Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 797: Ba đại hung địa

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-04 02:27:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thật đáng tiếc, cuối cùng vẫn để các chạy thoát." Gã đàn ông c.h.ử.i thề một tiếng, ánh mắt âm trầm .

"Điều đó lạ lắm ?" gã, thần sắc tràn đầy vẻ thờ ơ.

"Phải, chẳng gì lạ cả." Gã đàn ông , nở nụ lạnh lẽo: "Nếu đám rác rưởi ngăn cản, các tuyệt đối thể thoát khỏi tay . thoát thì nhận lấy phần thưởng của ngươi ."

Gã vung mạnh tay một cái, một lượng lớn tiền ác linh lập tức tràn cơ thể .

"Đây là thứ ngươi đáng nhận, nhưng chỉ là may mắn thôi. Hy vọng gặp , ngươi vẫn còn mạng để mà sống."

Nói xong, gã , kéo lê hình mập mạp biến dạng của rời .

Đám x.á.c c.h.ế.t đen kịt vốn đang phẫn nộ tột cùng cũng đột ngột mất sạch thần trí, lững thững bước theo gã.

Lúc mới nhận , hóa tất cả chuyện chỉ là một cuộc thử thách.

Trong cả nhà máy bột mì , thứ đều trong lòng bàn tay của gã đàn ông . Bất cứ ai bước chân đây đều chấp nhận thử thách của gã. Nếu thất bại, kết cục đương nhiên chỉ một chữ "C.h.ế.t".

nếu thành công, đó sẽ nhận sự ban thưởng của ác linh.

Trong Linh giới, những nơi càng khủng khiếp thường kèm với những phần thưởng gây kinh ngạc. Tuy nhiên, đây là chuyện hết sức bình thường .

Rời khỏi nhà máy bột mì, trong khoảnh khắc , cảm thấy rã rời. nữa, chuyến thu hoạch lớn, giúp chúng thêm ít lợi lộc.

Sau khi rời khỏi đó, chúng trở khách sạn Ác Linh.

Trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy , khách sạn Ác Linh hiện tại là nơi an nhất. Trần Khắc Hãn vẫn đang đợi ở đó.

Đợi chúng về đến nơi và kể những chuyện kinh hoàng trải qua, Trần Khắc Hãn cảm thán một hồi lập tức : "Thời gian qua ngóng từ những khác, thành phố mấy nơi mệnh danh là hung địa nổi tiếng."

"Lần lượt là: Nhà máy bột mì Đại Phát, Bệnh viện 2, và một Viện tâm thần."

"Nghe thể sống sót rời khỏi những nơi đó chỉ đếm đầu ngón tay. May mà những thứ bên trong bao giờ rời khỏi địa bàn của chúng, nếu cả thành phố đối mặt với t.h.ả.m họa diệt vong ."

gật đầu, bình tĩnh : "Nhà máy bột mì quả thực hung hiểm. Vừa nếu chỉ cần một giây chần chừ, hoặc nảy sinh ý định đối phó với , thì kết cục chỉ con đường c.h.ế.t."

" , lúc nãy em còn tưởng tìm hung thủ xong thì sẽ đoàn kết để tiêu diệt cơ đấy." Liễu Linh Nhi tiếp lời.

"Không thể nào , những kẻ dám thế đều c.h.ế.t hết ." lắc đầu, bất lực : "Chúng tranh thủ rời khỏi thành phố sớm thôi. Hiện tại tiền ác linh trong tay cũng tạm đủ dùng."

"Vậy mai luôn . rời cũng đơn giản ." Trần Khắc Hãn trải một tấm bản đồ , chỉ một vị trí: "Muốn khỏi thành phố, cái Viện tâm thần là nơi bắt buộc qua."

"Vì nó ngay con đường độc đạo dẫn ngoài. hỏi thăm những xung quanh, đường vòng, bắt buộc xuyên qua Viện tâm thần."

"Đã thì ngày mai chúng cứ đến xem ," quyết định.

Đêm đó, chúng tiếp tục nghỉ ngơi để chuẩn lên đường sáng mai. Suốt cả đêm, tâm thần luôn bất an yên.

