"Có lẽ em cũng chút bản lĩnh, nhưng hôm nay em c.h.ế.t ở đây." Tên giáo viên dứt lời, bóng dáng như mãnh hổ vồ mồi lao đến. Tốc độ của vượt xa trí tưởng tượng.
Nếu là thường, e rằng trong nháy mắt vồ trúng. Lúc , những xung quanh cũng đồng loạt nhắm nghiền mắt .
Họ rằng, ai thể đối đầu với tên giáo viên . Hắn con , vì thế cực kỳ cường hãn. Trước đây cũng từng kẻ tự lượng sức thách thức, nhưng kết cục vô cùng thê t.h.ả.m. Kể từ đó, còn ai dám đối đầu với nữa.
Bây giờ kẻ tìm cái c.h.ế.t, kết cục coi như định đoạt.
Thế nhưng, chờ đợi một hồi lâu vẫn thấy tiếng thét t.h.ả.m khốc nào. Đám học sinh hoang mang mở mắt , thấy tên giáo viên đang c.h.ế.t trân mặt , mà l.ồ.ng n.g.ự.c cánh tay đ.â.m xuyên qua.
"Ngươi là con bình thường." Tên giáo viên , kinh ngạc thốt lên.
"Điều đó kỳ lạ lắm ?" lạnh một tiếng, đột ngột vung tay, hung bạo xé xác hai nửa.
Máu trong cơ thể đông cứng, dù xé đôi cũng nửa giọt m.á.u nào chảy . khinh bỉ phủi tay, giọng đạm mạc: "Chỉ mức độ mà cũng dọa , thật đáng thương."
"Chuyện gì thế ?" "Anh g.i.ế.c c.h.ế.t tên giáo viên ?" "Ha ha, chúng tự do !" "Thực sự tự do !"
Đám học sinh phấn khích hò hét, gương mặt ai nấy đều tràn đầy vẻ khó tin. Không ai ngờ tên giáo viên bất khả chiến bại trong mắt họ, rốt cuộc g.i.ế.c c.h.ế.t dễ dàng như .
"Mọi đừng sợ, phía nhà trường nhờ đến cứu đây." đám đông xung quanh và .
"Vậy thì quá ." "Mau đưa chúng em về ." "Em ở đây thêm một ngày nào nữa."
Đám học sinh vây quanh lấy . gật đầu, lúc mới : " đương nhiên đưa các bạn về, nhưng hiện tại cũng đường ."
" , cái cầu thang ở tòa nhà học đó chỉ thể mà thể ." "Vậy chúng ? Chẳng lẽ kẹt c.h.ế.t ở đây?"
Đám học sinh đều ủ rũ, sắc mặt ai nấy đều tệ. liền hỏi: " rốt cuộc chuyện là thế nào. Tại các bạn đây?"
Qua cuộc thảo luận rôm rả của đám học sinh, mới từ lúc nào , trong trường lan truyền một lời đồn. Người bảo rằng chỉ cần bước lên cái cầu thang đó thì thể thực hiện một điều ước.
Chính vì thế, nhiều lũ lượt tìm đến. Kết quả là họ phát hiện cầu thang chẳng thực hiện điều ước nào cả, nó chỉ đưa họ đến nơi mà thôi.
"Chẳng trách nhiều nối đuôi đây như ." gật đầu, hỏi: "Vậy các bạn đây bao lâu ?"
Trong họ, mới nhất là đến từ hai ngày , còn ở lâu nhất là từ một tháng . Nói là cái cầu thang tồn tại ít nhất một tháng trời.
Nghĩ đến đây, nhịn mở lời: "Nếu , trong ngôi trường ngoài tên giáo viên đó , còn ai khác ?"
"Ngoài lão , còn một phụ nữ mặc đồ trắng toát nữa." Có lên tiếng.
gật đầu, họ : "Đối mặt với tình huống , cũng bất lực. dù nữa, chúng bắt buộc rời khỏi ngôi trường cái ."
"Đợi khi rời khỏi trường, chúng sẽ tìm xung quanh, thể thấy lối thoát."
Đám học sinh đồng loạt đồng ý. Thế là dẫn họ thu dọn đồ đạc, chuẩn rời trường. Tuy nhiên, ngay tại cổng trường, chặn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-746-roi-khoi-truong-hoc.html.]
