụ nữ vang lên.

 

"Không hứng thú." đáp.

 

"Thật là thể hiểu nổi." Người phụ nữ thở dài đầy bất lực: "Nếu thì ngươi thắng ."

 

Vừa dứt lời, bộ ảo ảnh xung quanh tan biến, bước chân khỏi phạm vi cây cầu. đầu gian phía , khẽ : "Chẳng qua cũng chỉ là trăng nước, hoa trong gương."

 

lúc đó, từng đồng tiền Ác Linh đột ngột xuất hiện bay lượn quanh . Bóng dáng phụ nữ hiện nơi đầu cầu, vẫn bộ đồ trắng, tay cầm chiếc ô giấy: "Đây là phần thưởng của ngươi."

 

gật đầu, gọi Liễu Linh Nhi và : "Đi thôi, cứ hiên ngang mà bước qua."

 

Liễu Linh Nhi và tới chỗ gặp bất cứ trở ngại nào. Xem khi vượt qua thử thách, trong thời gian ngắn, những khác qua sẽ kích hoạt thử thách để lấy tiền nữa. Đây lẽ là quy tắc để tránh việc tiết lộ kinh nghiệm cho họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-820-tim-thay-ma-lao-su.html.]

 

Nhóm Liễu Linh Nhi vây quanh , kể những gì trải qua.

 

"Nếu đầu thì sẽ thế nào?" Liễu Linh Nhi tò mò hỏi.

 

"Cũng chẳng cả, cùng lắm là đ.á.n.h với ả một trận." đáp.

 

"Thế thì cũng thường thôi." Liễu Linh Nhi nhún vai.

 

"Đó là đối với , còn nếu là các cô, e là bỏ mạng ở trển ." nghiêm giọng.

 

"Nguy hiểm đến thế ?" Cô sửng sốt.

 

"Cái giá của việc đầu đôi khi vô cùng t.h.ả.m khốc. Ở Linh giới , sự tò mò là thứ gây c.h.ế.t nhất."

 

Trần Khắc Hãn với ánh mắt nể phục: "Dù mất sức mạnh nhưng vẫn lợi hại như . Chúng quả thực ."

 

"Không , trải qua nhiều sẽ quen." khiêm tốn.

 

" thì chẳng mong những trải nghiệm như ." Trần Khắc Hãn lắc đầu.

 

" cũng ."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

 

Không khí bỗng chốc trầm xuống. Chúng qua hàng loạt cửa hiệu san sát . phóng tầm mắt tìm kiếm bóng dáng quán lẩu. lúc , điện thoại của Mã lão sư gọi tới.

 

"Sao thế?" hỏi.

 

"Cậu mau đến cứu ! Không đến nhanh là sắp biến thành món lẩu đây !" Mã lão sư hét lên t.h.ả.m thiết.

 

"Được , cho cái địa chỉ chính xác ."

 

Mã lão sư vội vàng địa chỉ. Chúng theo chỉ dẫn và cuối cùng cũng thấy một quán lẩu. Tấm biển ghi: "Lẩu Xuyên Vị Chính Tông", trang trí theo phong cách cổ điển.

 

Khi chúng bước , vài phục vụ tiến tới. Mặt họ trắng bệch, cơ thể cứng đờ, chúng hỏi: "Quý khách, chào mừng đến với quán lẩu."

 

" đến đây tìm ." .

 

"Ở đây ngài cần tìm, nhưng ngài ăn." Tên phục vụ đáp trả đầy ẩn ý.

 

"Được." thản nhiên bước trong và cảnh tượng hiện khiến dám tin mắt .

 

Khách khứa ở đây đều thường. Có kẻ ăn lẩu để đất cát chảy từ , kẻ cổ đứt gần lìa mà vẫn ăn như chuyện gì. Tóm , chẳng ai ở đây giống con cả, một cái là thấy rợn tóc gáy.

 

vẫn tỏ bình tĩnh, xuống gọi món.

 

"Thịt ở đây bán thế nào?" hỏi.

 

"Ngài dùng thịt c.h.ế.t thịt sống?" Tên phục vụ hỏi .

 

"Thịt sống."

 

"Được, mời quý khách theo xem hàng." Hắn mỉm quái dị.

 

theo chân tên phục vụ gian bếp . Vừa bước , thấy một trói c.h.ặ.t như đòn bánh tét. Không ai khác chính là Mã lão sư. Vừa thấy , mừng rỡ hét lên: "Cuối cùng cũng đến cứu !"

 

"Cứu ? ý định đó , đến đây để ăn thịt mà." phất tay, chỉ Mã lão sư : " thích ăn óc nhất. Trước tiên cứ c.h.ặ.t đ.ầ.u cho ."

 

"Không vấn đề gì." Tên phục vụ đáp cầm lấy con d.a.o.

Loading...