Viện tâm thần, còn gọi là Nhà điều dưỡng 2. Nơi từng là một địa điểm tuyệt vời để tịnh dưỡng, cảnh sắc vốn dĩ sơn thủy hữu tình, thu hút nhiều đến nghỉ ngơi.
Thế nhưng từ bao giờ, cả khu điều dưỡng bỗng chốc biến thành viện tâm thần. Có vẻ như một vị khách mời mà đến xâm nhập đây, biến cả nơi thành một vùng đất kinh hoàng.
Dù là ban ngày, tuyệt nhiên vẫn một ai dám bén mảng tới. Nơi khiến khiếp sợ khôn cùng, kiêng dè e ngại.
Đứng cổng viện tâm thần, chúng do dự một lát cuối cùng vẫn quyết định lái xe xông thẳng trong. Ngay khi chúng lọt , cánh cổng lớn phía tự động đóng sầm .
Lòng trĩu nặng, rằng bước một thế giới đầy rẫy những điều phi lý.
Liễu Linh Nhi run rẩy khắp , Bạch Tuyết vẫn tỏ bình tĩnh. Trần Khắc Hãn lái xe nghiến răng : "Chuẩn chiến đấu , trong cái viện tâm thần chắc chắn cũng là lũ điên."
Gã c.h.ử.i thề để lộ vẻ mặt đầy bất an.
Chiếc xe nhanh ch.óng dừng . Chúng đặt chân đến khu viện tâm thần khổng lồ , nơi đây quả thực cảnh sắc , cây cối hoa cỏ bao quanh xanh mướt. Không chỉ , ở đây còn nhiều .
Họ đang những chiếc ghế băng, còn vài y tá đang giảng bài.
thoáng ngẩn , bước xuống xe, Liễu Linh Nhi cũng bám theo .
Chúng tới bãi cỏ mặt, thấy một nhóm mặc đồ bệnh nhân đang im lặng giảng. Một nữ y tá đang dõng dạc :
"Thực các bạn hề bệnh tâm thần, các bạn chỉ đang chịu những tổn thương tâm lý nặng nề mà thôi. Đừng lo lắng, chúng sẽ chữa khỏi cho các bạn. Tuyệt đối cần sợ hãi."
Đám bệnh nhân xung quanh gật đầu, ai nấy đều tập trung lắng một cách say sưa.
chậm rãi tiến gần, thấy cảnh tượng , ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản. Thế nhưng Trần Khắc Hãn đầy sát khí, hùng hổ lao về phía nữ y tá mà gào lên: "Lũ chúng mày, c.h.ế.t hết !"
"Anh là ai?" Một nữ y tá hỏi. " thế, là hạng nào?"
"Bớt nhảm , lũ lệ quỷ hại chúng mày!" Trần Khắc Hãn mắng nhiếc, tay lăm lăm chiếc b.úa định xông lên hành hung.
Thế nhưng đúng lúc đó, quát lớn: "Dừng tay!"
"Sao thế?" Trần Khắc Hãn , vẻ mặt đầy hoang mang.
"Những quỷ, họ là con ," .
"Làm thể!" Trần Khắc Hãn chỉ tay đám bệnh nhân chỉ nhóm y tá: "Bọn họ thể là !"
"Họ là , chỉ là thần trí bình thường lắm thôi," giải thích.
"Anh mới là bình thường , đây là viện tâm thần mà." Nữ y tá bực dọc vặn .
lúc , giọng một phụ nữ vang lên: "Được , để giải thích với họ, vẻ như họ đang chút hiểu lầm về chúng ."
đầu , thấy một phụ nữ mặc áo blouse trắng đang thong thả bước tới.
Khi cô đến gần, ngẩn . Người phụ nữ trông ngoài ba mươi tuổi, xinh , đeo kính, thần thái cực kỳ nghiêm nghị.
"Bà là ai?" hỏi.
" chắc là viện trưởng của nơi ." Người phụ nữ đáp.
"Bà là ?" gặng hỏi .
"Phải, điều đó lạ lắm ?"
"Thực sự lạ, cái viện tâm thần ..." định tiếp.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-798-giac-mong-khong-the-tinh-lai.html.]
phụ nữ cắt lời: "Trong mắt ngoài, nơi hẳn là một cấm địa 'chạm là c.h.ế.t' đúng ?"
" ," thừa nhận.
