"Ồ, cũng thú vị đấy chứ." thản nhiên .
Thế nhưng, vẫn chút do dự mà giao hết tiền Ác Linh cho Cửa hàng Ác Linh, yêu cầu lão chữa trị cơ thể cho . Cửa hàng Ác Linh sâu mắt , chậm rãi : "Sự tàn nhẫn sẽ giúp sống sót lâu hơn ở thế giới đấy."
"Nếu chỉ vì để sống, thì ăn lông ở lỗ cũng là sống. Con sở dĩ là , chính là vì còn nhân tính." lão, giọng điệu bình thản: " chứng kiến vô sự tham lam và đen tối của lòng , nhưng cũng chính vì thế, mới bản trở thành hạng như ."
"Cậu đúng là một kẻ kỳ quặc." Cửa hàng Ác Linh bỏ một câu đột ngột há miệng, một luồng hồng quang tràn cơ thể những , khiến thương thế bọn họ dần dần khép miệng và bình phục .
Rất nhanh, tại hiện trường còn một ai mang thương tích nữa.
Ở phía xa, Vương Cường thông qua ống nhòm thấy cảnh , nhịn mà c.h.ử.i đổng: "Ngu xuẩn, đúng là ngu xuẩn tột cùng! Tiền Ác Linh trắng hếu như mà đem trị thương cho mấy cái lũ phế vật đó. Hắn để chữa trị cho đám tốn kém bao nhiêu ?"
" là rác rưởi, thấy đồng đội thương thì vứt bỏ ngay, cái đạo lý đơn giản thế mà cũng hiểu? Lại lãng phí vì mấy đứa bỏ !"
Mấy tên cạnh cũng gật đầu tán thành, nhưng trong lòng tràn đầy sự ghen tị. Vương Cường là một kẻ cực kỳ m.á.u lạnh, nếu thành viên trong đội trọng thương, chỉ mặc kệ cho kẻ đó tự sinh tự diệt. Còn chuyện chữa trị ư? Đó là điều bao giờ xảy . Ở thế giới , sống thì học cách tàn nhẫn.
"Đại ca, bao giờ chúng tay?" Có kẻ hỏi.
"Tiền Ác Linh của bọn chúng tiêu sạch , tay cái con khỉ. Đợi chúng tích cóp thêm một thời gian nữa chúng hành động." Vương Cường lệnh.
"Vâng, cũng ngứa mắt cái lũ lâu ." "Phải đấy, đứa nào đứa nấy đều ngây ngô, thế giới tàn khốc đến mức nào."
Sau khi tiêu sạch tiền Ác Linh , chúng trở công viên, chuẩn xe buýt để rời khỏi thành phố . Trần Khắc Hãn cay đắng : "Tên Quỷ Trộm Xe đó nẫng sạch xe của chúng . Không xử thì chúng cách nào rời ."
"Đã , để đối phó với ." đáp.
Thế là chúng chuẩn một chiếc xe đặt ở một góc, chờ Quỷ Trộm Xe c.ắ.n câu. ẩn nấp gần đó, im lặng chờ đợi.
Khoảng mười mấy phút , một bóng lấm lét ngang qua. Gã vóc nhỏ thon, để râu dê, tóc húi cua, miệng ngừng lẩm bẩm:
"Đi thuê là chuyện bao giờ thể, cả đời bao giờ thuê . Kinh doanh thì , chỉ thể dựa trộm xe mới duy trì cuộc sống thôi..."
Nghe mấy lời , tức đến lộn ruột. Chính là cái thằng khốn trộm bao nhiêu xe của chúng , khiến cả đoàn kẹt đây. Ngay khoảnh khắc đó, bóng dáng lao .
Tốc độ của nhanh đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng. Trong chớp mắt, một đường kiếm hung hãn c.h.é.m tới. Ngay khi luồng sức mạnh khủng khiếp ập đến, Quỷ Trộm Xe cảm nhận điều bất , gã nhanh ch.óng định chuồn lẹ.
Tốc độ của gã cực nhanh, nhanh đến mức khiến kịp phản ứng. mạnh mẽ dậm chân xuống đất, gian xung quanh đột ngột chuyển sang màu đỏ ngầu như m.á.u. Đôi mắt cũng hóa đỏ rực, tay nắm c.h.ặ.t lấy Đoạn Thần.
Thế giới màu m.á.u chính là biểu hiện của một loại năng lượng khác trong . Trong cái gian huyết sắc , kẻ nào thể chạy thoát, cảm giác như ngay cả thời gian cũng phong tỏa.
