Được nghỉ tại một khách sạn sang trọng, cảm giác như đang sống ở một thế giới khác. Giữa một thành phố cực kỳ nguy hiểm thế , tồn tại một nơi như Khách sạn Ác Linh để né tránh tai ương.
Tất nhiên, ở đây lâu dài chuyện dễ, cần tiền Ác Linh.
Bây giờ hiểu tiền Ác Linh trân quý đến mức nào. E rằng bình thường thành một thử thách mới kiếm vài chục, cùng lắm là một trăm đồng. Trong khi đó, chỉ tùy tiện tay một chút mấy ngàn đồng.
Tiền Ác Linh, tại đô thị kinh hoàng , quả thực quan trọng vô cùng.
Nằm giường, thong thả nhắm mắt . Dù mấy sợ hãi ác linh, nhưng sự yên bình cũng khiến tâm trạng thả lỏng hơn nhiều. Bạch Tuyết cũng bên cạnh, nép sát . Lần kỳ lạ đá cô xuống giường, lẽ vì dần quen với sự hiện diện .
Liễu Linh Nhi mở cửa sổ, chúng đang ở tầng hai mươi, phóng tầm mắt xa thể thấy rõ thứ xung quanh.
"Anh xem kìa!"
ngẩng đầu một cái, phát hiện quanh Khách sạn Ác Linh mấy bóng đang lảng vảng. Nhìn qua là sống. Trong đêm tối, họ cứ vất vưởng như nhưng một ai dám tiến gần khách sạn.
"Xem lễ tân đúng, nơi thực sự an ." nhận xét.
"Phải đó, bình yên quá." Liễu Linh Nhi nhắm mắt, cảm nhận làn gió mát rượi, lòng thấy thư thái lạ thường.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đêm nay đối với chúng là một đêm hiếm hoi g.i.ế.c ch.óc, sợ hãi, cũng sự lạc lối. Ngay cả khi ai đó rời phòng hành lang cũng gặp bất kỳ rắc rối nào, bởi khắp khách sạn luôn những phục vụ túc trực. Họ mặt ngay khi gọi, bao giờ nghỉ ngơi, quả thực là những nhân viên mẫn cán nhất. Hơn nữa, nhờ họ trấn giữ, thứ gì thể xâm nhập bên trong.
Vì , đêm nay ai thương vong.
Sáng hôm , thức dậy với cảm giác vô cùng sảng khoái. Vệ sinh cá nhân xong xuôi, bước khỏi phòng và đập mắt là những gương mặt đang mỉm . Những nụ , lâu thấy.
Bởi đây, mỗi sáng sớm đều sẽ c.h.ế.t một cách bí ẩn. Việc đầu tiên chúng mỗi ngày là kiểm tra xem đêm qua ai bỏ mạng . Cảnh tượng vô cùng thê lương, nhưng giờ đây điều đó xảy .
Xuống lầu, chúng bắt đầu ăn sáng. Mọi xung quanh bàn tán xôn xao, vẻ mặt đầy phấn khích.
"Thoải mái quá, đây mới gọi là sống chứ." "Phải đó, đây chúng sống cái kiểu gì ." " chẳng rời khỏi đây chút nào, thật sự quá hạnh phúc." " thế, ăn uống, chẳng lo nghĩ gì." "Đêm qua ngủ một mạch đến sáng, chuyện gì xảy cả. Cảm giác thật tuyệt vời."
Nghe họ , lòng chút bùi ngùi. như họ , trong những ngày sống nay c.h.ế.t mai, chúng từng trải qua cảm giác an như thế .
"Chỉ tiếc là ở đây cần tiền..." "Tiền mặt , nhưng tiền Ác Linh thì chẳng đồng nào." "Lương Phàm, còn bao nhiêu tiền Ác Linh?"
