"Này, cũng tàn nhẫn quá đấy, cứ thế mà tùy tiện g.i.ế.c ."
" thế, thật quá bất phân trắng đen."
Đám học sinh xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng tuyệt nhiên một ai dám tiến lên ngăn cản.
mạnh bạo đẩy nam sinh , thẳng và : "Cậu c.h.ế.t , chẳng lẽ chính còn ?"
Cậu nam sinh xuống vết thương chí mạng l.ồ.ng n.g.ự.c . Dù cảm thấy đau đớn dữ dội, nhưng hề thấy tính mạng đe dọa. Nếu là bình thường, một kiếm chắc chắn khiến họ t.ử vong ngay lập tức.
Cậu cúi đầu sâu bên trong vết thương, chỉ thấy một màu đen kịt, thậm chí lấy một giọt m.á.u nào chảy .
"Kiếm của đ.â.m xuyên qua tim , nhưng còn là sống nữa, thế nên nó vô hiệu." lạnh lùng .
Chàng trai ngây một hồi lâu, đột nhiên thốt lên: "Phải ... c.h.ế.t . Nửa tháng tên giáo viên đó g.i.ế.c c.h.ế.t, mà bấy lâu nay vẫn hề ."
Sắc mặt những xung quanh tràn đầy vẻ chấn động, lúc trong lòng họ dâng lên một cảm giác thể diễn tả bằng lời.
"Chẳng lẽ tất cả chúng đều là c.h.ế.t ?" "Không sai , luôn cảm thấy gì đó ." "Xem đúng, chúng sống." "Sao thể như ?"
Đám đông bắt đầu nháo nhác kêu gào. Cùng lúc đó, làn da của họ bắt đầu trở nên trắng bệch với tốc độ mắt thường cũng thấy . Không chỉ , con ngươi của họ giãn nở chiếm trọn cả hốc mắt, trở nên đen kịt một màu quỷ dị.
Chứng kiến sự biến đổi , những nữ sinh cạnh sợ hãi hét lên thất thanh. Những chằm chằm đôi bàn tay , lúc mới cay đắng nhận họ thực sự c.h.ế.t.
"Không ngờ sự thật là thế ." "Thôi bỏ , c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t ." "Tại chứ? rõ ràng vẫn còn đang sống mà!"
Tất cả những mặt đều hiểu vấn đề, phản ứng của mỗi một khác. Thậm chí kẻ còn điên cuồng lao về phía như liều mạng.
"Dù nữa, thể để các ở hại ." đột ngột đưa tay , Ngạ Quỷ Đạo mở rộng, trong nháy mắt nuốt chửng những đó trong.
Sau đó, vận chuyển sức mạnh Lục Đạo, đưa linh hồn của họ Nhân Gian Đạo. Có lẽ mười tám năm , họ sẽ đầu t.h.a.i một nữa. Trên thế giới , Lục Đạo Luân Hồi dừng , ngoài , còn ai thể giúp linh hồn luân hồi nữa.
lắc đầu, khẽ nhắm mắt : "Xong , họ đầu t.h.a.i cả . Chúng thôi."
Đám học sinh còn lặng lẽ gật đầu, cả đoàn tiếp tục tiến về phía .
Rời khỏi trường học, chúng bước những con phố xa lạ. Đám học sinh ngừng bàn tán xôn xao:
"Nơi rốt cuộc là ? Trông giống hệt nơi chúng từng sống, chỉ điều là bóng ." " , khu nhà ở cũng y đúc thế ." "Nhìn kìa, cái siêu thị đó chúng từng thấy . Giờ bên trong vắng ngắt, chẳng còn gì cả."
Những lời bàn luận của họ khiến nhận thế giới mắt khác gì thế giới thực. Dường như ngoại trừ con , thứ khác đều chép y nguyên.
"Chỉ là nơi rộng lớn đến nhường nào." lên tiếng.
"Chắc chắn là vô cùng rộng lớn ." Liễu Linh Nhi tiếp lời.
"Nếu là , cơ hội thoát ngoài sẽ mong manh." thở dài bất lực: "Thế giới mang cho cảm giác quỷ dị. Thầy Mã từng gọi điện cầu cứu , nhưng khi gọi thì tín hiệu ngoài vùng phủ sóng."
