Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 738: Chuyện Xưa Năm Ấy

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-27 15:37:07
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đặt điện thoại xuống, khẽ nhắm mắt . Một lát , mở mắt , vẻ mặt đầy chấn động: "Sắp chuyện lớn xảy ."

"Chuyện lớn gì cơ?" Bạch Tuyết ngây ngô hỏi.

"Tóm chuyện rắc rối, cần tìm một , ngươi cùng ." .

"Anh định tìm ai?" Bạch Tuyết kinh ngạc , đây là đầu tiên cô thấy chủ động yêu cầu cô cùng.

"Đến nơi ngươi sẽ ." Nói xong câu đó, trực tiếp rời .

Bạch Tuyết vội vàng hóa thành một con cáo trắng, rúc trong lòng . Sau khi rời khỏi biệt thự, lấy một tấm Bàn Sơn Phù, hình lập tức biến mất tại chỗ.

Một tiếng , giữa một vùng núi hoang vu, bóng dáng chậm rãi hiện . Nơi vô cùng âm u, dù là ban ngày cũng hiếm lai vãng. Khắp nơi trong vùng núi hoang đều là rừng rậm, khi qua, từng đôi mắt ẩn hiện trong bóng tối đang cảnh giác chằm chằm .

Bạch Tuyết thò đầu khỏi lòng , khẽ hỏi: "Hình như đây là địa bàn của nhà họ Hồ chúng ."

"Người tìm, chính là nhà họ Hồ." đáp.

Khi tiến sâu trong, đám cáo xung quanh bao vây lấy , con nào con nấy đều tỏa sát khí nồng nặc. liếc mắt một cái, nhàn nhạt : "Ta đến để tìm một ."

"Bà nhà, ngươi cút ." Ngay lập tức một con cáo lên tiếng.

"Hôm nay gặp , sẽ ." Giọng lạnh thấu xương.

"Tìm c.h.ế.t!" Đám cáo nổi trận lôi đình, định lao tấn công .

đúng lúc , một giọng vang lên: "Tránh , các ngươi đối thủ của ."

Đám cáo kiêng dè lượt lùi . tiếp tục bước , chẳng mấy chốc tới một trang viên. Cảnh sắc nơi tú lệ, quả là một nơi nghỉ dưỡng lý tưởng. Ở đó, một phụ nữ đang ghế dài, uống nước trái cây sưởi nắng.

"Thật là lâu gặp, ngờ cuộc sống của loài cáo các cô cũng phong lưu thú vị thế ." phụ nữ mặt .

Người phụ nữ sở hữu nhan sắc quốc sắc thiên hương, đủ để khiến bất kỳ đàn ông nào cũng điên đảo. Bất cứ ai thấy cô đầu cũng sẽ quỳ rạp xuống chân. Người phụ nữ lười biếng vén lọn tóc bên tai, đưa mắt .

Nếu là bình thường, chỉ cần đối diện với ánh mắt đỏ mặt tía tai, nhưng chỉ thản nhiên : "Lâu gặp, Tô Hương Chi."

" là lâu gặp, ngờ biệt ly đó, ngươi gây thanh thế lớn như ." Tô Hương Chi đáp.

Vốn là Hồ Tiên trong bãi săn năm xưa, khi chủ nhân bãi săn c.h.ế.t, cô cũng còn g.i.ế.c nữa mà về nơi ở cũ của .

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Lần đến tìm cô là chuyện hỏi." thẳng vấn đề.

"Ta ngay cái tên nhà ngươi mà, nếu việc thì chẳng bao giờ tìm đến ." Tô Hương Chi thở dài một tiếng: "Cái đồ bạc tình nhà ngươi, thực sự quên ?"

"Ta gì cô ." liếc xéo cô một cái.

"Ồ, cái tên , bên cạnh con cáo khác ?" Tô Hương Chi ngẩn , đưa mắt tiểu bạch hồ trong lòng .

Tiểu bạch hồ chui , ánh mắt hung dữ Tô Hương Chi, nhe răng gầm gừ vài tiếng.

"Chà, còn là một con bạch hồ, ngươi lừa ở về thế?" Tô Hương Chi kinh ngạc, tiểu bạch hồ : "Vận khí của ngươi thật đấy, trong loài cáo chúng , bạch hồ là loài chung thủy và si tình nhất."

