"Không ngờ sơ suất đến mức dính bẫy mà chẳng hề ." thở dài một tiếng, bất lực : "Hiện giờ còn cách nào khác, đành tạm thời ở đây thôi."
Thế là chúng tiếp tục sinh sống tại nơi . Sự bình yên và hài hòa ở đây dù khiến vô cùng kinh ngạc, nhưng thừa nhận rằng cuộc sống trôi qua khá dễ chịu.
Viện trưởng thỉnh thoảng xuất hiện để giảng bài cho chúng , rằng chúng là một gia đình yêu thương . Cô khẳng định Viện tâm thần là nơi an tuyệt đối, thể bảo vệ mạng sống cho tất cả .
Phải công nhận rằng lời lẽ của cô sức lôi cuốn, nhưng chỉ khinh bỉ gạt . Nếu thực sự là yêu thương thì Linh giới biến thành cái bộ dạng . Hiện tại, và quỷ trong Linh giới đang tàn sát lẫn , và chính con cũng đang cấu xé để tồn tại. Trong một thế giới tàn khốc như , chuyện gì cũng thể xảy .
Tuy nhiên, nhiều ảnh hưởng bởi những lời đường mật đó, đối xử với trở nên hòa nhã hơn hẳn. chỉ lạnh lùng ngoài quan sát, xem rốt cuộc bọn họ đang âm mưu trò trống gì.
Những trong Viện tâm thần vẫn đang sống một cuộc đời an . Mọi chuyện dường như đang tiến triển theo chiều hướng , nhưng lòng ngày càng bất an. Không khó chịu vì thấy họ lười biếng, thảnh thơi. Một môi trường an vốn dĩ sẽ khiến con nới lỏng cảnh giác. khi nếm trải quá nhiều cái c.h.ế.t, hiểu sâu sắc rằng chuyện viễn cảnh viển vông đó bao giờ đơn giản như .
Sự tồn tại của Viện tâm thần chắc chắn là mục đích khác, nếu thì chẳng nhiều chuyện kỳ quái xảy đến thế.
Cuộc sống tĩnh lặng vẫn tiếp diễn. Sinh hoạt trong viện thực khá đơn điệu, hằng ngày ngoài ăn và ngủ thì chỉ viện trưởng giảng bài, hoặc lang thang vô định trong khuôn viên.
khắp các ngõ ngách của Viện tâm thần và phát hiện các tòa kiến trúc đều những vết m.á.u mờ nhạt. Chắc chắn nơi từng xảy một sự việc vô cùng kinh hoàng.
Liễu Linh Nhi thì dường như thích nghi với cuộc sống , cô với : "Lương Phàm, em thấy ở đây , là chúng cứ cùng sống ở đây ."
" hứng thú đó," lạnh lùng đáp.
" chúng rời , đúng ?" Liễu Linh Nhi , chân thành : "Hay là chúng ở đây, sinh con đẻ cái, xây dựng một cuộc sống của riêng . Chúng thể tránh xa rắc rối, cần quan tâm bên ngoài thế nào nữa. Cứ thế bình an mà sống hết đời !"
Nhìn ánh mắt đầy hy vọng của Liễu Linh Nhi, lắc đầu, bất lực : "Nếu sự thật đúng là như thì cũng là chuyện . chuyện đơn giản thế ."
"Anh vẫn nghi ngờ Viện tâm thần vấn đề ? theo em thấy thì thứ đều bình thường. Là đa nghi quá thôi," Liễu Linh Nhi càu nhàu.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Nếu nơi gì bất thường, tại ai thể rời ? Tại bước chân ngoài là lập tức hôn mê?" lạnh lùng vặn hỏi.
Liễu Linh Nhi khựng , lý nhí đáp: "Biết ác ý?"
"Nực , thể ác ý chứ." lạnh, khinh bỉ : "Hắn chắc chắn mục đích riêng của ."
" hiện tại trong viện ai c.h.ế.t cả, đều đang sống khỏe mạnh đó thôi," Liễu Linh Nhi phản bác.
"Có lẽ, đang mưu tính một sự hy sinh lớn hơn," trầm giọng.
