Ngày hôm chúng vẫn lên đường, dù bầu trời vẫn một màu xám xịt nhưng thời tiết xem chừng cũng đến nỗi nào. Cả đoàn tập trung tại đại sảnh khách sạn để bàn bạc xem nên gì tiếp theo.
"Hiện tại cũng lối thoát thực sự ở . Chúng chỉ thể tiếp tục tiến bước." .
Tuy nhiên, lên tiếng phản đối: "Nếu chúng cứ mãi mà tìm thấy lối thì ?"
"Thì tiếp tục tìm. Đã đây thì chắc chắn đường ." khẳng định.
"Nói thì dễ lắm, nhưng nơi cũng là lệ quỷ ác linh, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi."
"Hay là chúng tìm cách sinh sống luôn ở đây ? Không cần học hành thi cử gì nữa, xem cũng tệ."
"Không , còn về gặp bố nữa."
" chẳng chúng thể về nữa ?"
Đám xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. cũng ngăn cản, bởi dù đến để cứu họ, nhưng quyền quyết định vẫn trong tay mỗi .
Cuối cùng, phần lớn vẫn quyết định theo để tiếp tục hành trình. Tuy nhiên, một cặp đôi quyết định ở .
" thực sự chịu đủ ." Chàng trai , vẻ mặt cay đắng: "Đâu cũng là ác linh, cũng là những con quỷ đáng sợ. Không chỉ , bẫy rập giăng đầy, hở là c.h.ế.t."
"Những chuyện sắp chịu nổi nữa . Thà rằng tìm một nơi an , ở đây mà sống, khi còn thọ thêm vài ngày."
Nghe đến đó, cũng vài học sinh bắt đầu d.a.o động. Dù thì cả thành phố tuy hoang tàn nhưng điều kiện vật chất cực kỳ dư dả. Đồ đạc ở đây đều là vật vô chủ, họ thể ở biệt thự hạng sang, ăn sơn hào hải vị, tận hưởng cuộc sống mà đây mơ cũng dám nghĩ tới.
đúng lúc , hét lên: "Đừng mơ nữa! Ở đây là quỷ, sơ hở là c.h.ế.t, bộ các tưởng nơi an lắm ?"
"Nếu Lương Phàm bảo vệ, e rằng đầy vài ngày nữa là chúng c.h.ế.t sạch ."
"Thế nên, ở cái chốn chẳng nơi nào là an cả, chi bằng cứ theo Lương Phàm cho chắc ăn!"
Cứ như , một hồi tranh luận gay gắt, ngay cả cặp đôi cũng đổi ý, quyết định ở mà tiếp tục cùng tiến về phía .
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
gật đầu, coi như chuyện dàn xếp xong.
Chúng tiếp tục lên đường, đích đến là một thành phố khác. Mọi tranh thủ thu gom nhu yếu phẩm, đặc biệt là chuẩn một chiếc xe khách lớn.
Trong lúc cả đoàn đang tỏa xung quanh thu thập đồ đạc, một bạn nữ bỗng chạy thục mạng tới, thở hét lớn: "Không xong ! Chúng đụng độ những sống sót khác. Hiện tại đôi bên đang đối đầu ở trạm xăng!"
Nghe , khựng một chút, lập tức dẫn theo Liễu Linh Nhi và những khác chạy nhanh tới trạm xăng.
Đến nơi, thấy mấy nam sinh bên đang đối diện với một nhóm . Nhóm đó cả nam lẫn nữ, trông ai nấy đều nhếch nhác như đang lánh nạn.
Sự xuất hiện của phá vỡ bầu khí căng thẳng. lên tiếng: "Thủ lĩnh của các là ai? Ra đây chuyện."
Một gã râu quai nón bước , gã hình hộ pháp, vai u thịt bắp trông vạm vỡ.
Gã quát: "Mày là đại ca của đám ranh con ?"
" ." bình thản đáp.
"Thế thì bảo đàn em của mày cút xéo , xăng thuộc về bọn tao." Gã râu quai nón hống hách.
nhíu mày, chỉ tay trạm xăng: "Xăng ở đây nhiều như , đủ cho tất cả chúng dùng. Làm bá đạo thế gì?"
"Đám nhóc tụi bây cần xăng để cái quái gì!" Gã liếc đám học sinh lưng , vẻ mặt đầy khinh bỉ.
"Chúng cần để chạy xe khách rời khỏi đây." Liễu Linh Nhi lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-755-nhung-nguoi-song-sot-khac.html.]