"Vậy còn cô thì ?" hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-738-chuyen-xua-nam-ay.html.]

"Ta đương nhiên là đa tình ." Tô Hương Chi liếc một cái đầy quyến rũ, khẽ : " nếu ngươi bằng lòng ở bên , sẽ trọn đời trọn kiếp chung thủy với ngươi."

"Ta hứng thú đó. Cô tin gì ? Cô ." .

"Chuyện đó lâu ." Tô Hương Chi nữa mà ao sen đằng xa: "Lẽ c.h.ế.t mới đúng."

"Cô chắc chắn c.h.ế.t , kẻ đang mạo danh cô ." Thần sắc bình thản.

"Muốn mạo danh cô cũng dễ ." Tô Hương Chi nhận xét.

" dễ, nhưng tin kẻ nào to gan đến thế. Có lẽ cô thực sự phục sinh." trầm ngâm.

"Cho dù cô phục sinh thì ? Sức mạnh của cô đều trao hết cho ngươi ." Tô Hương Chi .

"Nếu cô thực sự phục sinh, đoạt sức mạnh của chắc chắn là chuyện dễ như trở bàn tay."

"Ngươi sợ ?" Tô Hương Chi mỉm .

"Ta chẳng sợ, dù mất sức mạnh Luân Hồi, vẫn cách đối phó với cô ." tự tin đáp.

" chuyện quả thực khó hiểu." Tô Hương Chi dậy khỏi ghế dài, chậm rãi : "Theo , cô luôn những kẻ thần bí truy sát, ngày đêm yên . Không chỉ , cô còn gánh chịu nỗi đau khổ tưởng. Và mục đích duy nhất của cô chính là Kho báu Thiên Nhân."

" kể từ khi thấy Kho báu Thiên Nhân, cô dường như giải thoát. Không còn luân hồi nữa, sức mạnh cũng truyền cho ngươi. Lẽ tan biến giữa trời đất , nên tồn tại mới đúng. Chẳng lẽ liên quan đến Kho báu Thiên Nhân?"

"Có lẽ ." bình thản đáp.

"Theo ," Tô Hương Chi bằng ánh mắt cuồng nhiệt: "Kho báu Thiên Nhân thế gian chỉ duy nhất một từng thấy, đó là cô . Sau khi cô c.h.ế.t, ngươi chính là duy nhất đời từng thấy nó."

"Ta tò mò, bên trong Kho báu Thiên Nhân rốt cuộc thứ gì?"

do dự một chút mới : "Ta thể tiết lộ, thậm chí thể ám thị cho cô . Bởi vì kể từ khi nhận lấy sức mạnh của cô , mặc nhiên ký ức của cô . cũng chính vì thế mà hạn chế."

"Nói là ngươi thực sự bí mật của Kho báu Thiên Nhân ?" Tô Hương Chi hào hứng.

" , . thể cho cô." bình tĩnh trả lời.

"Cũng trách , cô chắc chắn bí mật kẻ khác ." Tô Hương Chi mấy vòng : "Ta nhớ năm xưa đồng ý bắt tay với ngươi chính là vì bí mật . Giờ ngươi , chẳng lẽ thể tiết lộ dù chỉ một chút ?"

"Nếu thể lâu . Thậm chí bây giờ ngay cả cũng Kho báu Thiên Nhân nữa." bất lực lắc đầu.

Tô Hương Chi chằm chằm như phân định xem dối . Một lúc , cô thở dài: "Ngươi đúng, bao nhiêu năm qua liên tục truy sát ngươi để hỏi về bí mật đó, nhưng ngươi từng hé môi nửa lời."

"Nếu cô thực sự phục sinh, cô tính ?" hỏi.

"Biết triệu về việc cho cô . Trước đây cô vẫn thường tìm như thế." Tô Hương Chi nhún vai.

"Lần đầu cô gặp cô là khi nào?" hỏi.

"Một trăm năm , khi mới hóa thành hình ." Tô Hương Chi hồi tưởng.

"Lúc đó trông cô thế nào?"

"Lúc đó cô vô cùng t.h.ả.m hại, đầy vết thương, m.á.u me bê bết. Cô dường như đang truy sát khủng khiếp, trốn chui trốn lủi khắp nơi." Tô Hương Chi suy nghĩ một chút đưa câu trả lời.

Loading...