Liễu Linh Nhi và một trận cãi vã nảy lửa ai đường nấy. Cô bỏ , còn thì bước trong Viện tâm thần với lòng đầy phiền muộn. Cho đến thời điểm hiện tại, thứ ở đây đều diễn bình thường đến mức tìm một kẽ hở nào để nghi ngờ. Mà chính cái sự "quá bình thường" là điểm đáng ngờ nhất. Dù đây cũng là một viện tâm thần cơ mà.
Đang bước ngoài trời với gương mặt đầy suy tư, đột nhiên thấy một bóng lảo đảo chạy ngang qua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-800-bi-mat-cua-vien-tam-than.html.]
"Ai đó!" liếc kẻ mặt, nhưng vội vã bỏ chạy.
hét lên một câu bắt dừng , nào ngờ tốc độ của càng nhanh hơn. Nhận điều chẳng lành, lập tức đuổi theo . Rất nhanh, bắt kịp và đè nghiến xuống đất. mắng: "Chạy cái gì? Muốn c.h.ế.t ?"
"Đừng g.i.ế.c ! Cầu xin đừng g.i.ế.c !"
Đó là một đàn ông mặc áo ba lỗ màu đỏ, mặt mũi lấm lem, đầy vẻ kinh hãi. Hắn run rẩy: "Chỉ cần g.i.ế.c , sẽ cho một bí mật động trời về cái Viện tâm thần ."
"Ồ, ?" nheo mắt, đạp một chân lên n.g.ự.c , giọng lạnh băng: "Nói , ở đây bí mật gì? Nếu câu trả lời thỏa đáng, kết cục thế nào tự hiểu lấy."
" , ngay, ơn đừng g.i.ế.c ." Người đàn ông vội vã gào lên: "Các mau rời khỏi đây . Nếu còn ở , tất cả sẽ c.h.ế.t, một ai thoát ."
" nếu ngoài, chúng sẽ hôn mê," .
"Dù cũng còn hơn là ở đây." Người đàn ông kinh hãi , hạ thấp giọng: "Những ở đây, cuối cùng đều sẽ c.h.ế.t t.h.ả.m, t.h.ả.m khốc đến mức thể tưởng tượng nổi."
"Tại ?" hỏi.
" cũng rõ, nhưng cứ cách một thời gian đưa lò mổ," đàn ông đáp.
"Lò mổ? Đó là nơi nào?" ngạc nhiên hỏi.
"Lò mổ chính là nơi bọn chúng dùng để g.i.ế.c . Ngày nào cũng đưa đó g.i.ế.c c.h.ế.t," trả lời.
sững sờ. Không ngờ trong Viện tâm thần tồn tại một nơi như . vẫn thắc mắc: " khắp nơi trong viện , gì cái lò mổ nào."
"Sao !" Người đàn ông chỉ tay về phía lưng, hét lên: "Phía bức tường chính là lò mổ. Chỉ là nó ngụy trang kín đáo, bình thường ai lui tới cả. Nơi đó nhiều canh gác nghiêm ngặt, cũng vất vả lắm mới trốn đấy."
Nói xong, một cái dặn dò: "Tóm , cẩn thận. Bất cứ ai bước lò mổ đó đều sẽ xẻ thịt nhanh, mất tích một cách bí ẩn."
Hắn dứt lời liền lập tức bỏ chạy. Sau khi khuất, gương mặt trở nên vô cùng lạnh lẽo.
"Quả nhiên là vấn đề, nhưng thế cũng ." lạnh một tiếng, ẩn bóng tối.
lúc , thấy một nhóm đàn ông mặc đồ đen đang đuổi tới.
"Đuổi theo! Thằng đó chắc chắn chạy xa !" " thế, bắt lấy nó, g.i.ế.c tha!" "Không để nó tiết lộ tin tức ngoài!" "Bằng giá g.i.ế.c nó!"
Đám đó đằng đằng sát khí lao . Không bao lâu , một kẻ mặt mũi bầm dập bọn chúng lôi xề xệch. Không một ai đang lặng lẽ bám theo đám áo đen đó.
Đám áo đen tới một bức tường, loay hoay bấm một cơ quan bí mật. Bức tường đột nhiên tự động tách , bọn chúng sâu bên trong một bức tường cao ngất.
ngờ Viện tâm thần "động thiên" khác, liền âm thầm theo trong.