ngã gục xuống đất, mất một lúc lâu mới gượng dậy nổi, sắc mặt lạnh thấu xương: " là sức mạnh quen thuộc, ngờ một ngày, chính sức mạnh Lục Đạo cho thương."
Người phụ nữ bình thản , hư ảnh Ngũ Tiên vây quanh cơ thể cô , lưng hư ảnh A Tu La Vương cũng đồng thời hiện hữu. Không chỉ , cô còn đưa tay , giữa lòng bàn tay đang rực cháy ngọn lửa của Địa Ngục Đạo.
" thể cho , thì cũng thể thu hồi. Bởi vì nó vốn dĩ thuộc về ."
"Hừ, lắm." gật đầu, thẳng cô : "Vậy , rốt cuộc tại cô như thế?"
"Tại ư? lợi dụng , cảm thấy kỳ lạ ?" Cô hỏi ngược .
"Rất kỳ lạ. Năm đó cô giả c.h.ế.t trong lòng , chẳng hiểu trao sức mạnh Lục Đạo cho . Bây giờ lấy , cô rốt cuộc cái gì?" gặng hỏi.
" gì, e là thể hiểu nổi ." Người phụ nữ liếc , ánh mắt lạnh lẽo: "Năm đó truy sát đến mức tưởng tượng nổi, vì mới giả c.h.ế.t để thoát ."
"Mấy năm nay, chống chọi với đám áo đen chắc là vất vả lắm nhỉ?"
Sắc mặt đại biến, trừng mắt cô : "Hóa cô lợi dụng để chặn đám áo đen đó?"
"Phải, và cũng nhân cơ hội đó để thành bố cục của ." Cô mỉm , chỉ tay xung quanh: "Giờ đây bố cục thành, chính là Linh Giới mà đang thấy đây."
Cô say sưa : "Thế giới ?"
"Thẳng thắn mà , những , mà còn xí đến mức phát tởm." lạnh đáp.
"Vậy ? thấy Linh Giới một cách bi tráng. Ở đây, và ma phân biệt, âm dương chung đường. Sống và c.h.ế.t hòa quyện , chẳng là vẻ lớn nhất thế gian ?"
Nghe những lời đó, khinh bỉ: " là ngu xuẩn. Cái thứ như cô rốt cuộc đang nghĩ gì ?"
"Anh hẳn quá khứ của , Thiên Nhân sắp xâm chiếm. Toàn bộ thế giới sẽ trở thành một đống đổ nát." Người phụ nữ .
" đương nhiên rõ, chẳng lẽ sự tồn tại của Linh Giới liên quan đến Thiên Nhân?" hỏi.
"Linh Giới Minh Phủ, cũng chẳng nhân gian. Nó ngoài Lục Đạo, thuộc về một thế giới song song. Vì ở đây, thể trốn thoát khỏi sự truy sát của Thiên Nhân." Cô giải thích.
"Cái gì?" sững , cô : "Hóa mục đích cô tạo Linh Giới là để trốn tránh Thiên Nhân?"
"Chính là như ." Người phụ nữ mỉm : "Anh thấy sự lớn mạnh của Thiên Nhân , thực lực của chúng cường hãn vô cùng, căn bản thể đối kháng."
"Thậm chí thể , sự phản kháng đều là vô ích. Anh , cũng ."
gật đầu, thừa nhận lời cô . Dù thì Thiên Nhân thực sự mạnh, chúng từng suýt chút nữa diệt vong nhân loại thời viễn cổ. Dưới bất kỳ góc độ nào, Thiên Nhân đều mạnh mẽ như những vị thần.
"Dù là Minh Phủ các thế giới khác, tất cả đều sẽ Thiên Nhân xâm lược, đó là sự thật thể đổi. Điều từ khi bước kho báu của Thiên Nhân. Sự xâm lăng của chúng là thể tránh khỏi."
"Đã thể tránh khỏi, thì cách duy nhất là tìm cách để bỏ chạy. Đối kháng ngay từ đầu là con đường c.h.ế.t."
"Chính vì thế, mới tạo Linh Giới. Linh Giới là một thế giới lơ lửng. Đợi khi Thiên Nhân xâm chiếm, sẽ đóng lối Linh Giới. Lúc đó, Linh Giới sẽ an ."