"Trong các bạn, ai cũng tư cách theo ." "Một bộ phận ở , vĩnh viễn ở nơi ."
"Ý là ?" "Phải đó, tại cho chúng ?"
cũng những học sinh dường như nhận điều gì đó, họ sợ hãi dáo dác xung quanh.
"Chắc các bạn cũng hiểu chứ, trong các bạn c.h.ế.t, và chỉ một ." họ : "Mỗi kỳ thi, các bạn sẽ một bộ phận g.i.ế.c c.h.ế.t và trở thành c.h.ế.t."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
" họ sẽ quên mất sự thật rằng c.h.ế.t, tiếp tục tham gia kỳ thi. Rồi giữa chừng chợt nhận c.h.ế.t và bắt đầu điên cuồng g.i.ế.c . Cứ thế lặp lặp ."
"Có thể nếu cứ tiếp tục, kết cục cuối cùng của các bạn là tất cả đều trở thành c.h.ế.t, vĩnh viễn ở ngôi trường ."
" vì xuất hiện và g.i.ế.c c.h.ế.t tên giáo viên , nên kỳ thi thể tiếp tục nữa. Thế nhưng, điều đó nghĩa là những kẻ sẽ g.i.ế.c ."
họ, giọng lạnh lùng: "Cho nên, sống theo , còn c.h.ế.t thì ở trong trường ."
Nghe đến đây, đám học sinh đều gật đầu, ai dám hó hé nửa lời. liền quát: " cho phép ai thì đó mới , kẻ nào dám chen lấn, g.i.ế.c tha!"
"Rõ!" Trước lằn ranh sinh t.ử, đám học sinh tỏ bình tĩnh.
Lúc , chỉ một nam sinh: "Lại đây, sang phía ."
Cậu nam sinh mừng rỡ khôn xiết, vội vàng chạy qua, chạy lẩm bẩm: "Mình c.h.ế.t, quá ."
Đám học sinh còn sắc mặt đều khó coi. Bởi vì trong họ nhiều là c.h.ế.t nhưng chính họ cũng . chỉ một nữ sinh, và cô cũng chạy qua.
Cứ như , trong hơn một trăm , chỉ dẫn năm mươi ba . Những còn đều ở phía đối diện.
"Này, nhầm ? Sao thể là c.h.ế.t ?" " thế, rõ ràng còn đang sống sờ sờ đây mà." "Anh chắc chắn nhầm ." " qua đó, nhầm to , vẫn còn sống."
Không chỉ những ở , ngay cả những cạnh cũng bắt đầu d.a.o động. Trong những phía đối diện bạn bè, thậm chí là của họ.
Một nam sinh đeo kính rụt rè hỏi: "Anh nhầm ? Sao nhiều c.h.ế.t thế ?"
" sẽ nhầm. Ở cái nơi sinh t.ử bất phân , chỉ mới phân biệt sống và c.h.ế.t." Nói đến đây, , lạnh lùng : "Nếu nghi ngờ , cũng qua phía bên luôn ."
"Không! Em chỉ thôi, đừng để tâm, đừng để tâm!" Tên đeo kính vội vàng hét lên sợ hãi né sang một bên.
Thấy bộ dạng của , những ý kiến khác cũng dám mở miệng nữa. Liễu Linh Nhi bèn : "Lương Phàm, khó khiến tâm phục khẩu phục lắm. Hay là nghĩ cách gì đó cho thấy rõ ."
" cách nào cả." lắc đầu, những phía : "Những cách phân biệt và ma ở thế giới bên ngoài vô dụng ở đây."
"Ví dụ như ở thế giới bên ngoài, ma bóng, nhưng ở đây các bóng, nhưng điều đó nghĩa là các còn sống."
"Vì thế, chỉ thể đưa sống , các buộc ở ."
Nghe đến đây, một nam sinh ở phía đối diện kìm chế nữa, lao về phía hét lên: "Dựa cái gì mà cho rằng chúng là c.h.ế.t? Như là công bằng với chúng !"
ngay giây đó, thanh Loạn Thần trong tay đ.â.m xuyên qua . Cậu trợn tròn mắt, gương mặt hiện rõ vẻ thể tin nổi.