Lúc , tốc độ của Quỷ Trộm Xe chậm hẳn. lững thững bước tới, lạnh lùng : "Bất ngờ lắm ?"
Quỷ Trộm Xe đầu , ánh mắt sợ hãi , lý nhí đáp: "Đại ca hà tất thế, trộm xe cũng là vì để duy trì cuộc sống thôi mà."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cho dù là thì ngươi cũng khó chúng , bớt nhảm và chịu c.h.ế.t !" giơ cao Đoạn Thần, định c.h.é.m xuống một đao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-772-bat-giu-quy-trom-xe.html.]
Ai ngờ Quỷ Trộm Xe vênh mặt lên: "Có giỏi thì c.h.é.m , g.i.ế.c luôn ! Dù mười tám năm vẫn là một bậc hảo hán!"
"Dựa hạng như ngươi ?" lạnh, bóng lướt qua, định giáng đòn chí mạng.
Ngay giây phút đó, Quỷ Trộm Xe đột nhiên quỳ sụp xuống đất, mặt mày mếu máo van xin: "Đại ca ơi, em đùa thôi, đừng tưởng thật mà!"
"Bớt xạo , hôm nay ngươi c.h.ế.t." gằn giọng ác cảm.
"Anh thế cũng chẳng ích lợi gì. Hay là tha cho em , em hứa từ nay sẽ trộm xe nữa." Gã nài nỉ.
"Ngươi nghĩ sẽ tin ?" mỉa mai.
Quỷ Trộm Xe bỗng nổi cáu, hét mặt : "Dù g.i.ế.c , thì vẫn còn hàng ngàn hàng vạn cái khác! cho , g.i.ế.c thì cũng chẳng c.h.ế.t , chỉ về Minh Phủ thôi!"
"Rồi nữa?" hỏi.
" Minh Phủ cũng một hai , mỗi đấy cảm giác như về nhà . Không khí trong Minh Phủ còn thích hơn ở nhà nhiều! Trong đó là nhân tài, năng dễ , cực kỳ thích trong đó luôn!"
thực sự bó tay với cái loại "mặt dày tâm đen" , g.i.ế.c e là cũng chẳng phục.
"Thôi , giao nộp hết tiền Ác Linh , và đảm bảo trộm xe của chúng nữa, sẽ tha cho ngươi." bất lực nhún vai.
"Được , đành thôi." Quỷ Trộm Xe thở dài, vung tay một cái, vô đồng tiền Ác Linh lơ lửng giữa trung. Gã đau đớn : "Hai mươi vạn tiền Ác Linh , tất cả là của ."
"Hai mươi vạn? Ngươi trộm xe cũng kiếm bộn nhỉ." lạnh.
"Bình thường thôi mà, đều là do em vắt óc mới trộm đấy." Gã đáp.
" hai mươi vạn mua nổi mạng của ngươi ." cầm Đoạn Thần, tỏ vẻ hung tợn.
Quỷ Trộm Xe bất lực vung tay thêm cái nữa, một đống tiền Ác Linh hiện : "Ba mươi vạn, thể nhiều hơn nữa."
"Đừng lằng nhằng, nộp hết sạch sành sanh đây!" quát lớn, bùng phát khí thế áp đảo, chuẩn c.h.é.m xuống khiến gã run bần bật.
"Thôi , cho hết đấy!" Gã dứt lời, tiền Ác Linh dày đặc rơi rụng khắp nơi.
"Tám mươi vạn, đây là bộ vốn liếng tích cóp của ." Nói đến đây, Quỷ Trộm Xe òa lên nức nở.
"Sao ngươi nhiều tiền thế ?" Lần đến lượt sững sờ.
"Thì cũng là do em chăm chỉ trộm xe dành dụm mãi mới đấy..." Gã mếu máo.
"Đã , tha cho ngươi." Sau khi thu sạch tám mươi vạn tiền Ác Linh, lưng bỏ .
" là xui xẻo tám đời, đụng cái hạng cơ chứ." Quỷ Trộm Xe thẫn thờ một hồi lẩm bẩm: "Vốn liếng mất sạch , tìm cách trộm từ đầu thôi."
Thế là kể từ đó về , bất cứ ai đặt chân thành phố đều gặp một con Quỷ Trộm Xe hung ác. Đi đến gã cũng chỉ để đúng một câu: "Đi thuê là chuyện bao giờ thể." Và giây tiếp theo, xe của bạn sẽ cánh mà bay.