Thành phố thực tế đến mức quá nguy hiểm, thậm chí nhiều chuẩn định cư lâu dài tại đây. Họ cẩn thận né tránh rủi ro chỉ để cầu sinh.

Cũng chính vì mà những đ.á.n.h mất ý chí cầu tiến. Họ chỉ tồn tại qua ngày. Dù tiền ác linh cũng chẳng , vì trong thành phố cũng đồ ăn, chỉ một vài khu vực quỷ chiếm giữ mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-797-ba-dai-hung-dia.html.]

Điều khiến ngạc nhiên là quỷ trong thành phố lúc nào cũng đáng sợ. Có những con quỷ chung sống hòa bình với con , thậm chí còn sẵn lòng giúp đỡ. Tuy nhiên, loại quỷ như chỉ là thiểu , phần lớn vẫn là cơn ác mộng của nhân loại.

Sáng sớm hôm , thức dậy và đang dùng bữa sáng.

Một nhóm tiến gần, trong đó một đàn ông đeo kính mỉm : " đến bái phỏng từ lâu ."

"Không cần thiết , sắp rời khỏi thành phố ." liếc gã một cái đáp.

Gã đàn ông ngẩn , đó mới hỏi: "Tại ? Anh mới đến đây vài ngày mà ?"

"Để về nhà." trả lời ngắn gọn.

Gã gật đầu: "Ở thành phố , cũng coi là một nhân vật chút tiếng tăm. Đã danh khác biệt với những khác nên chiêu mộ. Giờ xem cơ hội đó ."

hớp một ngụm cháo, hỏi ngược : "Tại các tìm đường về nhà?"

"Không về ." Gã , cay đắng : "Viện tâm thần chắn ngay con đường độc đạo. Nhóm của chúng mười mấy , một ai sống sót trở về."

"Hơn nữa, dù Viện tâm thần biến mất, thì theo bản đồ, phía vẫn còn những thứ đáng sợ hơn tồn tại."

"Chúng căn bản thể về nữa, chi bằng cứ ở Linh giới. Ngoài việc nguy hiểm thì thực ở đây cũng tệ. Ít nhất là lo lắng chuyện xe cộ, nhà cửa, vì ở đây chúng đầy rẫy."

" ở đây, thứ đáng lo nhất chính là mạng sống của ." dùng một câu để bác bỏ lời gã.

Gã đàn ông cứng họng, chỉ đành : "Vậy chúc thượng lộ bình an. Phải cẩn thận với Viện tâm thần, bên trong đó ai thứ gì, những may mắn sống sót thoát thì cũng đều điên cả ."

" ," đáp.

" , đắc tội với một , vốn dĩ họ định tay với . định chiêu mộ nên mới can thiệp, giờ thấy cần nữa. sẽ báo với họ một tiếng, họ sẽ gây khó dễ cho ."

"Tại ông ?" hỏi.

"Trong cái thế giới k.h.ủ.n.g b.ố , một cá nhân khó tồn tại. Vì chúng cần đoàn kết . Và để sống hơn, chúng cần tiền ác linh." Gã đẩy gọng kính, .

"Cho nên các mới chiếm đóng nhiều nơi trong thành phố?" mỉa mai.

"Vì cuộc sống hơn, chúng buộc thế. Linh giới cũng , hơn nữa càng về lệ quỷ càng mạnh, sống sót càng khó."

"Nghe , cho đến nay, Linh giới sớm nhất hơn bốn năm , nhưng vẫn một ai thể rời ."

"Ông cũng nhiều đấy, nhưng đáng tiếc hứng thú với chuyện xưng vương xưng bá." : "Chúng sẽ rời ngay bây giờ, gây cản trở các ."

"Thế thì nhất." Gã đàn ông .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Thế là chúng thu dọn đồ đạc, vội vã rời . Trần Khắc Hãn lái một chiếc xe buýt lớn, hướng về phía Viện tâm thần mà chạy.

Trong mấy chiếc xe phía , kẻ kinh ngạc hỏi: "Đại ca, để ?"

" thế, chắc chắn nhiều tiền ác linh."

"Chúng mày thấy định ? Hắn về nhà, còn chúng ... còn đường về nữa ."

Trong xe đột nhiên chìm im lặng, bọn họ cũng nhanh ch.óng rời .

Loading...