chiếc xe buýt đột nhiên dừng , cau mày : "Các tránh hết , để kiểm tra ."
bước lên xe đầu tiên, phát hiện bên trong chiếc xe buýt rộng nhưng chẳng mấy hành khách. Suy nghĩ một lát, : "Chúng thể dùng chiếc xe để di chuyển, nhưng khi yêu cầu xuống xe, tất cả theo ngay lập tức."
Mọi đều đồng ý, thế là từng một lục tục bước lên xe.
Đây là loại xe buýt đời cũ, tốc độ nhanh nhưng gian thoáng. Sau khi chúng định chỗ , bác tài bắt đầu khởi hành. yên vị, bình thản cửa sổ. Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết nép sát bên cạnh .
Liễu Linh Nhi kìm khẽ hỏi: "Chiếc xe thực sự vấn đề gì chứ? Sao cứ thấy nó âm u kiểu gì ?"
"Tạm thời thì ." đáp: "Hiện tại theo những gì thấy, đây thực sự chỉ là một chiếc xe buýt bình thường."
"Thế thì ." Liễu Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm.
"Đừng chủ quan, lát nữa nếu biến, sẽ gọi xuống xe ngay." nghiêm nghị dặn dò.
Ngồi xe, đám học sinh bắt đầu thả lỏng hơn. Sau một quãng đường dài cuốc bộ, ai nấy đều mệt rã rời. Xe cứ thế lăn bánh, ngoài cửa sổ, vẻ mặt vẫn bình thản.
Trên xe ngoài nhóm chúng thì khách thưa thớt: một bác tài trung niên, một cô nhân viên bán vé trẻ tuổi, và bốn hành khách khác gồm một đôi vợ chồng trẻ, một bà cụ già nua và một thanh niên. Anh một một hàng, phía là bà cụ.
Đám học sinh bắt đầu trò chuyện rôm rả. Chiếc xe cứ thế chạy xuyên qua thành phố vắng lặng. Nhìn khung cảnh thành phố ánh hoàng hôn, lòng bỗng dấy lên cảm giác rợn . Không ai thành phố trống rỗng ẩn chứa bao nhiêu điều kinh khủng.
Xe vẫn chạy, bắt đầu thấy buồn ngủ. Trời gần sập tối, cả thành phố bao trùm trong ánh hoàng hôn tàn úa. khẽ nhắm mắt định chợp mắt một lát thì Bạch Tuyết đưa tay , ôm lấy đầu , dịu dàng : "Anh cứ dựa lòng em mà ngủ ."
liếc cô một cái, nhưng cũng xuôi theo, gối đầu lên lòng con hồ ly nhỏ . Bạch Tuyết vui sướng , đôi bàn tay nhỏ nhắn lành lạnh vuốt ve má , mang cảm giác thanh mát. Cứ thế, chìm giấc ngủ sâu.
Không xe chạy bao lâu, thêm ba nữa lên xe. Họ đều mặc đại y quân đội, che chắn kín mít từ đầu đến chân. Người ở giữa trông như say rượu, mũ trùm kéo sụp xuống, hai bên cạnh xốc nách mới đưa lên xe. Họ cùng xuống hàng ghế cuối cùng; gã say rượu vẫn giữa, đầu gục xuống. Từ lúc lên xe, họ với một lời nào.
Hai cùng gã say, bên lớp đại y quân đội lấp ló những chiếc trường bào giống như quan phục nhà Thanh, gương mặt trắng bệch trông đáng sợ.
lúc , bật dậy thẳng , ánh mắt sắc lẹm về phía ba kẻ đó.
"Sao ?" Liễu Linh Nhi hỏi.
"Không gì." ngoài, trời tối mịt. Đang định mở miệng bảo xuống xe thì bất ngờ xảy chuyện.
