Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 793: Hung linh ở nhà máy bột mì

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:43:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc đó, hai đột nhiên bước , gọi lớn: "Ông chủ, cho hai bát mì kéo."

"Có ngay!" Chủ quán gật đầu, vội vàng trong bếp.

đưa mắt hai , thấy họ đeo kính, tay ôm gối ôm (抱枕), trò chuyện rôm rả. chủ động bắt chuyện và nhận họ là cư dân ở khu chung cư ngay gần đây.

Hóa hai đều là "trạch nam" ( chỉ thích ở nhà). Nửa năm , khi đang tham gia lễ hội cosplay, họ tình cờ cuốn Linh Giới và từ đó sinh sống luôn tại thành phố .

"Hai thấy sợ ?" ngạc nhiên hỏi.

"Có gì mà sợ, mấy cô nàng ma nữ ở đây đôi khi còn khá dễ thương (萌) nữa là." Một trạch nam thản nhiên .

" đấy, sống ở đây thực sự tệ. Không , ai mắng c.h.ử.i, cũng chẳng ai xì xào bàn tán về cả."

"Phải đó, thực sự sống ở đây cả đời luôn."

"Mỗi tội ở đây cần tiền ác linh, cái đó khó kiếm một chút."

"Ngoại trừ chuyện đó thì cuộc sống ở đây cực kỳ an nhàn. Chỉ cần đụng lệ quỷ thì cứ thế mà sống bình yên thôi."

" thích chỗ , ít nhất là đầu tắt mặt tối ."

gật đầu, hỏi kỹ thêm thì hai họ gần như chẳng bao giờ khỏi cửa, chỉ khi nào cần ăn uống mới xuống lầu. Bình thường họ chỉ ru rú trong nhà chơi game cầm tay nọ.

Chỉ một điều khiến họ hài lòng, đó là ở Linh Giới chỉ các quán net mới mạng, những nơi khác . May mà mỗi thành phố đều những cửa hàng đồ điện t.ử dùng mãi hết điện, việc họ mỗi ngày là chơi game offline hoặc dạo loanh quanh.

Tại đây, hai họ tìm thấy một loại hạnh phúc từng . Điều khiến sững sờ, nhưng cũng thừa nhận rằng với kiểu như họ, Linh Giới lẽ là một thế giới quá nguy hiểm. Bản cũng thích ở nhà, nên càng trò chuyện càng thấy hợp rơ.

Tuy nhiên, khi hỏi họ về hiện thế , cả hai đều im lặng.

Một lúc , một ngập ngừng : "Làm về cho , nhưng về dễ."

" đấy, cách để về thì ai cũng , nhưng qua bao nhiêu thành phố đáng sợ."

"Mà cho dù về nữa, chúng gì? Ở thế giới cũ, chúng cũng chỉ là một lũ vô dụng mà thôi."

"Phải đó, suốt ngày bố mắng c.h.ử.i, đám con gái bằng nửa con mắt. Ở thế giới bên , chúng chỉ là một lũ 'phế trạch' (trạch nam vô dụng) thôi."

"Thà sống ở đây, ít nhất chẳng ai mắng cả."

trầm mặc, nên gì. Một trong họ bỗng bảo: "Anh bạn, cũng giống cùng hội cùng thuyền với bọn đấy. Có nhập hội ? Khu chung cư của bọn khá an , thỉnh thoảng mới một hai con lệ quỷ lạc thôi."

lắc đầu, mỉm : "Thôi, vẫn tìm đường về xem ."

"Vậy thì cố gắng ." Như nhớ điều gì, trạch nam đưa cho một tấm bản đồ: "Nể tình chúng đều là dân trạch nam, cái tặng đấy."

"Đây là gì?" ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-793-hung-linh-o-nha-may-bot-mi.html.]

"Bản đồ khu vực xung quanh, đ.á.n.h dấu hết những nơi nguy hiểm . Chỉ cần bước chân đó thì bình thường vẫn khá an ."