Mọi đồng loạt về phía . nhún vai, lấy năm đồng cuối cùng và : "Năm đồng cuối, coi như trả tiền bữa cơm . Sau đó, chúng buộc rời thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-766-giup-nguoi-gia-hay-khong.html.]
"Hazzz, thật nỡ." Trần Khắc Hãn bùi ngùi: "Sống ở đây sướng quá. Đám phục vụ gọi là mặt, sẵn sàng thứ cho ."
"Có sướng đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến chúng nữa ." lạnh lùng dập tắt hy vọng.
"Phải," Trần Khắc Hãn gật đầu, " thật sự , ở đây quá thoải mái. chúng hết tiền Ác Linh , cũng thể ở đây mãi, cần sang thành phố khác xem ."
"Các thành phố khác chắc cũng Khách sạn Ác Linh, chúng thể hành động ban ngày tối khách sạn trú ẩn." Trần Khắc Hãn đề xuất.
"Ý kiến ," gật đầu nhưng phản bác ngay, " điều, chúng đủ tiền Ác Linh."
"Đó đúng là vấn đề." Trần Khắc Hãn gãi đầu, "Đợi khi , chúng tìm cách kiếm xem ."
Thế là, chúng chọn cách rời . Vừa bước khỏi khách sạn, một luồng gió âm u ập tới khiến đều kịp thích nghi. Sau khi nếm trải sự ấm áp an của khách sạn, đối mặt với cảnh tượng hoang tàn , vài nảy sinh ý định lùi bước.
Họ trở Khách sạn Ác Linh, còn hét lên: " xin phục vụ ở đây, cầu xin các , cho ở !"
dù họ van nài thế nào, hai phụ nữ ở quầy lễ tân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: "Chúng thiếu phục vụ. Nếu tiền Ác Linh, xin đừng lảng vảng ở đây. Nếu chuyện gì xảy , các tự chịu trách nhiệm."
Nghe , lủi thủi . Thật ngờ Khách sạn Ác Linh tuyệt tình như thế. thấy điều bình thường, bởi nơi cung cấp sự bảo vệ nhất, môi trường êm ấm, thậm chí nước nóng và thực phẩm ngon, thì cái giá trả là điều đương nhiên. Không tiền, họ sẽ bảo vệ chúng .
lờ mờ hiểu tiền Ác Linh là một loại năng lượng, sự tồn tại của nó dùng để hạn chế một bộ phận ác linh. Những con quỷ vì kiếm tiền mà sẵn sàng bảo vệ con .
Đi phố, cả đoàn chúng vất vưởng quanh khu vực đó.
"Tiền Ác Linh, chỉ cần tiền Ác Linh là chúng thể khách sạn!" "Phải đó, lúc đó sẽ nước nóng, phòng ở an ." "Hơn nữa còn thể nhiều việc khác!"
Mọi hô hào, ánh mắt tràn đầy vẻ cuồng nhiệt. Tuy nhiên, kiếm tiền Ác Linh đơn giản như .
Khi chúng đang , bỗng nhiên vang lên tiếng rên rỉ yếu ớt. theo hướng phát âm thanh, thấy một bà lão ngã gục đất, thở dồn dập. Bà run rẩy đưa tay , khẩn thiết: "Ai giúp với, cứu với... Ai đỡ dậy một tay ?"
Thế nhưng, lời khẩn cầu đó, tất cả đều ngơ. Ngay cả ở thế giới thực, việc giúp già ngã là một chuyện đầy rủi ro, huống chi là trong cảnh .
Chỉ do dự một chút, tiến tới nắm lấy tay bà lão. Bà run rẩy dậy, một lúc mới và : "Chàng trai trẻ, thực sự cảm ơn cháu. Cháu đúng là ."
"Đây là hai trăm tiền Ác Linh tích góp , coi như là thù lao trả cho cháu."
Nói xong, bà đưa cho một nắm tiền Ác Linh. Cảnh tượng khiến tất cả những xung quanh đều hình kinh ngạc.