"Vậy lẽ sẽ thất vọng , ở đây từng một ai c.h.ế.t cả." Người phụ nữ chỉ tay về phía đám bệnh nhân tiếp: "Họ cũng là con giống như các thôi, chẳng họ vẫn đang sống sờ sờ đó ?"
"Sao như ?" đám bệnh nhân, cảm thấy chuyện thật phi lý.
Những đáng lẽ là những kẻ xông đây chúng , tại ai nấy đều trở thành bộ dạng ? Tuy vẻ ngoài trông vẻ bình thường, nhưng nhạy bén nhận ánh mắt của họ đều đờ đẫn.
"Bà gì họ?" lạnh lùng hỏi.
" chỉ đang điều trị cho họ thôi." Người phụ nữ phản bác: "Sống lâu ngày trong Linh giới, ai là ảnh hưởng tâm lý cả. Có những kẻ bề ngoài trông bình thường nhưng thực chất tâm thần phân liệt từ lâu ."
"Lại những kẻ ngoài mặt thì ôn hòa, nhưng bên trong cực kỳ tàn nhẫn. Sự điên rồ đó sẽ bộc phát những lúc ngờ tới nhất."
"Chính vì , những đây đều tự nguyện tiếp nhận điều trị của chúng . Chúng sẽ giúp họ định ."
"Nói nghĩa là, viện tâm thần mắt cấm địa, cũng chẳng lệ quỷ nào ?" mỉa mai hỏi.
"Phải, ở đây chẳng gì cả. Mấy lời đồn đó đều là do cố ý tung để tránh kẻ khác quấy rầy," phụ nữ thản nhiên đáp.
"Nếu , hứng thú điều trị gì hết, chúng ?" mất kiên nhẫn hỏi, đồng thời thủ thế sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, điều khiến bất ngờ là phụ nữ chỉ vẫy tay: "Nếu tự tin thì cứ việc rời ."
"Cảm ơn." xong liền lên xe.
Trần Khắc Hãn nổ máy đưa chúng rời khỏi viện tâm thần. Chạy đường, gã vẫn hết ngạc nhiên: "Họ cứ thế mà thả chúng ? cứ thấy khó tin thế nào ."
" cũng thấy lạ, nhưng quan sát kỹ , ở đó thực sự quỷ, bộ đều là ," .
"Nếu thì cũng là chuyện ," Trần Khắc Hãn thở phào.
" vẫn thấy bất an, nhất là nên càng xa viện tâm thần càng ," dặn dò.
Chiếc xe chạy điên cuồng, bỏ xa viện tâm thần phía . Đêm đến, cả bọn xe để ngủ. nóc xe, lặng lẽ quan sát xung quanh, trong lòng vẫn thôi thắc mắc. Tại một viện tâm thần quỷ trở thành "hung địa"? Rốt cuộc chuyện gì xảy ?
lúc , chợt thấy tiếng mê sảng. Liễu Linh Nhi đột ngột hét lên một tiếng thất thanh: "Đừng g.i.ế.c ! Làm ơn đừng g.i.ế.c !"
bật nhảy xuống, chui tọt trong xe. Chỉ thấy Liễu Linh Nhi nhắm nghiền mắt, cả cơ thể run rẩy bần bật vì sợ hãi.
"Lạ thật, gặp ác mộng ?" vuốt ve khuôn mặt cô , định đ.á.n.h thức cô dậy.
ngay đó khựng . Dù cách nào, Liễu Linh Nhi vẫn hề tỉnh . Cô cứ chìm sâu giấc ngủ, ngừng lóc kêu cứu, gương mặt ngày càng trắng bệch.
"Quá kỳ quặc." nhíu mày, lấy một cốc nước lạnh tạt thẳng mặt cô .
Thế nhưng Liễu Linh Nhi vẫn hề thức tỉnh. Lúc cảm nhận rõ điều gì đó , liền gọi Trần Khắc Hãn và Bạch Tuyết dậy.
"Có chuyện gì thế?" Trần Khắc Hãn ở ghế lái, mắt nhắm mắt mở hỏi.
"Liễu Linh Nhi tỉnh , e là vấn đề ," đáp.
Suốt cả đêm đó, Liễu Linh Nhi vẫn chìm trong cơn hôn mê, sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt đáng sợ. Lòng nóng như lửa đốt nhưng bất lực.
"Quay !" đột ngột hét lên.
"Quay ?" Trần Khắc Hãn kinh ngạc hỏi.
"Viện tâm thần!"