Hóa , mỗi thành phố ở đây đều những truyền thuyết về lệ quỷ và những chuyện quái dị của riêng nó. Vì , những nơi nguy hiểm của mỗi thành phố là khác . Có nơi đáng sợ như Thi Đô, nhưng cũng những nơi chỉ cần trốn là ác linh sẽ tìm thấy.

Anh trạch nam cảnh báo: " cho , vài chỗ tuyệt đối là hung địa, là cầm chắc cái c.h.ế.t. Có kẻ tin, giờ c.h.ế.t t.h.ả.m lắm ."

"Phải, thành phố thực nguy hiểm. Mấy chỗ hung hãn đó là mất mạng như chơi. với những kinh nghiệm như bọn thì cũng sợ lắm."

"Bởi vì bọn thể né những chỗ đó . Với chúng , đáng sợ nhất là những con lệ quỷ lang thang cố định, chẳng lúc nào thì đụng mặt chúng..."

Nói đến đây, đột nhiên tái mặt im bặt. Bởi vì từ bao giờ, một đàn ông mặc áo bào đen lẳng lặng bước quán.

"Chủ quán, cho một bát mì." Người đó cất tiếng.

"Có ngay." Ông chủ mỉm , nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng.

Mì nhanh ch.óng bưng . Người đàn ông lật chiếc mũ trùm đầu xuống, để lộ khuôn mặt khiến ai nấy đều rùng . Khắp mặt ông là những vết bỏng chằng chịt, khi ông xuống, ngay cả chiếc ghế cũng xuất hiện những vết cháy sém đen kịt.

Mọi xung quanh đều cúi đầu ăn mì một cách cẩn trọng, dám lơ là nửa giây. Lệ quỷ vốn tính khí thất thường, ai chúng sẽ gì. nheo mắt đàn ông đó, nhưng lập tức trạch nam ngăn .

Anh thì thào: "Anh chán sống ? Đừng ông , cứ đợi ông khỏi là ."

Những vị khách khác dù ăn xong cũng ai dám dậy rời , tất cả đều im lặng chờ đợi. Không qua bao lâu, đàn ông áo đen ăn xong, trả tiền cho chủ quán xoay bước ngoài. Nhìn theo bóng lưng ông biến mất, mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Một vị khách dậy than phiền: "Chủ quán, dạo chỗ ông xuất hiện ác linh lang thang thế, mấy đấy."

"Biết , chắc là nó bò từ cái xưởng đó thôi." Chủ quán đáp.

"Thôi, trả tiền nhé (để trừ công sợ hãi)."

"Được , giờ ác linh khắp nơi, cũng chẳng đụng chúng." Chủ quán cay đắng .

liền hỏi: "Cái xưởng mà ông là ở ?"

"Chính là cái nhà máy bột mì cách đây năm cây về phía đông." Anh trạch nam hạ thấp giọng: "Chỗ đó là vùng cấm địa, từng xảy một vụ nổ bụi bột mì cực lớn khiến bộ công nhân thiệt mạng. Vì thế, hễ bước vùng cấm đó là chín phần c.h.ế.t một phần sống."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

" nếu thể an trở thì sẽ thu lượng lớn tiền ác linh. Chỉ điều, đến nay mới chỉ một may mắn thành công, nhưng hỏi cách nào thì nhất định ."

"Tấm bản đồ cho, thấy hết , trong đó đ.á.n.h dấu nhiều hung địa. Thực sự cảm ơn ." .

"Anh bạn, nếu rời khỏi thành phố thì dễ . Nửa đoạn của thành phố còn nguy hiểm hơn nhiều, nhiều mất tích ở đó ." Trạch nam nhắc nhở.

" , cảm ơn ." gật đầu mỉm .

Hai trạch nam nhanh ch.óng dậy chào tạm biệt trở về. Nhìn theo bóng họ, chợt nhận ai sống ở Linh Giới cũng đều tràn ngập sợ hãi. Với hai họ, thế giới tuy hung hiểm nhưng đơn giản hơn thế giới cũ nhiều.

Ở thế giới cũ cần tiền bạc, phụ nữ, công việc, trách nhiệm gia đình. Còn thế giới đơn giản lắm: Chỉ cần tìm cách để sống sót là đủ.

Loading...