"Đến lúc đó, chúng còn chịu cảnh Thiên Nhân xâm lược, sống trong sợ hãi và tuyệt vọng nữa, thấy thế là tuyệt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-789-the-gioi-cua-noi-so-hai.html.]
"Cho nên cô mới kéo lũ ác linh ở Minh Phủ và con ở phàm gian đây?" hỏi.
"Phải, hiện tại dân Linh Giới nhiều, bao lâu nữa, sẽ kéo bộ nhân loại đây, đó nuốt chửng cả Minh Phủ. Để Linh Giới thực sự trở thành một thế giới nơi và ma cùng tồn tại."
sững sờ, sắc mặt đổi hẳn: "Tham vọng lớn đấy, nếu cô thực sự thành công, nhân gian và Minh Phủ sẽ gặp tai họa diệt vong!"
", nhưng sự hy sinh đó là xứng đáng." Cô thản nhiên.
"Nếu cô là ma cùng tồn tại, tại môi trường sống của những đây khắc nghiệt đến ?" hỏi tiếp.
"Bởi vì, và ma vốn dĩ thể cộng sinh." Cô đáp.
" cô bắt họ cộng sinh." vặc .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cộng sinh nhiều kiểu. Con mồi và thợ săn cũng thể gọi là cộng sinh ."
"Cô rốt cuộc là vì cái gì?" nhíu mày: "Linh Giới là một thế giới hỗn loạn và đáng sợ, mạng ở đây như cỏ rác, thể lệ quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t dễ dàng."
"Ở đây lệ quỷ hoành hành, mạng sống con hề bảo đảm. Nếu , tại tách biệt và ma , mà bắt họ sống cùng ?"
"Cô mỗi ngày sẽ bao nhiêu c.h.ế.t ? Mỗi đều sẽ sống trong sợ hãi tột cùng."
"Đó chính là thứ thấy." Cô bình thản : "Anh Linh Giới duy trì bằng cái gì ?"
" thần thánh, thể từ hư tạo một thế giới. Nếu thực sự bản lĩnh đó, chẳng cần sợ lũ Thiên Nhân."
"Ý cô là, cục diện hiện tại là do cô cố tình tạo ?" hỏi.
"Phải." Cô gật đầu: "Để sinh tồn, đôi khi trả giá một chút cũng là xứng đáng."
"Linh Giới là một thế giới , nhưng bất kỳ thế giới nào cũng cần sức mạnh để duy trì. Mà nỗi sợ hãi chính là sức mạnh lớn nhất ở nơi ."
"Vì thế, ở Linh Giới, và ma cùng tồn tại, họ c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , săn đuổi lẫn , thù ghét lẫn ."
"Giống như hai mặt của một đồng xu xoắn lấy : sống và c.h.ế.t, yêu và hận, ánh sáng và bóng tối. Hai luồng sức mạnh quấn quýt lấy , và đó chính là nguồn năng lượng để duy trì Linh Giới."
"Do đó, ở Linh Giới, con bắt buộc lệ quỷ săn đuổi, họ sẽ liên tục chạy trốn, sinh sản, tiếp tục chạy trốn."
"Đối mặt với nỗi sợ lệ quỷ, nỗi đau khổ vì những ngày tháng bất an, chính những thứ đó sẽ mang nguồn năng lượng bất tận cho Linh Giới."
đột nhiên bật , nụ đầy lạnh lẽo: "Nói như , ở thế giới , chúng bắt buộc sống trong lo âu mỗi ngày, truy sát vô tận, thậm chí chịu đựng những nhục nhã tưởng ?"
"Để sống tiếp, để sinh tồn, đó là điều tất yếu." Cô .
"Nếu quả thực là như , thì Thiên Nhân thống trị xem cũng chẳng tệ đến thế." lạnh.
"Chúng nhận tiềm năng của con , chúng sẽ thống trị, mà chỉ diệt tuyệt." Cô đáp.
"Vậy thì cứ diệt tuyệt ." cô , ánh mắt băng giá: "Nếu bắt chúng , con cháu chúng , đời đời kiếp kiếp đều sống trong đau khổ như , thì thà chọn sự diệt tuyệt còn hơn."
" cứ ngỡ thể hiểu cho , ngờ tầm của vẫn nhỏ hẹp như ." Người phụ nữ thở dài, : "Đối với con mà , sinh tồn mới là mục đích lớn nhất, ?"