Bà cụ già nua xe đột ngột phắt dậy, điên cuồng lao đ.á.n.h thanh niên phía , miệng ngừng c.h.ử.i bới rằng móc túi của bà lúc lên xe. Anh thanh niên cuống cuồng dậy cãi : "Bà già còn ăn thế hả!" Bà cụ vẫn buông tha, túm c.h.ặ.t lấy cổ áo rời tay. Anh tức đến đỏ mặt tía tai nhưng thanh minh thế nào.
Bà cụ hét lên: "Phía là đồn cảnh sát, chúng đó phân xử!" Anh thanh niên bực bội đáp: "Đi thì , ai sợ ai chứ!"
Xe dừng , bà cụ lôi xồng xộc thanh niên xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-748-xe-buyt-so-375.html.]
Thấy họ xuống, cũng dậy bảo: "Họ xuống , chúng cũng xuống thôi."
"Đừng mà, tới nơi mà xuống?" " đấy, việc gì xem náo nhiệt, kệ bà già đó ."
mất kiên nhẫn quát: "Ai xuống thì cứ việc ở xe. Những khác theo !"
Nói xong, trực tiếp bước xuống, Liễu Linh Nhi và Bạch Tuyết vội vàng bám theo. Đa đám học sinh cũng theo chân xuống xe. Chỉ còn năm sáu vì quá mệt mỏi nên nhất quyết .
Nhìn chiếc xe buýt dần khuất xa, thở dài với đám học sinh bên cạnh: "Mấy đó e là c.h.ế.t chắc ."
"Hả? Tại ạ? Họ ?" "Phải đó, thế?" "Anh đừng dọa tụi em, họ c.h.ế.t ?"
chỉ tay về phía hai cũng xuống xe, bình thản : "Mọi họ chuyện là ngay."
Đám học sinh tò mò ghé sát gần. Đó chính là bà cụ và thanh niên lúc nãy. Anh thanh niên quanh hỏi bà cụ: "Bà trộm ví của bà, đồn cảnh sát ?"
Bà cụ run rẩy : "Đồn cảnh sát cái gì! Ta mới cứu mạng đấy!"
Anh thanh niên ngơ ngác: "Cứu mạng cái gì chứ? vẫn khỏe mạnh đây thây?"
Bà cụ: "Ba cái lên cùng đó... thể là bình thường ."
Anh thanh niên gắt: "Bà mới là bình thường !" Nói định bỏ .
Bà cụ giữ : "Cậu tin cũng , nhưng hãy hết !"
Anh thanh niên dừng , bà cụ tiếp tục: "Từ lúc họ lên xe nghi ngờ , nên cứ liên tục . Nói cũng khéo, lúc nãy gió thổi từ cửa sổ vạt áo của hai kẻ mặc đại y tung lên, ... hề thấy chân của họ cả!"
Anh thanh niên trợn tròn mắt, mồ hôi vã như tắm, thốt nên lời!
"Còn ngẩn đó gì, mau báo cảnh sát !" Bà cụ hối thúc.
Anh thanh niên lập tức gọi điện báo cảnh sát, đó hai họ nhanh ch.óng rời . Từ đầu đến cuối, họ hề chúng lấy một cái.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Chuyện rốt cuộc là thế nào?" Đám học sinh hoang mang tột độ.
"Mọi kết cục ?" họ hỏi.
Đám học sinh đồng loạt gật đầu. Chỉ một chuyến xe buýt thôi, gặp chuyện quái đản thế ?
"Nói đến kết cục, lẽ nhiều sẽ dám tin ." theo bóng dáng hai khuất, khẽ : "Ngày hôm , bến xe buýt báo án: chuyến xe cuối đêm qua cùng một tài xế và một nữ bán vé mất tích. Cảnh sát nhanh ch.óng tìm thấy thanh niên và bà cụ. Ngày thứ ba, cảnh sát tìm thấy chiếc xe tại vùng lân cận hồ chứa nước Mật Vân, cách Hương Sơn hơn 100 cây . Bên trong xe là bốn cái xác phân hủy nghiêm trọng. Tuy nhiên, thấy bóng dáng ba hành khách mặc quân phục cả."
"Và đó chính là vụ án xe buýt 375 từng chấn động cả nước!"