"Cô thử xem hiện nay còn nơi nào mà sóng điện thoại vươn tới chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-747-thanh-pho-khong-nguoi.html.]
"Ngay cả rừng sâu núi thẳm bây giờ chắc cũng sóng ." Liễu Linh Nhi nhận xét.
" thế, nên khẳng định thầy Mã còn ở thế giới của chúng nữa, ông cũng cuốn kiếp nạn ." .
"Thế giới rốt cuộc là chứ? Sinh t.ử rõ, ma bất phân." Liễu Linh Nhi than vãn.
" cũng rõ, nhưng thấp thoáng trong đầu nghĩ đến một nơi."
"Nơi nào?" Liễu Linh Nhi vội hỏi.
lắc đầu , chỉ xung quanh: "Nếu nơi chỉ là một thành phố trống rỗng thì cũng chẳng . e là chuyện đơn giản như thế."
"Phải, cảm giác ở đây quá âm u." Liễu Linh Nhi rùng .
"Em thấy khá , nơi yên tĩnh, quá nhiều con phiền phức." Bạch Tuyết .
"Không thì đáng sợ, đáng sợ là nhưng những thứ còn quái đản hơn kìa." cảnh báo.
dẫn theo năm mươi xuyên qua thành phố vắng lặng. Vừa thoát khỏi sự kìm kẹp của ngôi trường, bản tính của đám học sinh bắt đầu bộc lộ. Họ chạy nhảy tung tăng phố, sục sạo khắp nơi.
Có lao đại lý xổ , lấy cả đống vé cào tung tóe khắp nơi. Có xông siêu thị, "vét sạch" những món đồ bên trong. Nhìn họ như những con ngựa đứt cương, tâm trạng cũng phần nào nhẹ nhõm hơn.
"Thực ở đây cũng đấy chứ, ngoài việc ít thì đồ đạc lấy gì thì lấy." Một lên tiếng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
" thế, cửa hàng hiệu lấy mấy cái túi xách . Trước đây mơ cũng chẳng dám mua."
Mặc cho họ gì, vẫn giữ thái độ dửng dưng. dự cảm rằng thế giới cực kỳ đáng sợ. Người bình thường ở đây thể sống sót lâu. Họ mới thoát khỏi bóng tối ở trường học mà rằng, trong thành phố còn ẩn chứa những thứ kinh hoàng hơn thế nhiều.
Liễu Linh Nhi tung tăng nhảy nhót, tay cầm một chiếc túi lắc qua lắc mặt : "Túi LV , thích từ lâu lắm ."
"Cô thấy thành phố thế nào?" hỏi.
"Ngoài việc thì tuyệt." Liễu Linh Nhi hài lòng đáp: "Nếu thể cứ sống ở đây mãi thì mấy, ít nhất là chẳng lo cơm áo gạo tiền nữa."
"Những gì cô thấy chỉ là một mặt của nó thôi." cô , giọng trầm xuống: "Đừng chạy lung tung, lát nữa sẽ chuyện quái dị xảy đấy."
"Thật ? cũng chút dự cảm lành." Liễu Linh Nhi rụt rè .
về phía , đám học sinh vẫn đang đùa giỡn đùa. Thế nhưng, ánh mắt tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
"Cứ trân trọng thời gian , ác mộng sắp đến ." thì thào.
Hơn năm mươi cứ lộn xộn khiến bắt đầu thấy phiền phức. Lúc , đột nhiên đề xuất: "Chúng cần bộ , xe chẳng nhanh hơn ?"
"Phải đấy, tìm xe đây." "Ở đây xe máy, ô tô đầy đường, tha hồ cho chúng dùng." "Không , tìm xe lớn cơ, xe nhỏ chở hết ." "Hay là tìm một chiếc xe buýt ."
Đám đông bàn tán xôn xao. cũng thấy cứ bộ mãi thế đúng là bất tiện, nên đồng ý.
Chúng chuẩn tìm xe buýt, đúng lúc đó, một chiếc xe buýt đột ngột lao tới dừng ngay mặt cả đoàn.
"Ha ha, ngờ xe buýt thật kìa!" "Tốt quá !" " mà ở nơi quái quỷ , lái xe buýt nhỉ?" "Kệ , cứ lên xem thử !"