Gã râu quai nón xong liền sằng sặc, gã ôm bụng như điên, đám lưng gã cũng hùa theo một cách đắc chí.
"Có gì đáng !" lạnh lùng hỏi.
"Đám tụi bây định lái xe khách rời khỏi đây ? Vậy thì cũng chẳng cần nhiều xăng thế , vì đằng nào tụi bây cũng chẳng chạy bao xa." Gã .
"Ý ông là ? Nói thẳng xem nào." thiếu kiên nhẫn gã.
"Mấy đứa nhỏ chắc là mới tới đây ? Chưa nơi tàn khốc thế nào ." Gã râu quai nón với vẻ khinh khỉnh tiếp: "Tụi bây tưởng rời khỏi thành phố mà dễ ?"
"Chưa đến đường sá hiểm trở thế nào, mỗi con đường dẫn khỏi thành phố đều một 'thứ' tà môn trấn giữ. Muốn sang thành phố khác, kiểu gì cũng đụng độ nó."
"Tao tin là tụi bây thấy chiếc xe tang chứ? Con nhỏ trong quan tài đó đủ khó nhằn ."
" thứ tiếp theo còn tà môn hơn nhiều. Bất cứ ai ngang qua đó đều chỉ con đường c.h.ế.t."
"Đám ranh con như tụi bây mà qua đó á? Hoàn cửa ."
gật đầu, bắt đầu hiểu vấn đề. Liễu Linh Nhi hét lên: "Ông bớt coi thường khác ! Người đàn bà trong quan tài đó Lương Phàm g.i.ế.c c.h.ế.t dễ như trở bàn tay ."
"Ồ? Nói là mấy cũng hạng xoàng ." Gã râu quai nón trân trối một lúc, phẩy tay : "Thất lễ quá, tên là Trần Khắc Hãn."
"Lương Phàm." gã và đám phía , hỏi: "Các vẻ cũng giống chúng , vô duyên vô cớ mà lạc đây ?"
"Đừng nhắc nữa, nhắc thấy đen đủi." Trần Khắc Hãn c.h.ử.i thề một câu kể: " mấy đây bằng cách nào, còn đám chúng đều là đang xe khách về quê."
"Kết quả là xe lật, lúc tỉnh dậy thấy ở đây . Lúc đầu cũng định thử tìm đường , ai ngờ đụng con mụ trong quan tài, c.h.ế.t mất quá nửa ."
"Xem cách thức chúng đây giống ." nhận xét.
"Lâu lắm mới gặp lạ, là tìm chỗ nào vài ly trò chuyện chút nhỉ?" Trần Khắc Hãn đề nghị.
"Được." đồng ý.
Thế là nhóm chúng theo Trần Khắc Hãn tới căn cứ của họ. Căn cứ của gã ngay trong một khách sạn sang trọng bậc nhất.
Trần Khắc Hãn sóng đôi cùng , thái độ niềm nở. Thế nhưng khi định bước thang máy, gã liền xua tay : "Thôi, cầu thang bộ . Đi thang máy an ."
"Ở đây cũng quy tắc đó ?" Liễu Linh Nhi tò mò hỏi.
"Đám đúng là... hiểu tụi bây sống đến bây giờ thật. Đây là kiến thức cơ bản ?" Trần Khắc Hãn trợn mắt kinh ngạc.
"Thế ông xem, những kiến thức cơ bản đó là gì?" Liễu Linh Nhi tiếp tục hỏi.
Trần Khắc Hãn gật đầu, bắt đầu giải thích: "Mấy cái quy tắc đều là do tự đúc kết bằng xương m.á.u cả đấy. Vì chúng mà bao nhiêu bỏ mạng ."
"Thứ nhất: Thấy ai cần giúp đỡ thì tuyệt đối đừng giúp, nếu việc thiện chẳng thành mà còn rước họa ."
"Thứ hai: Ban đêm nếu việc cực kỳ quan trọng thì tuyệt đối khỏi cửa. Nếu thấy ai gọi tên thì nghìn vạn đừng đầu ."
"Thứ ba: Trừ phi bất khả kháng, còn thì đừng bao giờ thang máy, nếu sẽ dễ dàng c.h.ế.t mất xác ở trong đó."
"Chẳng trách." gật đầu tán thưởng: "Xem các sống đến giờ đúng là nhờ ít thứ."
"Đó là đương nhiên." Trần Khắc Hãn đắc ý.
"Vậy các tới đây bao lâu ?" hỏi.
"Sắp bốn tháng ." Trần Khắc Hãn đáp.